Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Anh
Ba trăm hai mươi cây số.
Tôi tự lái xe.
Chỉ để mang đến cho chồng.
Một bất ngờ.
Sáng nay.
Bác sĩ cười chúc mừng tôi.
“Chúc mừng.”
“Thai được sáu tuần rồi.”
Tôi cầm tờ siêu âm.
Suốt quãng đường.
Khóe môi chưa từng hạ xuống.
Tôi gọi cho Thẩm An Dư.
Ba cuộc.
Anh không nghe.
Tôi chỉ nghĩ.
Anh đang họp.
…
Đến căn hộ nơi anh công tác.
Tôi lấy chìa khóa.
Mở cửa.
Ngay lập tức.
Nụ cười trên môi.
Đông cứng.
Trước cửa.
Có một đôi giày cao gót màu trắng.
Không phải của tôi.
Trên giá treo.
Là chiếc túi xách hàng hiệu.
Tôi chưa từng thấy.
Trong phòng.
Vang lên tiếng cười của một cô gái.
Rất dịu dàng.
Rất thân mật.
Tôi đứng im vài giây.
Rồi bước từng bước.
Về phía phòng ngủ.
…
Cửa không khóa.
Qua khe cửa.
Tôi nhìn thấy Thẩm An Dư.
Đang ngồi tựa đầu giường.
Trên tay.
Là một điếu thuốc.
Bên cạnh anh.
Một cô gái trẻ.
Đang ngoan ngoãn tựa vào vai.
Tấm chăn.
Chỉ vừa đủ che cơ thể hai người.
Nghe thấy tiếng mở cửa.
Cô gái giật mình.
Vội kéo chăn.
Che kín người.
Còn Thẩm An Dư.
Chỉ bình tĩnh nhìn tôi.
Không hoảng hốt.
Không xin lỗi.
Cũng không hề đứng dậy.
…
“Em tới đây làm gì?”
Giọng anh rất nhẹ.
“Cũng không báo trước.”
Một câu nói.
Khiến tim tôi.
Đau đến nghẹn lại.
Thì ra.
Muốn gặp chồng mình.
Cũng phải báo trước.
…
Tôi siết chặt túi hồ sơ.
Nhìn thẳng vào anh.
“Anh biết.”
“Mình đang làm gì không?”
Anh dụi tắt điếu thuốc.
Bình tĩnh đáp.
“Biết.”
Chỉ một chữ.
Đã nghiền nát.
Mười năm tình cảm.
…
Tôi quay sang cô gái.
“Cô tên gì?”
Cô ta còn chưa kịp trả lời.
Thẩm An Dư đã bước tới.
Đứng chắn trước mặt cô ta.
“Tô Di.”
“Đừng làm khó cô ấy.”
“Là lỗi của anh.”
“Anh chịu.”
Tôi bật cười.
Đến nước mắt.
Cũng không rơi nổi.
Người đàn ông từng nói.
Sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Hôm nay.
Lại đứng trước người phụ nữ khác.
Để bảo vệ cô ta.
…
Thẩm An Dư mở tủ quần áo.
Lấy ra một chiếc váy mới.
Đưa cho cô gái.
“Ngoan.”
“Mặc vào.”
“Anh đưa em về.”
Giọng anh.
Nhẹ nhàng.
Kiên nhẫn.
Đó là giọng nói.
Đã rất lâu rồi.
Tôi không còn được nghe.
…
Tôi lặng lẽ bước ra ban công.
Gió nóng thổi qua.
Làm tờ siêu âm trong túi.
Khẽ rung lên.
Sáng nay.
Tôi còn nghĩ.
Đứa bé này.
Sẽ là món quà lớn nhất.
Dành cho anh.
Bây giờ.
Nó chỉ còn là.
Một trò cười.
…
Tiễn cô gái đi xong.
Thẩm An Dư quay lại.
Ngồi xuống sofa.
Châm thêm một điếu thuốc.
“Tô Di.”
“Mình nói chuyện đi.”
“Anh mệt rồi.”
“Thật sự rất mệt.”
“Nếu không gặp Lâm Chỉ.”
“Có lẽ.”
“Anh đã không chống đỡ nổi.”
“Giữa chúng ta.”
“Từ lâu đã không còn tình yêu.”
“Hay là…”
“Ly hôn đi.”
Anh nói rất bình tĩnh.
Như đang bàn.
Một hợp đồng.
Tôi nhìn người đàn ông.
Mình từng yêu nhất.
Khẽ hỏi.
“Vậy…”
“Đứa con của chúng ta.”
“Thì sao?”
Thẩm An Dư sững người.
“Con?”
Tôi mở túi hồ sơ.
Lấy tờ siêu âm ra.
Đặt lên bàn.
Rồi nhẹ nhàng đẩy về phía anh.
“Tôi vốn định.”
“Hôm nay.”
“Đến nói với anh.”
“Anh sắp được làm bố.”
“Nhưng bây giờ.”
“Không cần nữa.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời đi.
Phía sau.
Lần đầu tiên.
Giọng Thẩm An Dư.
Run lên.
“Tô Di…”
“Em…”
“Đứng lại.”
Nhưng tôi không quay đầu.
Bởi từ khoảnh khắc.
Anh chọn bảo vệ người phụ nữ khác.
Thì người chồng của tôi.
Đã chết rồi.
Chương 2: Anh Chọn Người Thứ Ba, Còn Tôi Chọn Bỏ Đứa Con Mình Mong Chờ Sáu Năm
Tối hôm đó.
Tôi không về nhà.
Chỉ thuê một khách sạn nhỏ.
Nằm im trên giường.
Nhìn chằm chằm tờ siêu âm.
Rất lâu.
Điện thoại rung lên.
Là Thẩm An Dư.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia.
Giọng anh rất bình tĩnh.
“Em về chưa?”
Không đợi tôi trả lời.
Anh nói tiếp.
“Cuối tuần.”
“Anh về.”
“Mình bàn chuyện ly hôn.”
“Em có yêu cầu gì.”
“Cứ nói.”
“Anh sẽ bù đắp.”
Tôi cười khẽ.
“Bù đắp?”
“Anh định.”
“Bù đắp thế nào?”
Anh im lặng.
Rồi nói.
“Căn nhà.”
“Xe.”
“Tiền tiết kiệm.”
“Anh đều có thể nhường.”
Tôi nhắm mắt.
“Thẩm An Dư.”
“Có những thứ.”
“Tiền không mua lại được.”
Nói xong.
Tôi cúp máy.
…
Sáng hôm sau.
Tôi không về công ty.
Mà lái xe.
Đến bệnh viện.
Bác sĩ nhìn hồ sơ.
Mỉm cười hỏi.
“Hôm nay.”
“Chồng cô không đi cùng sao?”
Tôi siết chặt tay.
Khẽ lắc đầu.
“Bỏ thai.”
“Giúp tôi.”
Bác sĩ sững người.
“Cô chắc chứ?”
“Đây là lần đầu.”
“Cô mang thai thành công.”
Tôi gật đầu.
Rất chậm.
“Chắc.”
Nếu đứa bé sinh ra.
Chỉ có một người mẹ.
Thì thà.
Đừng đến thế giới này.
…
Bác sĩ đưa tôi.
Một tờ giấy xác nhận.
“Ca phẫu thuật.”
“Được xếp.”
“Tuần sau.”
Tôi cầm tờ giấy.
Nước mắt.
Cuối cùng cũng rơi xuống.
Suốt mười năm.
Đây là lần đầu tiên.
Tôi khóc.
…
Vừa bước ra khỏi bệnh viện.
Điện thoại lại reo.
Là mẹ chồng.
“Tiểu Di.”
“Hôm nay mẹ hầm canh.”
“Con ở nhà nhé.”
“Mẹ mang sang.”
Tôi cắn chặt môi.
Cổ họng nghẹn cứng.
Bà vẫn vui vẻ nói tiếp.
“Mẹ còn mua.”
“Đồ bổ.”
“Để hai đứa.”
“Sớm có cháu.”
Tôi dựa vào vô lăng.
Nước mắt.
Lặng lẽ rơi.
Nếu bà biết.
Đứa cháu mà bà mong.
Đã có rồi.
Rồi cũng sắp mất.
Không biết.
Bà sẽ đau đến mức nào.
…
Buổi chiều.
Tôi trở về căn nhà.
Mình đã sống sáu năm.
Nhìn đâu.
Cũng thấy bóng dáng anh.
Chiếc cốc đôi.
Vẫn còn trên bàn.
Đôi dép.
Vẫn đặt cạnh nhau.
Tấm ảnh cưới.
Vẫn treo giữa phòng khách.
Chỉ có tình yêu.
Là không còn nữa.
…
Tôi đứng trước tấm ảnh cưới.
Lặng lẽ tháo xuống.
Đúng lúc ấy.
Một tờ giấy.
Từ phía sau khung ảnh.
Rơi xuống nền nhà.
Tôi cúi xuống.
Nhặt lên.
Đó là một tờ hóa đơn.
Ngày mua nhẫn cưới.
Phía sau.
Có một dòng chữ viết tay.
Là nét chữ của Thẩm An Dư.
“Nếu sau này.”
“Anh làm em khóc.”
“Thì anh không xứng.”
“Làm chồng em.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Bật cười.
Nụ cười.
Cay đắng đến cực điểm.
Thì ra.
Sáu năm trước.
Anh đã biết.
Điều gì.
Là đau nhất.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi sáng lên.
Là tin nhắn của Lâm Chỉ.
Một tấm ảnh.
Cô ta đang tựa đầu.
Lên vai Thẩm An Dư.
Hai người ngồi trong nhà hàng.
Trước mặt.
Là chiếc bánh kem nhỏ.
Kèm theo một dòng chữ.
“Xin lỗi chị.”
“Em không cố ý.”
“Nhưng người anh ấy yêu.”
“Bây giờ.”
“Là em.”
Tôi bình tĩnh.
Lưu lại bức ảnh.
Rồi trả lời đúng một câu.
“Không cần xin lỗi.”
“Người nên xin lỗi.”
“Sắp là hai người.”
Sau đó.
Tôi mở điện thoại.
Gửi toàn bộ ảnh.
Bản ghi âm.
Và chứng cứ ngoại tình.
Cho luật sư.
Kèm theo một dòng tin nhắn.
“Chuẩn bị khởi kiện.”
“Tôi không cần.”
“Tiền bù đắp.”
“Tôi chỉ cần.”
“Anh ấy.”
“Trả giá.”
Chương 3: Ngày Tôi Bước Ra Khỏi Phòng Phẫu Thuật, Chồng Cũ Mới Biết Anh Đã Mất Cả Vợ Lẫn Con
Một tuần sau.
Tôi một mình.
Bước vào phòng phẫu thuật.
Không có người ký tên.
Không có người nắm tay.
Cũng không có ai.
Nói với tôi.
“Đừng sợ.”
Bác sĩ nhìn hồ sơ.
Khẽ hỏi.
“Thật sự.”
“Không đợi chồng cô sao?”
Tôi mỉm cười.
“Không cần.”
“Bây giờ.”
“Anh ấy không còn là chồng tôi.”
…
Ca phẫu thuật.
Kéo dài hơn một giờ.
Lúc tôi được đẩy ra ngoài.
Toàn thân lạnh buốt.
Điện thoại.
Rung liên tục.
Hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ.
Đều là Thẩm An Dư.
Tôi không nghe.
…
Đúng lúc ấy.
Ngoài hành lang.
Một bóng người.
Chạy vội tới.
Là anh.
Áo sơ mi xộc xệch.
Mắt đỏ ngầu.
Vừa nhìn thấy tôi.
Anh lập tức quỳ xuống.
“Tô Di.”
“Xin lỗi.”
“Anh biết rồi.”
“Anh biết em mang thai rồi.”
“Đừng ly hôn.”
“Mình giữ con lại.”
Tôi nhìn anh.
Khẽ cười.
“Muộn rồi.”
Anh sững người.
Ánh mắt chậm rãi.
Rơi xuống tờ giấy trên tay y tá.
“DANH SÁCH SAU PHẪU THUẬT.”
Thẩm An Dư như chết lặng.
Giọng run rẩy.
“Em…”
“Đã…”
Tôi bình tĩnh gật đầu.
“Con không còn nữa.”
Một câu nói.
Khiến anh loạng choạng.
Ngồi sụp xuống nền nhà.
…
Anh ôm đầu.
Khóc như một đứa trẻ.
“Xin lỗi.”
“Anh không biết.”
“Anh thật sự không biết.”
“Tô Di.”
“Cho anh.”
“Một cơ hội.”
“Chỉ một lần thôi.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Nếu là một tuần trước.
Có lẽ.
Tôi sẽ mềm lòng.
Nhưng bây giờ.
Đứa bé.
Đã không còn.
Trái tim tôi.
Cũng vậy.
…
Đúng lúc ấy.
Một người phụ nữ.
Hớt hải chạy tới.
Là Lâm Chỉ.
Vừa nhìn thấy Thẩm An Dư.
Cô ta lập tức ôm lấy cánh tay anh.
“Anh An Dư.”
“Anh đừng tin chị ấy.”
“Chị ấy chỉ muốn ép anh thôi.”
“Bỏ thai rồi.”
“Vẫn có thể sinh lại mà.”
“Bốp!”
Một cái tát.
Vang dội khắp hành lang.
Người đánh.
Không phải tôi.
Mà là Thẩm An Dư.
Anh nhìn Lâm Chỉ.
Ánh mắt chưa từng lạnh như vậy.
“Cút.”
“Cả đời này.”
“Đừng để tôi nhìn thấy cô.”
Lâm Chỉ ôm mặt.
Khóc nức nở.
Nhưng lần này.
Anh không hề quay lại.
…
Một tháng sau.
Tòa án.
Chính thức chấp thuận.
Đơn ly hôn.
Theo yêu cầu của tôi.
Toàn bộ chứng cứ ngoại tình.
Đều được xác nhận.
Thẩm An Dư.
Tự nguyện để lại căn nhà.
Xe.
Tiền tiết kiệm.
Và toàn bộ tài sản chung.
Tôi không từ chối.
Đó không phải bồi thường.
Mà là.
Cái giá.
Anh phải trả.
…
Ba tháng sau.
Tôi chuyển sang một thành phố khác.
Bắt đầu công việc mới.
Một buổi chiều.
Tôi nhận được bưu phẩm.
Bên trong.
Là chiếc vòng bạc.
Thẩm An Dư từng tặng tôi.
Ngày đầu yêu nhau.
Kèm một lá thư.
Chỉ có một câu.
“Nếu có kiếp sau.”
“Anh nhất định.”
“Sẽ là người.”
“Xứng đáng làm bố.”
Tôi nhìn lá thư.
Nhẹ nhàng gấp lại.
Rồi bỏ vào ngăn kéo.
Có những lời xin lỗi.
Đến quá muộn.
Có những người.
Đánh mất rồi.
Sẽ không bao giờ.
Có thể tìm lại.
Cũng giống như.
Đứa con của chúng tôi.
Và…
Tình yêu kéo dài suốt mười năm ấy.
Đã mãi mãi.
Dừng lại.
HẾT
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…
Chương 1: Tôi Vừa Bỏ Đứa Con Thứ Năm, Chồng Đã Đưa Tôi Đơn Ly…