Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Chồng Lái Xe Đi Mất, Để Lại Tôi Một Mình Ở Trạm Dừng Chân, Khi Tôi Ly Hôn Anh Mới Biết Mình Đánh Mất Điều Gì

Chương 1: Chồng Lái Xe Đi Mất, Để Lại Tôi Một Mình Ở Trạm Dừng Chân

Kỳ thi đại học vừa kết thúc.

Tôi dành suốt nửa tháng.

Lên kế hoạch cho chuyến du lịch tự lái đầu tiên của cả gia đình.

Bảy trang lịch trình.

Từng trạm dừng.

Từng khách sạn.

Từng quán ăn.

Đều do một tay tôi chuẩn bị.

Tôi nghĩ.

Đây sẽ là món quà đẹp nhất dành cho con trai sau mười hai năm học hành vất vả.

Nhưng tôi không ngờ.

Chuyến đi ấy.

Lại là món quà cuối cùng tôi dành cho cuộc hôn nhân của mình.

Xe vừa dừng ở trạm nghỉ trên cao tốc.

Tôi cầm ví.

Xuống mua ít đồ ăn.

Tiện ghé nhà vệ sinh.

Ngày nghỉ lễ.

Người xếp hàng rất đông.

Đợi gần hai mươi phút.

Khi tôi vội vã chạy ra.

Bãi đỗ xe.

Đã không còn chiếc SUV màu đen quen thuộc.

Tôi đứng chết lặng.

Túi xúc xích trên tay vẫn còn nóng.

Một cây vị bắp.

Mua cho con trai.

Một cây cay.

Là món chồng tôi thích.

Một cây nguyên vị.

Cho cô giáo tiếng Anh của con.

Người đang cùng chúng tôi đi du lịch.

Tôi vội lấy điện thoại.

Gọi cho chồng.

Chuông reo rất lâu.

Cuối cùng.

Người bắt máy.

Lại là con trai.

“Mẹ.”

“Ba bảo mẹ tự bắt xe đuổi theo.”

“Ba không có thời gian đợi đâu.”

Phía bên kia.

Tôi nghe rất rõ.

Giọng chồng tôi.

Đang dịu dàng nói với một người phụ nữ.

“Yên tâm.”

“Anh xem kỹ lộ trình rồi.”

“Đến khu nghỉ dưỡng trước khi trời tối.”

“Chụp ảnh sẽ đẹp lắm.”

Ngay sau đó.

Giọng người phụ nữ vang lên.

“Nhưng…”

“Chị Từ sẽ không sao chứ?”

Chồng tôi cười.

“Cô ấy tự biết xoay xở.”

“Biết lễ đông người.”

“Mà vẫn đi vệ sinh lâu như vậy.”

“Không có chút khái niệm thời gian.”

Cuộc gọi bị cúp.

Tôi đứng lặng giữa bãi xe.

Gió trên cao tốc.

Thổi lạnh cả người.

Trong túi tôi.

Chỉ còn ba mươi bảy tệ tiền mặt.

Điện thoại.

Mười chín phần trăm pin.

Chứng minh thư.

Ví.

Sạc dự phòng.

Đều để trên xe.

Tôi ngồi xuống bậc thềm.

Nhìn từng chiếc xe lướt qua.

Bỗng nhớ đến tối hôm trước.

Lúc xuất phát.

Tôi đã chuẩn bị sẵn túi đồ ăn.

Khăn giấy.

Khăn ướt.

Dây sạc.

Thuốc say xe.

Chồng tôi chỉ liếc một cái.

“Làm mấy thứ này.”

“Thừa.”

Con trai cũng chẳng ngẩng đầu.

“Để đâu cũng được.”

Chỉ có cô giáo Lăng.

Cười tươi.

“Chị khéo thật.”

“Lần nào đi chơi với chị cũng yên tâm.”

Khi ấy.

Tôi còn tưởng.

Đó là lời khen.

Bây giờ mới hiểu.

Người duy nhất trân trọng công sức của tôi.

Lại là người ngoài.

Tôi đứng dậy.

Đi thẳng đến phòng trực cảnh sát của trạm nghỉ.

Viên cảnh sát nhìn tôi.

“Cô bị bỏ lại?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Họ chỉ…”

“Không cần tôi nữa.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Rồi giúp tôi gọi xe.

Mười lăm phút sau.

Một chiếc xe tải nhỏ dừng trước cửa.

Tài xế hơn bốn mươi tuổi.

Thò đầu ra.

“Chị.”

“Tôi đưa chị vào thị trấn.”

“Năm mươi tệ.”

Tôi gật đầu.

Lên xe.

Người tài xế nhìn túi xúc xích trong tay tôi.

“Cả nhà đi chơi à?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khẽ cười.

“Không.”

“Tôi…”

“Chỉ đang về nhà một mình.”

Chương 2: Tôi Tự Mua Vé Tàu, Còn Họ Thì Phát Hiện Thẻ Ngân Hàng Không Dùng Được

Chiếc xe tải đưa tôi vào thị trấn.

Tài xế thấy tôi không mang theo hành lý.

Chỉ có một túi xúc xích.

Anh không hỏi nhiều.

Chỉ lặng lẽ đưa tôi đến bến tàu cao tốc.

“Cô.”

“Từ đây có chuyến tàu đến thành phố du lịch.”

“Nhanh hơn bắt xe.”

Tôi cảm ơn.

Rồi đi vào nhà ga.

Nhân viên bán vé nhìn tôi.

“Chị chỉ còn tiền mặt thôi sao?”

Tôi gật đầu.

“Một vé.”

“Điểm cuối.”

Sau khi mua vé.

Trong túi tôi.

Chỉ còn mười hai tệ.

Tôi tìm một ổ cắm.

Cắm nhờ điện thoại.

Đúng lúc ấy.

Màn hình sáng lên.

Hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ.

Đều là của chồng.

Tin nhắn cũng liên tục hiện đến.

“Em đang ở đâu?”

“Sao không nghe máy?”

“Đừng giận nữa.”

Tôi còn chưa kịp mở.

Con trai đã gọi tới.

Vừa bắt máy.

Nó đã lớn tiếng.

“Mẹ.”

“Mẹ làm gì vậy?”

“Cả đoàn đang đợi mẹ.”

Tôi cười nhạt.

“Lúc bỏ mẹ lại.”

“Có ai đợi mẹ không?”

Đầu dây bên kia.

Im lặng vài giây.

Rồi giọng chồng tôi vang lên.

“Đừng trẻ con nữa.”

“Anh bảo em tự đến.”

“Chứ có bảo em đừng đến đâu.”

Tôi bình tĩnh hỏi.

“Vậy.”

“Anh biết ví của em.”

“Cũng ở trên xe không?”

Đàm Văn Bác khựng lại.

Một lúc sau.

Anh ta mới đáp.

“Anh tưởng em mang theo.”

Tôi cười.

“Anh tưởng.”

“Hay anh chưa từng để ý?”

Anh chưa kịp trả lời.

Lăng Yến đã cất giọng.

“Anh Văn Bác.”

“Hay quay lại đón chị đi.”

“Em thấy…”

“Chị ấy chắc buồn lắm.”

Chồng tôi thở dài.

“Giờ quay lại.”

“Mất gần hai tiếng.”

“Không đáng.”

“Đợi cô ấy tới sau cũng được.”

Một câu nói.

Khiến lòng tôi lạnh hẳn.

Không đáng.

Hóa ra.

Hai mươi ba năm vợ chồng.

Chỉ đáng giá bốn chữ ấy.

Đúng lúc đó.

Con trai bỗng kêu lên.

“Ba.”

“Sao điện thoại báo thanh toán thất bại?”

“Tài khoản không đủ quyền.”

Đàm Văn Bác cau mày.

“Thẻ phụ của mẹ đâu?”

Con trai thử lại.

Vẫn thất bại.

Lăng Yến ngượng ngùng đứng bên cạnh.

“Hay…”

“Để em trả trước.”

Chồng tôi lập tức lắc đầu.

“Không cần.”

Ông chủ khách sạn đứng chờ.

“Lục phòng.”

“Tổng cộng mười tám nghìn.”

“Xin thanh toán.”

Đàm Văn Bác mở ví.

Sắc mặt dần thay đổi.

Tất cả tiền.

Đều nằm trong tài khoản do tôi quản lý.

Bao nhiêu năm nay.

Anh chưa từng để ý.

Mỗi chuyến đi.

Khách sạn.

Ăn uống.

Xăng xe.

Đều do tôi thanh toán.

Hôm nay.

Lần đầu tiên.

Không có tôi.

Anh mới phát hiện.

Ngay cả tiền đặt cọc.

Anh cũng không đủ.

Điện thoại của tôi lại rung lên.

Lần này.

Giọng anh không còn bình tĩnh.

“Tiểu Từ.”

“Em mở lại thẻ phụ trước.”

“Về đến nơi rồi nói.”

Tôi nhìn màn hình.

Khẽ đáp.

“Xin lỗi.”

“Thẻ đó.”

“Tôi khóa rồi.”

“Từ hôm nay.”

“Mỗi người.”

“Tự lo phần của mình.”

Nói xong.

Tôi cúp máy.

Bên ngoài cửa kính.

Chuyến tàu cao tốc từ từ tiến vào sân ga.

Tôi kéo cao khóa áo.

Xách túi xúc xích đã nguội lạnh.

Bước lên tàu.

Lần đầu tiên sau hai mươi ba năm.

Tôi không còn đi theo sau lưng chồng nữa.

Mà tự mình.

Chọn một hướng khác.

Chương 3: Tôi Đổi Vé Sang Thành Phố Khác, Chồng Và Con Trai Cuối Cùng Mới Biết Họ Mất Tôi Rồi

Tôi không đến khu du lịch.

Mà xuống ở thành phố kế bên.

Thuê một khách sạn nhỏ.

Vừa nhận phòng.

Tôi lấy điện thoại.

Việc đầu tiên.

Là gọi cho ngân hàng.

“Hủy toàn bộ thẻ phụ.”

“Hủy quyền thanh toán tự động.”

“Hủy người thụ hưởng.”

Nhân viên ngân hàng xác nhận lại.

“Tất cả sao, thưa chị?”

Tôi đáp.

“Tất cả.”

Sau đó.

Tôi mở ứng dụng.

Rút toàn bộ tiền trong tài khoản chung.

Chuyển sang tài khoản cá nhân.

Hai mươi ba năm.

Từ tiền lương.

Tiền thưởng.

Tiền tiết kiệm.

Đều do tôi kiếm được nhiều hơn.

Đàm Văn Bác luôn nói.

“Vợ chồng.”

“Không cần phân biệt.”

Tôi cũng tin.

Cho đến hôm nay.

Buổi tối.

Điện thoại lại đổ chuông.

Là con trai.

Giọng nó không còn khó chịu như sáng.

“Mẹ.”

“Ba với cô Lăng cãi nhau rồi.”

Tôi không nói.

Nó tiếp tục.

“Khách sạn bắt thanh toán.”

“Ba bảo mẹ chuyển tiền.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Mẹ không có nghĩa vụ.”

Nó sững người.

“Mẹ.”

“Chỉ là một chuyến du lịch thôi mà.”

Tôi cười nhạt.

“Đúng.”

“Chỉ là một chuyến du lịch.”

“Nhưng đủ để mẹ hiểu.”

“Trong lòng hai bố con.”

“Mẹ đứng ở đâu.”

Đầu dây bên kia.

Im lặng rất lâu.

Đàm Văn Bác giật lấy điện thoại.

“Đừng làm quá lên.”

“Anh chỉ quên mất em.”

“Có cần phải như vậy không?”

Tôi hỏi lại.

“Quên?”

“Anh quên tôi.”

“Hay anh quen với việc.”

“Dù xảy ra chuyện gì.”

“Tôi cũng sẽ tự tìm cách quay về.”

Anh không trả lời.

Tôi tiếp tục.

“Hai mươi ba năm.”

“Tôi chuẩn bị hành lý.”

“Tôi đặt khách sạn.”

“Tôi thanh toán.”

“Tôi chăm con.”

“Tôi lo cho bố mẹ hai bên.”

“Còn anh.”

“Chỉ cần lên xe.”

“Là có một chuyến đi hoàn hảo.”

“Từ hôm nay.”

“Anh thử tự sống xem.”

Nói xong.

Tôi cúp máy.

Ba ngày sau.

Tôi trở về nhà.

Căn nhà yên tĩnh lạ thường.

Đàm Văn Bác ngồi trong phòng khách.

Râu mọc lún phún.

Con trai cũng cúi đầu.

Không còn vẻ bướng bỉnh.

Vừa nhìn thấy tôi.

Đàm Văn Bác lập tức đứng dậy.

“Em về rồi.”

“Tốt quá.”

“Anh biết sai rồi.”

Tôi đặt vali xuống.

Lấy từ trong túi ra.

Một tập hồ sơ.

Đặt lên bàn.

“Đây là đơn ly hôn.”

Nụ cười trên mặt anh cứng lại.

“Em…”

“Em nghiêm túc?”

Tôi gật đầu.

“Ngày anh lái xe rời khỏi trạm nghỉ.”

“Cuộc hôn nhân này.”

“Đã kết thúc rồi.”

Con trai vội vàng chạy tới.

“Mẹ.”

“Con xin lỗi.”

“Con tưởng…”

“Ba sẽ quay lại đón mẹ.”

Tôi nhìn nó.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Mẹ cũng từng tưởng.”

“Ba sẽ quay lại.”

“Nhưng mẹ đợi.”

“Đến hai mươi ba năm.”

Nó bật khóc.

Lần đầu tiên.

Đứa con mà tôi dốc hết tuổi trẻ nuôi lớn.

Quỳ xuống trước mặt tôi.

“Mẹ.”

“Con sai rồi.”

“Con không biết…”

“Mẹ đã chịu nhiều như vậy.”

Tôi khẽ đỡ nó dậy.

“Mẹ tha thứ cho con.”

“Nhưng…”

“Tha thứ.”

“Không có nghĩa là quay lại.”

Tôi ký tên lên đơn ly hôn.

Đẩy về phía Đàm Văn Bác.

Anh run rẩy cầm cây bút.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Cho anh thêm một cơ hội.”

“Từ nay.”

“Anh sẽ đợi em.”

Tôi lắc đầu.

“Không cần nữa.”

“Người luôn đứng chờ.”

“Đã là tôi.”

“Hai mươi ba năm.”

“Bây giờ.”

“Đến lượt anh.”

“Nếm thử cảm giác.”

“Bị bỏ lại phía sau.”

Một tháng sau.

Tôi bán căn nhà cũ.

Mua một căn hộ nhỏ gần biển.

Mỗi sáng.

Tôi pha một tách cà phê.

Đọc sách.

Ngắm bình minh.

Không còn ai bảo tôi chuẩn bị hành lý.

Không còn ai mặc nhiên hưởng sự hy sinh của tôi.

Lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm.

Tôi mới hiểu.

Hóa ra.

Chuyến du lịch đẹp nhất cuộc đời.

Là chuyến đi…

Không còn phải chờ bất kỳ ai.

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago