“Anh muốn ly hôn.”
Hoàng Nam nói câu đó ngay trước khi người phụ nữ đứng sau lưng anh bước
vào phòng khách.
Cô ta trẻ hơn tôi vài tuổi.
Mặc chiếc váy trắng, mái tóc uốn nhẹ, trên môi còn nguyên nụ cười đầy tự
tin.
Tôi nhận ra cô ta ngay lập tức.
Hạ Nhi.
Cô gái đã xuất hiện trong những bức ảnh mà tôi âm thầm lưu suốt gần một
năm.
Tôi đặt tách trà xuống.
Không run.
Không khóc.
Chỉ nhìn chồng mình thật lâu.
“Anh chắc chứ?”
“Chắc.”
Anh trả lời rất nhanh.
Nhanh đến mức giống như đã luyện tập câu nói ấy hàng trăm lần.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh khẽ thở dài.
“Vy à, hai đứa hết duyên rồi thì buông đi.”
Em trai chồng dựa vào tường.
“Chị ký sớm thì mọi người còn nhẹ nhàng.”
Tôi nhìn quanh căn nhà.
Từng món đồ trong phòng khách đều do hai vợ chồng chọn khi mới cưới.
Chiếc đồng hồ treo tường là quà kỷ niệm năm đầu tiên.
Bộ sofa là tiền thưởng cuối năm của tôi.
Chậu cây ngoài ban công là thứ Hoàng Nam từng nói sẽ cùng tôi chăm đến
khi già.
Bây giờ, tất cả đều trở thành phông nền cho buổi chia tay mà họ đã chuẩn
bị sẵn.
Hạ Nhi bước thêm một bước.
“Chị đừng trách anh ấy.”
“Bọn em yêu nhau thật lòng.”
Tôi nhìn cô ta.
“Nói xong chưa?”
Cô ta khựng lại.
Có lẽ cô ta chờ tôi nổi giận.
Hoặc lao đến tát cô ta.
Nhưng tôi chỉ mỉm cười.
“Thật ra… tôi còn phải cảm ơn cô.”
Cả căn phòng lặng đi.
Hoàng Nam cau mày.
“Em nói vậy là sao?”
“Tôi đã chờ ngày này rất lâu.”
Không ai biết từ ngày đầu tiên phát hiện chồng ngoại tình, tôi không hề
đánh ghen.
Tôi cũng không chất vấn.
Tôi chỉ bắt đầu ghi chép.
Mỗi lần anh nói tăng ca.
Mỗi lần chuyển khoản bất thường.
Mỗi hóa đơn khách sạn.
Mỗi bức ảnh.
Mỗi đoạn tin nhắn vô tình hiện trên màn hình.
Tất cả đều được lưu lại.
Tôi đứng dậy.
Lấy từ túi xách một phong bì màu vàng.
Đặt lên bàn.
“Đây là danh sách những gì tôi đang giữ.”
“Tất nhiên…”
“Tôi chưa đưa cho bất kỳ ai.”
Ánh mắt Hoàng Nam lần đầu tiên xuất hiện vẻ bất an.
“Em định làm gì?”
“Tạm thời?”
“Tôi chưa làm gì cả.”
“Tôi chỉ muốn hỏi anh một câu cuối cùng.”
“Nếu hôm nay tôi ký…”
“Anh có chắc mình sẽ không hối hận?”
Anh cười nhạt.
“Không.”
“Anh chưa từng chắc điều gì hơn thế.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Tôi sẽ ký.”
“Nhưng trước khi ký…”
“Tôi muốn ba ngày.”
“Chỉ ba ngày.”
Hạ Nhi bật cười.
“Chị định kéo dài thêm à?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Không.”
“Tôi chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật sạch sẽ.”
Nói xong, tôi cầm phong bì lên.
Quay người bước ra khỏi căn nhà.
Phía sau lưng, không ai giữ tôi lại.
Khi cánh cửa khép lại, tôi lấy điện thoại ra.
Mở ứng dụng ghi chú.
Dòng cuối cùng trong danh sách hiện lên.
“Bước 1: Để họ chủ động đòi ly hôn.”
Tôi khẽ đánh dấu hoàn thành.
Rồi mỉm cười.
Kế hoạch của tôi…
Cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Tôi không về nhà bố mẹ.
Cũng không tìm bạn bè để than khóc.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ cách công ty cũ chưa đầy mười phút đi bộ.
Căn phòng chỉ có một chiếc giường, một bàn làm việc và chiếc cửa sổ nhìn
xuống con phố đông người.
Vậy mà đêm đầu tiên ở đó, tôi ngủ ngon hơn bất kỳ đêm nào trong một năm
qua.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên tôi làm là mở chiếc két sắt nhỏ.
Bên trong không có vàng.
Không có tiền mặt.
Chỉ có tài liệu.
Một xấp hóa đơn được kẹp ngay ngắn bằng từng màu giấy ghi chú.
Hóa đơn khách sạn.
Hóa đơn nhà hàng.
Lịch sử chuyển khoản.
Ảnh chụp màn hình những cuộc trò chuyện mà Hoàng Nam sơ ý để điện thoại
mở.
Mỗi chứng cứ đều có ngày tháng.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành người cẩn thận như vậy.
Nhưng từ ngày nhìn thấy dòng tin nhắn:
“Anh nhớ em.”
Tôi biết mình không còn được phép sống bằng cảm xúc.
Điện thoại rung.
Là mẹ.
“Con ổn không?”
“Con ổn.”
“Người ta nói Hoàng Nam đưa một cô gái khác về nhà.”
Tôi khẽ cười.
“Đúng.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Mẹ xin lỗi.”
“Mẹ đã luôn khuyên con nhẫn nhịn.”
“Mẹ tưởng rồi mọi chuyện sẽ qua.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Mẹ.”
“Có những thứ càng nhịn thì người ta càng nghĩ mình yếu.”
Sau cuộc gọi, tôi thay quần áo rồi đến văn phòng luật sư.
Luật sư Khánh xem hồ sơ gần bốn mươi phút.
Anh đóng tập tài liệu lại.
“Chị chuẩn bị bao lâu rồi?”
“Mười một tháng.”
“Chồng chị biết không?”
“Không.”
“Anh ấy nghĩ tôi chỉ biết khóc.”
Luật sư mỉm cười.
“Đó là sai lầm lớn nhất của anh ta.”
Anh lấy một tờ giấy trắng.
“Việc đầu tiên.”
“Đừng giao bất kỳ bản gốc nào.”
“Việc thứ hai.”
“Đừng tranh cãi trên mạng.”
“Việc thứ ba.”
“Hãy để họ nghĩ chị đang hoảng loạn.”
Tôi gật đầu.
“Vì sao?”
“Người chủ quan sẽ tự để lộ sơ hở.”
Rời văn phòng, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
“Tôi biết chuyện của chị.”
“Kẻ thứ ba không phải chỉ muốn chồng chị.”
“Cô ta còn muốn nhiều hơn thế.”
Bên dưới là một bức ảnh.
Trong ảnh, Hoàng Nam và Hạ Nhi đang bước ra từ một tòa nhà văn phòng.
Điều khiến tôi chú ý không phải hai người họ.
Mà là tấm biển phía sau.
Đó chính là công ty mà tôi từng góp tiền đầu tư cùng chồng cách đây ba
năm.
Tôi nhìn bức ảnh thật lâu.
Có lẽ…
Mọi chuyện không chỉ là ngoại tình.
Tối hôm đó, tôi không nhắn lại số điện thoại lạ.
Tôi chỉ phóng to bức ảnh thêm một lần nữa.
Biển tên công ty hiện rõ.
Đó là công ty thiết kế nội thất mà ba năm trước tôi đã rút toàn bộ tiền
tiết kiệm để cùng Hoàng Nam góp vốn.
Ngày ấy anh nắm tay tôi, hứa rằng:
“Đợi công ty ổn định, em không cần đi làm nữa.”
Tôi đã tin.
Tôi nghỉ việc.
Ở nhà chăm lo gia đình và hỗ trợ anh xử lý sổ sách những ngày đầu.
Thế nhưng chỉ một năm sau, anh bảo công ty làm ăn thua lỗ.
Bảo tôi đừng hỏi thêm.
Bảo rằng mọi khoản đầu tư đều đã mất.
Tôi chưa từng kiểm tra.
Cho đến hôm nay.
Điện thoại lại sáng.
Số lạ gửi thêm một tin nhắn.
“Nếu muốn biết sự thật, 9 giờ sáng mai đến quán cà phê An Mộc.”
Không tên.
Không lời giải thích.
Tôi do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn quyết định đến.
Đúng chín giờ, một người phụ nữ trung niên ngồi sẵn ở góc quán.
Bà đẩy về phía tôi một chiếc phong bì.
“Tôi từng làm kế toán cho công ty của chồng cô.”
Tôi khựng lại.
“Tại sao giúp tôi?”
Bà nhìn ra cửa kính.
“Vì tôi cũng từng bị phản bội.”
Bên trong phong bì là bản sao báo cáo tài chính.
Cùng danh sách cổ đông.
Tim tôi như ngừng đập.
Tên Hoàng Nam vẫn ở đó.
Nhưng còn một cái tên khác khiến tôi chết lặng.
Hạ Nhi.
Cô ta không chỉ là nhân tình.
Cô ta đã trở thành cổ đông của công ty từ tám tháng trước.
Trong khi tôi vẫn tin công ty đang thua lỗ.
Tôi siết chặt tập hồ sơ.
Bàn tay run lên vì tức giận.
Không phải vì anh ngoại tình.
Mà vì suốt thời gian qua, anh đã lừa dối tôi về tất cả.
Người phụ nữ trung niên đứng dậy.
“Đừng để họ biết tôi gặp cô.”
“Tôi hiểu.”
Bà rời khỏi quán.
Để lại tôi ngồi một mình với xấp tài liệu trên bàn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu.
Cuộc ly hôn này…
Chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Tôi mang tập tài liệu về căn hộ thuê.
Suốt nhiều giờ, tôi chỉ ngồi nhìn cái tên “Hạ Nhi” trên danh sách cổ
đông.
Bây giờ tôi đã hiểu vì sao Hoàng Nam vội vàng ly hôn.
Anh không chỉ muốn rời bỏ cuộc hôn nhân này.
Anh muốn xóa sạch mọi dấu vết trước khi tôi biết sự thật.
Điện thoại bỗng rung.
Là tin nhắn của Hoàng Nam.
“Mai đến văn phòng luật sư ký luôn. Đừng kéo dài nữa.”
Tôi nhìn màn hình rồi mỉm cười.
Tôi trả lời đúng một câu:
“Được.”
Nhưng điều Hoàng Nam không biết là…
Ngày mai, người bất ngờ nhất sẽ không phải là tôi.
Mà sẽ là chính anh.
Bởi trong chiếc túi xách tôi mang theo, ngoài đơn ly hôn còn có một bản
sao tài liệu mà anh chưa từng nghĩ tôi sẽ nhìn thấy.
Và đó mới chỉ là chứng cứ đầu tiên.
Phần còn lại…
Anh sẽ không còn cơ hội che giấu nữa.
Ngày hẹn ký đơn ly hôn, tôi đến sớm hơn ba mươi phút.
Văn phòng luật sư nằm trên tầng mười hai.
Tôi chọn một góc gần cửa sổ, gọi một ly trà nóng rồi lấy tập tài liệu
trong túi ra kiểm tra lần cuối.
Bản sao danh sách cổ đông.
Bản in lịch sử góp vốn.
Các hóa đơn chuyển khoản từ tài khoản của tôi sang tài khoản công ty ba
năm trước.
Mọi thứ đều đã được sắp xếp theo đúng thứ tự.
Đúng chín giờ.
Hoàng Nam bước vào.
Đi cùng anh là Hạ Nhi.
Cô ta mặc bộ vest màu kem, gương mặt đầy tự tin.
Nhìn thấy tôi, cô ta mỉm cười.
“Chị đến sớm thật.”
Tôi gật đầu.
“Thói quen thôi.”
Hoàng Nam kéo ghế ngồi đối diện.
“Chúng ta ký nhanh nhé.”
“Tôi còn có cuộc họp.”
Tôi nhìn bản thỏa thuận.
Anh đã chuẩn bị rất kỹ.
Toàn bộ tài sản chung gần như được liệt kê là tài sản riêng của anh.
Căn hộ.
Chiếc xe.
Công ty.
Ngay cả khoản đầu tư mà tôi từng bỏ tiền vào cũng không còn xuất hiện.
Tôi khép tập giấy lại.
“Anh chắc đây là bản cuối cùng?”
“Đúng.”
“Tất cả tài sản đều là của anh?”
“Đúng.”
“Công ty cũng là của anh?”
Hoàng Nam không do dự.
“Đúng.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Vậy tốt.”
Tôi mở túi xách.
Đặt lên bàn một bản sao báo cáo cổ đông.
Nụ cười trên môi Hạ Nhi biến mất.
Hoàng Nam cầm lên xem.
Sắc mặt anh thay đổi rõ rệt.
“Em lấy cái này ở đâu?”
“Tình cờ.”
“Tình cờ biết công ty vẫn hoạt động rất tốt.”
“Tình cờ biết em không hề mất vốn.”
“Tình cờ biết Hạ Nhi đã trở thành cổ đông từ tám tháng trước.”
Không khí trong phòng chùng xuống.
Luật sư Khánh bình tĩnh lên tiếng.
“Anh Hoàng, trước khi các bên ký bất kỳ văn bản nào, chúng tôi đề nghị
làm rõ tình trạng tài sản và quyền sở hữu doanh nghiệp.”
Hoàng Nam siết chặt tập giấy.
“Đây chỉ là bản photo.”
“Tôi có thể cung cấp bản xác minh nếu cần.”
Tôi đáp.
Hạ Nhi lần đầu tiên nhìn tôi bằng ánh mắt dè chừng.
Có lẽ cô ta nhận ra người phụ nữ ngồi trước mặt không còn là người vợ
chỉ biết nhẫn nhịn.
Điện thoại của Hoàng Nam bỗng rung.
Anh nhìn màn hình rồi vội tắt.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy dòng chữ:
“Giám đốc gọi.”
Tôi mỉm cười.
“Xem ra hôm nay không chỉ có chuyện ly hôn.”
Luật sư Khánh thu lại bản thỏa thuận.
“Tôi đề nghị tạm dừng buổi làm việc hôm nay.”
“Có nhiều vấn đề cần xác minh trước khi tiếp tục.”
Tôi đứng dậy.
Cầm lại túi xách.
Trước khi rời đi, tôi nhìn Hoàng Nam lần cuối.
“Anh từng nghĩ tôi sẽ ký bất cứ thứ gì anh đưa.”
“Đáng tiếc…”
“Lần này anh đã nhầm.”
Tôi bước ra khỏi văn phòng.
Ngay khi cửa thang máy khép lại, điện thoại tôi nhận được một email mới.
Người gửi vẫn ẩn danh.
Tiêu đề chỉ có một dòng:
“Đây mới là bằng chứng quan trọng nhất.”
Tôi không mở email ngay.
Suốt quãng đường về, tôi chỉ nhìn dòng tiêu đề lặp đi lặp lại trên màn
hình.
“Đây mới là bằng chứng quan trọng nhất.”
Người gửi vẫn là một địa chỉ ẩn danh.
Không tên.
Không chữ ký.
Không bất kỳ thông tin nào có thể lần ra.
Về đến căn hộ, tôi khóa cửa.
Kéo rèm.
Đặt điện thoại sang chế độ máy bay.
Rồi mới mở email.
Bên trong chỉ có một tệp PDF.
Tên tệp rất ngắn.
“HopDong.pdf”
Tôi bấm mở.
Trang đầu tiên hiện ra là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Bên chuyển nhượng là Hoàng Nam.
Bên nhận là Hạ Nhi.
Ngày ký…
Là tám tháng trước.
Tôi lật tiếp.
Đến trang cuối, tim tôi khựng lại.
Chữ ký của Hoàng Nam hiện rõ.
Nhưng điều khiến tôi lạnh người là dòng ghi chú bên dưới.
“Nguồn vốn góp được hình thành từ tài sản chung của vợ chồng.”
Tôi đọc đi đọc lại câu đó ba lần.
Nếu tài liệu này là thật, Hoàng Nam đã tự ý sử dụng tài sản chung để
chuyển nhượng cổ phần mà không hề thông báo cho tôi.
Điện thoại đổ chuông.
Luật sư Khánh.
“Chị đã xem email chưa?”
“Tôi vừa xem xong.”
“Đừng vội gửi cho bất kỳ ai.”
“Trước hết phải xác minh.”
“Tôi hiểu.”
“Chiều nay chị mang bản gốc đến văn phòng.”
Một giờ sau, tôi có mặt.
Luật sư Khánh xem rất kỹ từng trang.
Anh so sánh với bản sao cổ đông tôi mang hôm trước.
Sau gần hai mươi phút, anh ngẩng lên.
“Nếu tài liệu này được xác thực, vụ việc sẽ thay đổi hoàn toàn.”
“Tại sao?”
“Vì đây không còn chỉ là tranh chấp ly hôn.”
“Mà còn liên quan đến việc định đoạt tài sản chung.”
Tôi im lặng.
Mọi chuyện ngày càng vượt xa những gì tôi nghĩ ban đầu.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn mới.
Là Hoàng Nam.
“Chúng ta cần gặp riêng.”
“Tối nay. Quán cũ.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Cuối cùng chỉ trả lời một chữ.
“Được.”
Tôi muốn nghe xem…
Lần này anh sẽ nói dối điều gì nữa.
Quán cà phê vẫn như ba năm trước.
Chỉ khác người ngồi đối diện tôi.
Ngày ấy, Hoàng Nam luôn đến sớm.
Hôm nay, anh đến muộn gần hai mươi phút.
Anh đặt chìa khóa xe lên bàn, gọi một ly cà phê đen rồi nhìn tôi rất
lâu.
“Em thay đổi nhiều.”
“Từ lúc nào?”
“Từ lúc em không còn tin anh.”
Tôi bình tĩnh khuấy tách trà.
“Hay từ lúc anh phản bội tôi?”
Anh im lặng.
Một lúc sau mới cất giọng.
“Anh thừa nhận mình có lỗi.”
“Nhưng chuyện công ty không như em nghĩ.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Anh hít sâu.
“Hạ Nhi góp vốn để cứu công ty.”
“Tạm thời đứng tên cổ phần.”
“Sau này anh sẽ mua lại.”
“Tại sao không nói với em?”
“Vì anh sợ em phản đối.”
Tôi lấy từ túi xách bản sao hợp đồng chuyển nhượng đặt trước mặt anh.
“Thế còn điều khoản ghi rõ nguồn vốn là tài sản chung của vợ chồng?”
Bàn tay anh khựng lại.
Anh biết mình không thể phủ nhận.
“Anh định sau khi ly hôn mới giải quyết.”
“Em sẽ không thiệt.”
Tôi bật cười.
“Đến giờ anh vẫn nghĩ vấn đề là tiền?”
“Không phải sao?”
“Không.”
“Từ ngày anh chọn nói dối, cuộc hôn nhân này đã kết thúc.”
Điện thoại anh bỗng reo.
Tên người gọi hiện lên.
“Hạ Nhi.”
Anh vội tắt máy.
Tôi đứng dậy.
“Không cần giải thích nữa.”
“Lần gặp tiếp theo… chúng ta gặp ở tòa.”
Tôi quay lưng bước đi.
Ra đến cửa, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư Khánh.
“Đã xác minh xong.”
“Hợp đồng là thật.”
“Và còn một giao dịch khác lớn hơn.”
Tôi dừng bước.
“Giao dịch gì?”
“Không tiện nói qua điện thoại.”
“Ngày mai đến văn phòng.”
Tôi cất điện thoại.
Bầu trời bắt đầu đổ mưa.
Tôi biết.
Sự thật mà mình sắp nhìn thấy…
Có lẽ còn lớn hơn cả chuyện ngoại tình.
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư Khánh sớm hơn thường lệ.
Anh đã ngồi sẵn trước màn hình máy tính.
Trên bàn là một tập hồ sơ dày hơn tất cả những lần trước.
“Ngồi đi.”
Tôi kéo ghế.
Luật sư Khánh xoay màn hình về phía tôi.
“Chúng tôi đã xác minh giao dịch.”
“Tổng cộng có bảy lần chuyển nhượng.”
“Tất cả đều sử dụng nguồn tiền hình thành trong thời kỳ hôn nhân.”
Tôi lặng người.
“Bảy lần?”
Anh gật đầu.
“Không chỉ cổ phần.”
“Còn có quyền sở hữu một phần thương hiệu và hai hợp đồng đầu tư.”
Anh đẩy sang cho tôi một bản sao kê.
Mỗi dòng đều có chữ ký của Hoàng Nam.
Nhưng không hề có chữ ký của tôi.
“Về mặt pháp lý…”
“Tất cả những giao dịch này đều có thể bị xem xét lại.”
Tôi khẽ siết chặt tập tài liệu.
Đúng lúc ấy, trợ lý của luật sư bước vào.
“Có người muốn gặp chị.”
“Ai?”
“Hạ Nhi.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Cho cô ấy vào.”
Hạ Nhi bước vào với gương mặt không còn vẻ tự tin như trước.
Cô ngồi xuống đối diện tôi.
“Tôi đến đây không phải để cãi nhau.”
“Tôi chỉ muốn hỏi một câu.”
“Cô biết bao nhiêu chuyện?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Đủ để bảo vệ mình.”
Cô cười nhạt.
“Vậy thì cô vẫn chưa biết hết.”
Nói xong, Hạ Nhi lấy trong túi xách một chiếc USB.
“Tôi không muốn tiếp tục bị lợi dụng.”
“Cái này… đáng lẽ thuộc về cô.”
Cô đặt USB lên bàn rồi đứng dậy.
Trước khi rời khỏi phòng, cô chỉ nói thêm một câu:
“Hoàng Nam không nói thật với bất kỳ ai.”
“Tôi cũng chỉ là một quân cờ.”
Cánh cửa khép lại.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Luật sư Khánh cầm chiếc USB lên.
“Chúng ta mở chứ?”
Tôi hít sâu.
“Được.”
Màn hình hiện lên một thư mục duy nhất.
Tên thư mục là:
“Hợp đồng gốc.”
Ngay khoảnh khắc đó…
Tôi biết mình đã chạm tới sự thật cuối cùng.
Luật sư Khánh cắm chiếc USB vào máy tính.
Trong thư mục chỉ có ba tệp.
Tệp đầu tiên là hợp đồng gốc thành lập công ty.
Tệp thứ hai là biên bản họp cổ đông.
Tệp cuối cùng có tên rất ngắn:
“CamKet.mp4”
Tôi nhìn luật sư.
Anh khẽ bấm mở.
Đó là một đoạn video quay trong phòng họp.
Hoàng Nam ngồi đối diện hai nhà đầu tư.
Anh nói rất rõ:
“Toàn bộ số vốn ban đầu là tiền của vợ tôi.”
“Hiện tại cô ấy chưa biết việc chuyển nhượng.”
“Đợi sau khi ly hôn xong, tôi sẽ hoàn tất thủ tục.”
Đoạn video kết thúc.
Không ai trong phòng nói một lời.
Luật sư Khánh khép máy tính.
“Đây là chứng cứ rất quan trọng.”
“Tại sao Hạ Nhi lại đưa cho tôi?”
“Có lẽ cô ấy cũng nhận ra mình bị lợi dụng.”
Một tuần sau.
Phiên tòa diễn ra.
Lần này Hoàng Nam không còn tự tin như trước.
Khi đoạn video được trình chiếu, anh cúi đầu.
Không phản bác.
Không giải thích.
Tòa quyết định xem xét lại toàn bộ phần tài sản chung và các giao dịch
liên quan.
Vài tuần sau, bản án có hiệu lực.
Cuộc hôn nhân chính thức chấm dứt.
Tôi được bảo vệ đầy đủ quyền lợi hợp pháp của mình theo phán quyết của
tòa.
Sau phiên xử, Hạ Nhi chủ động tìm gặp tôi.
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi không cần lời xin lỗi.”
“Tôi chỉ hy vọng sau này cô sẽ không để ai biến mình thành công cụ nữa.”
Cô im lặng rồi gật đầu.
Ba tháng sau.
Tôi quay lại công việc.
Ngày đầu tiên nhận lương, tôi mua cho mẹ một chiếc khăn len mới.
Buổi chiều, tôi tự thưởng cho mình một ly cà phê.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi ngồi yên bên cửa sổ mà không phải
chờ ai trở về.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của con gái.
“Mẹ ơi, tan học rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Đợi mẹ.”
Tôi đứng dậy.
Khép chiếc máy tính.
Bước ra khỏi quán.
Phía trước là con đường đông người.
Lần này…
Tôi không còn bước đi để níu giữ một ai.
Tôi bước tiếp vì cuộc sống mới đã thật sự bắt đầu.
THE END
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…