Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Bị Tước Quyền Thừa Kế Trước Mặt Cả Gia Tộc, Tôi Mỉm Cười Nộp Đơn Từ Chức

Chương 1: Ông Ngoại Để Lại 75% Cổ Phần Cho Em Họ, Tôi Mỉm Cười Đứng Dậy Từ Chức

Ngày ông ngoại qua đời.

Toàn bộ ban lãnh đạo tập đoàn.

Đều có mặt trong phòng họp.

Tôi ngồi ở vị trí đầu tiên bên trái.

Nơi tôi đã ngồi suốt sáu năm.

Từ thực tập sinh.

Đến Tổng giám đốc điều hành.

Ai cũng cho rằng.

Người kế thừa tập đoàn.

Chỉ có thể là tôi.

Bởi sáu năm qua.

Mọi dự án trọng điểm.

Đều do tôi phụ trách.

Ba lần cứu tập đoàn khỏi khủng hoảng.

Hai lần đưa công ty lên vị trí số một ngành.

Thậm chí.

Ngay cả ông ngoại cũng từng nói.

“Tiểu Nguyệt.”

“Cháu là người giống ông nhất.”

“Tập đoàn sau này.”

“Ông giao cho cháu.”

Tôi vẫn luôn tin.

Cho đến hôm nay.

Luật sư đứng dậy.

Mở bản di chúc.

Giọng nói vang vọng khắp phòng họp.

“Chủ tịch quyết định…”

“Bảy mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn.”

“Sẽ do cháu ngoại.”

“Tần Hạo.”

“Toàn quyền thừa kế.”

Cả căn phòng.

Yên lặng.

Rồi ngay sau đó.

Tiếng vỗ tay vang lên.

Dì tôi.

Hạ Mẫn.

Kích động đến đỏ cả mắt.

Bà ôm chặt con trai.

“Con trai.”

“Mẹ đã nói mà.”

“Ông ngoại thương con nhất.”

Tần Hạo cười đến mức không khép nổi miệng.

Dượng tôi.

Ngồi bên cạnh.

Khóe môi đầy vẻ đắc ý.

Ông ta nhìn tôi.

Ánh mắt như người chiến thắng.

Còn những cổ đông khác.

Người thì thương hại.

Người thì cười trên nỗi đau của người khác.

Không ai nói gì.

Nhưng tất cả đều đang chờ.

Chờ tôi mất bình tĩnh.

Chờ tôi chất vấn.

Hoặc khóc.

Thế nhưng.

Tôi lại bật cười.

Là thật sự cười.

Bởi đến giờ phút này.

Tôi mới hiểu.

Sáu năm qua.

Mình chỉ là một người làm thuê.

Tôi đứng dậy.

Chiếc ghế phát ra tiếng động rất nhỏ.

Dì tôi lập tức cau mày.

“Hạ Nguyệt.”

“Cô định đi đâu?”

Tôi bình tĩnh nhìn bà.

“Xuống phòng nhân sự.”

“Làm thủ tục nghỉ việc.”

Một câu nói.

Làm cả phòng họp chết lặng.

“Nghỉ việc?”

“Dự án phía Nam thì sao?”

“Các khách hàng quốc tế thì sao?”

“Mấy nghìn nhân viên thì sao?”

Tiếng bàn tán nổi lên.

Tôi mỉm cười.

“Đó là việc của người thừa kế.”

“Từ hôm nay.”

“Không còn liên quan đến tôi.”

Nói xong.

Tôi cầm túi xách.

Đi thẳng về phía cửa.

Phía sau.

Dì tôi đập bàn đứng dậy.

“Hạ Nguyệt.”

“Cô đứng lại.”

“Cô định bỏ mặc tập đoàn sao?”

Tôi quay đầu.

Nhìn người phụ nữ trước mặt.

“Không phải.”

“Là các người.”

“Đã chọn người khác.”

“Còn tôi.”

“Chỉ tôn trọng quyết định đó.”

Nói xong.

Tôi đưa tay mở cửa.

Đúng lúc ấy.

Một cánh tay nhẹ nhàng giữ lấy cửa.

Là thư ký Trần.

Người đã theo ông ngoại hơn hai mươi năm.

Cũng là người luôn đứng cạnh tôi.

Chị nhìn tôi.

Khẽ lắc đầu.

“Hạ tổng.”

“Xin chờ một chút.”

Tôi hơi sững người.

“Còn chuyện gì nữa?”

Chị Trần hít sâu một hơi.

Rồi quay sang mọi người.

Giọng rất rõ ràng.

“Luật sư đặc biệt mà chủ tịch bí mật thuê trước khi qua đời…”

“Vẫn còn một văn kiện cuối cùng.”

“Chưa được công bố.”

Cả phòng họp.

Đồng loạt quay đầu.

Dì tôi lập tức biến sắc.

“Văn kiện gì?”

“Sao tôi không biết?”

Thư ký Trần không trả lời.

Mà lấy điện thoại.

Bấm một cuộc gọi.

Mười giây sau.

Cánh cửa phòng họp.

Lần nữa mở ra.

Một người đàn ông mặc vest đen.

Mang theo chiếc cặp tài liệu được niêm phong.

Chậm rãi bước vào.

Ngay khi nhìn thấy ông ấy.

Vị luật sư vừa công bố di chúc.

Lập tức đứng dậy.

Cung kính nhường chỗ.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy.

Trên gương mặt dì tôi.

Xuất hiện vẻ…

Hoảng loạn.

Chương 2: Văn Kiện Cuối Cùng Khiến Cả Phòng Họp Đồng Loạt Đứng Bật Dậy

Người đàn ông mặc vest đen.

Chậm rãi đặt chiếc cặp tài liệu lên bàn.

Ông tháo găng tay.

Rồi lấy ra một túi hồ sơ được niêm phong bằng sáp đỏ.

Phía trên.

Là chữ ký của ông ngoại tôi.

Cả phòng họp.

Lập tức im phăng phắc.

Luật sư vừa công bố di chúc.

Chủ động lùi sang một bên.

Cúi đầu.

“Mời luật sư Lý.”

Dì tôi biến sắc.

“Bản di chúc đã công bố rồi.”

“Còn văn kiện gì nữa?”

Luật sư Lý không nhìn bà.

Chỉ bình tĩnh mở hồ sơ.

“Tôi là cố vấn pháp lý đặc biệt.”

“Được cố chủ tịch thuê ba năm trước.”

“Nhiệm vụ của tôi.”

“Là công bố văn kiện cuối cùng.”

“Nếu người thừa kế vượt qua bước đầu tiên.”

“Văn kiện này sẽ có hiệu lực.”

Cả căn phòng.

Đồng loạt nhìn nhau.

Dượng tôi cau chặt mày.

“Ý ông là gì?”

“Di chúc còn có bước thứ hai?”

Luật sư Lý bình thản đáp.

“Đúng.”

Ông mở tập tài liệu.

Đọc từng chữ.

“Theo ý nguyện cuối cùng của chủ tịch Hạ Chấn Quốc.”

“Bảy mươi lăm phần trăm cổ phần.”

“Chỉ là quyền thừa kế trên danh nghĩa.”

“Muốn chính thức sở hữu.”

“Người được chỉ định.”

“Phải hoàn thành ba điều kiện.”

Vương Hạo bật cười.

“Chuyện nhỏ.”

“Ông đọc đi.”

“Tôi làm được hết.”

Luật sư Lý không hề để ý.

Tiếp tục đọc.

“Điều kiện thứ nhất.”

“Trong vòng ba mươi ngày.”

“Được ít nhất chín mươi phần trăm ban điều hành tập đoàn bỏ phiếu tín nhiệm.”

Nụ cười trên mặt Vương Hạo cứng lại.

Cậu ta quay đầu.

Nhìn toàn bộ ban lãnh đạo.

Không một ai nhìn lại.

Suốt sáu năm.

Cậu ta chưa từng đến công ty làm việc.

Cũng chưa từng tham dự bất kỳ cuộc họp nào.

Lấy đâu ra phiếu tín nhiệm?

Luật sư Lý tiếp tục.

“Điều kiện thứ hai.”

“Không được thay đổi bất kỳ vị trí quản lý cấp cao nào trong vòng sáu tháng.”

Dượng tôi lập tức biến sắc.

Ông vốn đã chuẩn bị sẵn danh sách thay người.

Định sau cuộc họp sẽ sa thải toàn bộ đội ngũ của tôi.

Bây giờ.

Kế hoạch ấy.

Lập tức phá sản.

Nhưng…

Điều khiến cả phòng họp chấn động nhất.

Là điều kiện cuối cùng.

Luật sư Lý nhìn thẳng vào Vương Hạo.

Chậm rãi đọc.

“Điều kiện thứ ba.”

“Nếu Tổng giám đốc Hạ Nguyệt từ chức.”

“Hoặc rời khỏi tập đoàn.”

“Hoặc từ chối tiếp tục điều hành.”

“Bản di chúc này.”

“Lập tức mất hiệu lực.”

“Toàn bộ bảy mươi lăm phần trăm cổ phần.”

“Sẽ tự động chuyển giao.”

“Cho Hạ Nguyệt.”

ẦM!

Cả phòng họp.

Như nổ tung.

Dì tôi bật dậy.

“Không thể nào!”

“Bố tôi không thể làm vậy.”

Luật sư Lý đặt tài liệu xuống.

“Bản gốc.”

“Có đầy đủ công chứng.”

“Có ghi hình.”

“Có chữ ký.”

“Có dấu xác nhận.”

“Mọi thủ tục.”

“Đều hợp pháp.”

Vương Hạo tái mặt.

“Không…”

“Không thể…”

“Cô ta vừa định nghỉ việc.”

“Có nghĩa là…”

Ánh mắt mọi người.

Đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Lần đầu tiên.

Tất cả các cổ đông.

Đều đứng dậy.

Một vị cổ đông lớn gần sáu mươi tuổi.

Chủ động đi đến trước mặt tôi.

“Hạ tổng.”

“Xin cô…”

“Đừng từ chức.”

Ngay sau đó.

Một người.

Rồi hai người.

Rồi tất cả ban điều hành.

Đồng loạt đứng lên.

Cúi đầu về phía tôi.

“Hạ tổng.”

“Tập đoàn…”

“Không thể không có cô.”

Dì tôi nhìn cảnh tượng ấy.

Toàn thân run lên.

Bà cuối cùng cũng hiểu.

Ông ngoại chưa từng muốn trao tập đoàn cho con trai bà.

Mà chỉ muốn…

Dùng bản di chúc.

Để ép tất cả mọi người.

Tự mình nhìn rõ.

Ai mới là người…

Không thể thay thế.

Chương 3: Tôi Từ Chức Thật, Cả Gia Đình Cuối Cùng Mới Biết Ông Ngoại Đã Đặt Cược Tất Cả Vào Tôi

Cả phòng họp.

Không một ai lên tiếng.

Tất cả đều nhìn tôi.

Chờ câu trả lời.

Luật sư Lý khép tập tài liệu.

Bình tĩnh nói.

“Cô Hạ.”

“Quyền quyết định.”

“Hiện tại nằm trong tay cô.”

Tôi nhìn mọi người.

Rồi khẽ mỉm cười.

“Tôi vẫn giữ nguyên quyết định.”

“Tôi từ chức.”

Dứt lời.

Cả phòng họp bùng nổ.

“Hạ tổng!”

“Không được!”

“Cô không thể đi!”

“Dự án ở châu Âu vừa ký xong.”

“Khách hàng đều chỉ nhận cô.”

Dì tôi lập tức cười lớn.

“Hạ Nguyệt.”

“Cô tưởng dùng cách này uy hiếp chúng tôi sao?”

“Cô không dám đi đâu.”

“Nếu cô nghỉ việc.”

“Tập đoàn cũng mất.”

“Ông cụ gây dựng cả đời.”

“Cô nỡ sao?”

Tôi quay sang nhìn bà.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Dì.”

“Dì nhầm rồi.”

“Thứ tôi buông.”

“Không phải tập đoàn.”

“Mà là…”

“Những người chưa từng coi tôi là người nhà.”

Nói xong.

Tôi đặt thẻ nhân viên lên bàn.

Tháo huy hiệu Tổng giám đốc.

Đẩy về phía luật sư Lý.

“Tôi xin từ chức.”

“Từ hôm nay.”

“Tôi không còn là người của tập đoàn.”

Luật sư Lý nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng.

Ông khẽ gật đầu.

“Được.”

Ông lấy điện thoại.

Gọi một cuộc.

“Khởi động điều khoản kế nhiệm.”

“Ngay lập tức.”

Chưa đầy ba phút.

Điện thoại của tất cả cổ đông.

Đồng loạt rung lên.

Thông báo từ Hội đồng quản trị.

【Theo điều khoản kế nhiệm số 7, bản di chúc thứ nhất chính thức vô hiệu.】

【Toàn bộ 75% cổ phần được chuyển giao cho người thừa kế cuối cùng: Hạ Nguyệt.】

【Có hiệu lực ngay lập tức.】

Vương Hạo ngồi phịch xuống ghế.

Mặt trắng bệch.

“Không…”

“Không thể…”

Dì tôi lao tới.

Giật lấy điện thoại.

Đọc đi đọc lại.

Hai chân mềm nhũn.

Bà ngã xuống sàn.

“Không…”

“Bố…”

“Sao bố lại đối xử với con như vậy…”

Luật sư Lý nhìn bà.

Giọng bình tĩnh.

“Chủ tịch từng để lại một đoạn ghi âm.”

“Nói rằng.”

“Nếu người nhà chỉ chăm chăm nhìn vào tài sản.”

“Mà không nhìn thấy người tạo ra giá trị.”

“Thì tập đoàn.”

“Sớm muộn cũng sẽ sụp đổ.”

Nói xong.

Ông mở đoạn ghi âm.

Giọng ông ngoại vang lên.

“Tiểu Nguyệt.”

“Nếu cháu nghe được đoạn ghi âm này.”

“Có nghĩa là.”

“Ông đã thắng cược.”

“Ông muốn tất cả bọn họ.”

“Tự mình nhìn thấy.”

“Không phải cổ phần.”

“Mới là tài sản quý giá nhất.”

“Mà là…”

“Cháu.”

“Tập đoàn mất cổ phần.”

“Còn có thể kiếm lại.”

“Nhưng mất cháu.”

“Khương thị sẽ không còn tương lai.”

Nghe đến đây.

Hốc mắt tôi đỏ lên.

Suốt sáu năm.

Tôi từng oán.

Từng trách.

Từng nghĩ.

Ông ngoại đã chọn sai người.

Hóa ra.

Ông chưa từng bỏ rơi tôi.

Ông chỉ dùng cách của mình.

Để cả thế giới biết.

Ai mới là người không thể thay thế.

Một tháng sau.

Tôi chính thức trở thành Chủ tịch mới của tập đoàn.

Việc đầu tiên tôi làm.

Là miễn nhiệm toàn bộ chức vụ của dì.

Dượng.

Và Vương Hạo.

Ba người họ.

Ôm thùng giấy.

Lặng lẽ rời khỏi tòa nhà.

Khi đi ngang qua sảnh.

Họ nhìn thấy tôi.

Đang được toàn bộ nhân viên đứng dậy vỗ tay chúc mừng.

Không một ai.

Nhìn về phía họ.

Tôi bình tĩnh bước vào thang máy.

Không quay đầu.

Bởi từ ngày hôm đó.

Tôi đã hiểu.

Điều ông ngoại để lại cho tôi.

Không chỉ là 75% cổ phần.

Mà còn là…

Quyền ngẩng cao đầu.

Đứng trên chính vị trí mà tôi đã dùng mười năm tuổi trẻ để giành lấy.

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago