Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Đến Cuối Chuyến Trăng Mật, Tôi Mới Biết Người Thừa Luôn Là Mình

Chương 1: Người Bị Bỏ Lại Giữa Chuyến Trăng Mật

Chiếc xe dừng lại trước quảng trường ngắm biển đúng lúc mặt trời bắt đầu ngả về phía tây.

Ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành màu cam nhạt.

Đây là điểm dừng cuối cùng trong chuyến trăng mật mà Lục Thừa Châu đã hứa với Tô An Nhi suốt ba năm.

Ba năm.

Kể từ ngày kết hôn.

Cô mới có được chuyến đi này.

Để chuẩn bị cho nó, An Nhi đã dành gần một tháng làm kế hoạch.

Khách sạn.

Nhà hàng.

Địa điểm ngắm bình minh.

Thời gian chụp ảnh.

Ngay cả quán cà phê ven biển nào có góc đẹp nhất, cô cũng đánh dấu cẩn thận.

Lục Thừa Châu chỉ cần lái xe.

Mọi việc còn lại đều do cô sắp xếp.

Xuống xe, An Nhi ôm máy ảnh chạy về phía bãi đá.

Hoàng hôn hôm nay đẹp hơn dự báo thời tiết rất nhiều.

Cô chỉ muốn chụp thêm vài tấm.

“Lục Thừa Châu.”

“Đợi em năm phút nhé.”

Người đàn ông đứng bên xe chỉ khẽ gật đầu.

“Nhanh lên.”

An Nhi mỉm cười.

Đó là nụ cười hiếm hoi suốt cả chuyến đi.

Cô giơ máy ảnh lên.

Điều chỉnh góc.

Nhấn liên tiếp mấy lần.

Khi hài lòng quay đầu lại.

Bãi đỗ xe phía sau…

Đã trống không.

Chiếc SUV màu đen biến mất.

An Nhi đứng sững.

Ban đầu cô còn tưởng mình nhìn nhầm.

Cô chạy thêm vài bước.

Đưa mắt nhìn khắp quảng trường.

Không có.

Thật sự không có.

Cô lấy điện thoại.

Gọi cho Lục Thừa Châu.

Tiếng chuông vang lên rất lâu.

Không ai nghe.

Cô gọi lần thứ hai.

Lần thứ ba.

Vẫn vậy.

Mặt trời dần khuất sau mặt biển.

Khách du lịch lần lượt rời đi.

Nhân viên khu thắng cảnh bắt đầu nhắc mọi người chuẩn bị đóng cửa.

An Nhi ôm máy ảnh đi khắp quảng trường.

Rồi sang khu ngắm cảnh phía đông.

Lại quay trở về bãi đỗ xe.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Chiếc xe vẫn không xuất hiện.

Gió biển cuối thu thổi qua.

Chiếc váy dài màu trắng bị gió hất tung.

Hai bàn tay cô lạnh đến mất cảm giác.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Không phải cuộc gọi.

Mà là thông báo từ vòng bạn bè.

Người đăng là Lâm Khả Vi.

Bạn thân của cô.

An Nhi vô thức bấm vào.

Chỉ một khoảnh khắc.

Cả người cô cứng lại.

Chín tấm ảnh.

Tấm nào cũng rất đẹp.

Có ảnh đứng trên đỉnh hải đăng.

Có ảnh ngồi bên quán cà phê.

Có ảnh dưới con đường đầy hoa giấy.

Dưới mỗi bức ảnh đều có cùng một người chụp.

Lục Thừa Châu.

Dòng trạng thái bên dưới rất ngắn.

“Có người làm tài xế riêng còn kiêm luôn nhiếp ảnh gia.”

“Đúng là chuyến đi đáng giá nhất.”

Kèm theo một biểu tượng trái tim màu trắng.

An Nhi lặng lẽ phóng to từng bức ảnh.

Cô nhận ra ngay.

Đó không phải khu thắng cảnh này.

Mà là thành phố ven biển cách đây gần bảy mươi cây số.

Bọn họ…

Đã rời đi từ rất lâu.

Còn cô.

Vẫn đứng chờ ở nơi này.

Một cơn gió mạnh thổi qua.

Đầu ngón tay cầm điện thoại của An Nhi khẽ run lên.

Bảy năm yêu nhau.

Ba năm kết hôn.

Mỗi lần hẹn hò.

Lâm Khả Vi đều xuất hiện.

Mỗi lần đi xem phim.

Cô ấy luôn ngồi giữa hai người.

Mỗi lần sinh nhật.

Lục Thừa Châu đều nói.

“Khả Vi ở một mình.”

“Cho cô ấy đi cùng nhé.”

An Nhi từng khó chịu.

Cũng từng giận dỗi.

Nhưng mỗi lần như vậy.

Lục Thừa Châu đều cười.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

“Anh chỉ xem cô ấy là em gái.”

Dần dần.

Người phải xin lỗi.

Lại luôn là cô.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Tin nhắn của Lục Thừa Châu vừa gửi tới.

“Lúc nãy anh đi mua cà phê.”

“Em lại chạy đi chụp ảnh ở đâu rồi?”

“Mau quay lại xe.”

An Nhi nhìn dòng tin nhắn ấy.

Im lặng rất lâu.

Rồi bất chợt bật cười.

Tiếng cười nhỏ đến mức ngay cả cô cũng không nghe rõ.

Đi mua cà phê?

Thành phố cách bảy mươi cây số…

Hóa ra cũng chỉ được gọi là mua cà phê.

Điều buồn cười hơn là…

Đến tận bây giờ.

Anh vẫn chưa phát hiện.

Suốt năm tiếng đồng hồ.

Trên xe…

Đã không còn cô nữa.

Mười phút trước giờ khu thắng cảnh đóng cửa.

Chiếc SUV màu đen cuối cùng cũng xuất hiện.

Xe thắng gấp trước cổng.

Lục Thừa Châu bước xuống.

Sắc mặt không hề áy náy.

Ngược lại còn hơi khó chịu.

“Em có biết bọn anh phải quay lại bao xa không?”

“Chỉ vì em thích chụp mấy tấm ảnh vô nghĩa.”

“Đúng là phiền phức.”

An Nhi nhìn anh.

Lại nhìn chiếc máy ảnh vẫn còn đeo trên cổ.

Đây là món quà sinh nhật anh từng tặng cô.

Ngày ấy.

Anh nói.

“Sau này anh sẽ chụp cho em thật nhiều ảnh.”

Nhưng ba năm qua.

Bộ nhớ máy ảnh.

Chưa từng có nổi một tấm do anh chụp.

Trong khi điện thoại anh…

Đã đầy những bức ảnh của Lâm Khả Vi.

Đúng lúc ấy.

Lâm Khả Vi bước xuống xe.

Cô ấy khoác chiếc áo gió màu be rộng hơn người.

Rất rõ ràng.

Đó là áo của Lục Thừa Châu.

Khả Vi cười ngượng.

“An Nhi.”

“Đừng trách anh ấy.”

“Là mình muốn ghé thêm vài điểm.”

“Anh Thừa Châu còn bảo phải quay lại đón cậu ngay.”

Nói xong.

Cô ấy vô thức kéo cao cổ áo.

Mùi nước hoa nam nhàn nhạt theo gió bay tới.

An Nhi nhận ra.

Đó là mùi nước hoa cô đã mua tặng Lục Thừa Châu vào dịp kỷ niệm năm ngoái.

Anh từng nói.

Chỉ dùng khi đi với người quan trọng.

Khoảnh khắc ấy.

Trong lòng cô bỗng xuất hiện một suy nghĩ rất kỳ lạ.

Có lẽ…

Người thừa trong chuyến trăng mật này.

Chưa bao giờ là Lâm Khả Vi.

Mà là chính cô.

Chương 2: Hóa Ra Người Được Cưng Chiều Chưa Bao Giờ Là Tôi

An Nhi không lên xe ngay.

Cô đứng lặng dưới ánh đèn vàng trước cổng khu thắng cảnh.

Gió biển mang theo hơi lạnh đầu đông thổi qua.

Chiếc váy trắng đã bị sương đêm làm ướt một nửa.

Lục Thừa Châu nhìn đồng hồ.

Giọng nói mất kiên nhẫn.

“Em còn đứng đó làm gì?”

“Muộn rồi.”

“Lên xe.”

Giống như năm tiếng vừa qua…

Chưa từng tồn tại.

An Nhi chậm rãi bước đến.

Mở cửa ghế sau.

Đúng lúc ấy.

Lâm Khả Vi cười ngượng.

“Hay mình ngồi phía sau nhé.”

“Để An Nhi ngồi cạnh anh.”

Cô ấy vừa nói vừa định tháo dây an toàn.

Lục Thừa Châu lại lên tiếng trước.

“Không cần.”

“Em ngồi đó đi.”

“Cô ấy ngồi đâu cũng được.”

Một câu nói rất bình thường.

Nhưng lại khiến động tác của An Nhi khựng lại.

Ngồi đâu…

Cũng được.

Cô nhìn ghế phụ.

Đó vốn là vị trí của vợ.

Thế nhưng suốt chuyến đi này.

Người ngồi ở đó luôn là Lâm Khả Vi.

An Nhi không nói gì.

Lặng lẽ đóng cửa trước.

Rồi ngồi vào hàng ghế sau.

Xe bắt đầu lăn bánh.

Trong xe rất yên tĩnh.

Chỉ có tiếng nhạc nhẹ phát từ loa.

Đó là danh sách nhạc An Nhi đã chuẩn bị từ trước.

Mỗi bài hát.

Đều được cô đánh dấu theo từng chặng đường.

Lục Thừa Châu chưa từng hỏi.

Cũng chưa từng để ý.

Anh chỉ thuận tay bật lên.

Giống như mọi thứ vốn dĩ phải có.

Lâm Khả Vi quay đầu.

Nhìn An Nhi mỉm cười.

“Đúng rồi.”

“Hôm nay nhờ anh Thừa Châu chụp ảnh.”

“Mình mới phát hiện…”

“Anh ấy chụp đẹp thật.”

“Cậu xem này.”

Cô ấy đưa điện thoại về phía sau.

Màn hình vẫn sáng.

Là hàng chục tấm ảnh vừa chụp.

Ánh hoàng hôn.

Biển xanh.

Con đường ven núi.

Mỗi góc chụp.

Đều rất đẹp.

An Nhi lặng lẽ nhìn.

Trong đầu bất giác hiện lên một đoạn ký ức.

Hai năm trước.

Cô từng kéo tay Lục Thừa Châu.

Đứng dưới rừng ngân hạnh.

“Anh chụp giúp em một tấm nhé.”

Anh cầm máy ảnh chưa đầy ba giây.

Đã nhíu mày.

“Phiền quá.”

“Đứng đâu cũng như nhau.”

“Tự chụp đi.”

Sau đó.

Anh trả máy lại cho cô.

Từ hôm ấy.

An Nhi không còn nhờ anh chụp ảnh nữa.

Cô tưởng.

Anh thật sự không thích.

Bây giờ mới biết.

Không phải anh không thích.

Chỉ là…

Người đứng trước ống kính không phải cô.

Lâm Khả Vi vẫn thao thao bất tuyệt.

“Anh Thừa Châu còn nằm xuống đất để lấy góc thấp.”

“Còn leo lên lan can để lấy góc rộng.”

“Mình bảo nguy hiểm.”

“Anh ấy còn cười.”

“Nói chỉ cần ảnh đẹp là được.”

An Nhi chậm rãi quay đầu.

Nhìn người đàn ông đang lái xe.

Bàn tay anh đặt trên vô lăng.

Vẫn rất vững.

Khóe môi còn mang theo nụ cười rất nhạt.

Đó là nụ cười cô đã rất lâu không còn nhìn thấy.

Ít nhất…

Không dành cho cô.

Xe chạy được gần nửa giờ.

Lâm Khả Vi bỗng xoa bụng.

“Đói quá.”

“Hay mình ghé ăn chút gì nhé.”

Lục Thừa Châu gần như không cần suy nghĩ.

“Được.”

“Anh biết có quán hải sản ngon.”

An Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đó không phải tuyến đường cô đã lên kế hoạch.

Trong tập tài liệu hơn ba mươi trang.

Cô từng ghi rất rõ.

Buổi tối cuối cùng.

Hai người sẽ ăn ở quán nhỏ ven biển.

Ngắm pháo hoa.

Sau đó đi bộ về khách sạn.

Đó là điều cô mong chờ nhất.

Nhưng…

Lục Thừa Châu chưa từng mở tài liệu ấy.

Anh lái xe rẽ sang hướng khác.

Mười lăm phút sau.

Xe dừng trước một nhà hàng sang trọng.

Vừa bước vào.

Nhân viên phục vụ đã mỉm cười.

“Lục tiên sinh.”

“Vẫn phòng cũ phải không?”

Lục Thừa Châu gật đầu.

An Nhi hơi sững người.

Vẫn phòng cũ.

Bốn chữ ấy khiến lòng cô chợt lạnh.

Đây là lần đầu tiên cô đến nơi này.

Vậy…

Anh đã từng đến với ai?

Lâm Khả Vi lại rất tự nhiên kéo ghế ngồi xuống.

Cô ấy cười nói.

“Ở đây cua sốt trứng muối ngon lắm.”

“Anh Thừa Châu lần trước đưa mình đến.”

“Còn…”

Câu nói bỗng dừng lại.

Có lẽ cô ấy cũng nhận ra mình lỡ lời.

Không khí trên bàn ăn lập tức im lặng.

Lục Thừa Châu khẽ nhíu mày.

“Đó là lần họp với khách hàng.”

Giọng anh rất bình tĩnh.

Nhưng không biết đang giải thích cho ai.

An Nhi không hỏi.

Cũng không muốn hỏi nữa.

Bởi cô chợt phát hiện.

Từ lúc bước vào nhà hàng.

Nhân viên phục vụ không hề hỏi cô thích ăn gì.

Lục Thừa Châu cũng không.

Anh gọi món rất nhanh.

Tất cả…

Đều là món Lâm Khả Vi thích.

Canh bí đỏ.

Cua sốt trứng muối.

Tôm hấp.

Salad trái cây.

Không có món nào An Nhi ăn được.

Cô bị dị ứng hải sản.

Lục Thừa Châu biết.

Bởi chính anh từng đưa cô vào bệnh viện vì sốc dị ứng.

Vậy mà hôm nay.

Anh quên.

Hoặc…

Anh chưa từng nhớ.

An Nhi cúi đầu.

Lặng lẽ rót cho mình một cốc nước ấm.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của Lục Thừa Châu sáng lên.

Anh đặt ngay trên bàn.

Tin nhắn hiện lên rất rõ.

Người gửi…

Là Lâm Khả Vi.

Thời gian.

Ba ngày trước.

“Lần này đừng để An Nhi phát hiện nhé.”

“Em muốn có một chuyến du lịch chỉ thuộc về hai chúng ta.”

An Nhi nhìn màn hình.

Rồi chậm rãi ngẩng đầu.

Lần đầu tiên.

Cô hiểu.

Chuyến trăng mật này…

Vốn dĩ chưa từng có chỗ dành cho mình.

Chương 3: Người Xuống Xe Trước Là Người Buông Tay Trước

An Nhi nhìn màn hình điện thoại.

Dòng tin nhắn chỉ hiện lên vài giây.

Rất nhanh.

Lục Thừa Châu đã cầm điện thoại lên.

Anh vô thức nhìn cô.

“Em nhìn gì?”

An Nhi khẽ lắc đầu.

“Không có gì.”

Cô cúi xuống.

Tiếp tục khuấy ly nước ấm trước mặt.

Nước trong cốc nổi lên từng vòng sóng nhỏ.

Giống như lòng cô lúc này.

Tưởng rằng sẽ rất đau.

Nhưng hóa ra…

Khi thật sự nhìn thấy sự thật.

Con người lại bình tĩnh đến lạ.

Lâm Khả Vi mỉm cười đổi chủ đề.

“An Nhi.”

“Cậu ăn đi.”

“Cua ở đây nổi tiếng lắm.”

An Nhi nhìn con cua đã được bóc sẵn đặt trước mặt.

Một lúc sau mới nhẹ nhàng đẩy trở lại.

“Cảm ơn.”

“Mình bị dị ứng.”

Không khí trên bàn chợt im lặng.

Lâm Khả Vi khẽ sững người.

“Xin lỗi.”

“Mình quên mất.”

An Nhi mỉm cười.

“Không sao.”

Rồi cô ngẩng đầu nhìn Lục Thừa Châu.

“Anh cũng quên sao?”

Đôi đũa trên tay người đàn ông khựng lại.

Đó là lần đầu tiên trong cả chuyến đi.

Anh không trả lời ngay.

Ba năm trước.

An Nhi từng phải nhập viện vì ăn nhầm một miếng tôm.

Chính anh ôm cô chạy suốt hành lang cấp cứu.

Chính anh nắm tay cô.

Nói sau này sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa.

Bây giờ…

Người gọi toàn món hải sản.

Lại là anh.

“Anh…”

Lục Thừa Châu vừa định mở miệng.

An Nhi đã nhẹ nhàng đứng dậy.

“Em ra ngoài một lát.”

Cô bước ra khỏi nhà hàng.

Gió biển đêm thổi rất lạnh.

Con đường ven biển vẫn còn lác đác khách du lịch.

Có đôi vợ chồng trẻ đang nhờ nhau chụp ảnh.

Người chồng chụp chưa đẹp.

Người vợ cười.

Anh ấy lại kiên nhẫn chụp thêm.

Mười tấm.

Hai mươi tấm.

Cho đến khi người vợ hài lòng.

An Nhi đứng nhìn rất lâu.

Bỗng nhớ đến một câu nói của Lục Thừa Châu.

“Anh ghét nhất là chụp ảnh.”

Cô từng tin.

Cho đến hôm nay.

Khi nhìn thấy hàng trăm bức ảnh trong điện thoại của anh.

Cô mới hiểu.

Không phải anh ghét.

Chỉ là…

Người anh muốn lưu giữ.

Chưa bao giờ là cô.

Điện thoại rung lên.

Là mẹ gọi.

“Con gái.”

“Đi chơi vui không?”

Nghe thấy giọng mẹ.

An Nhi bỗng nghẹn lại.

Cô nhìn mặt biển đen thẳm phía trước.

Khẽ đáp.

“Vui lắm.”

Mẹ cười.

“Con vui là mẹ yên tâm.”

“Nhớ chụp nhiều ảnh nhé.”

“Bảy năm yêu nhau.”

“Cuối cùng cũng có chuyến trăng mật.”

An Nhi siết chặt điện thoại.

Đôi mắt đỏ hoe.

Nhưng cô vẫn cười.

“Vâng.”

“Con sẽ chụp thật nhiều.”

Sau khi cúp máy.

Cô mở album ảnh.

Suốt chuyến đi.

Có hơn ba trăm bức.

Trong tất cả những bức ảnh ấy.

Lục Thừa Châu xuất hiện cùng Lâm Khả Vi.

Có ảnh hai người cùng ngắm biển.

Có ảnh cùng uống cà phê.

Có ảnh cùng cười rất tự nhiên.

Còn ảnh của cô.

Chỉ có vài tấm selfie.

Lần đầu tiên.

An Nhi xóa toàn bộ album.

Không chần chừ.

Không tiếc nuối.

Đúng lúc ấy.

Lục Thừa Châu bước ra.

“Em còn giận à?”

Anh đứng phía sau.

Giọng nói đã dịu hơn.

An Nhi quay người.

Nhìn anh thật lâu.

“Bảy năm.”

“Bảy năm rồi.”

“Anh có biết…”

“Anh chưa từng chụp cho em một bức ảnh nào không?”

Lục Thừa Châu sững lại.

Anh định phủ nhận.

Nhưng rồi…

Trong đầu lại hiện lên vô số lần cô đưa máy ảnh cho mình.

Và vô số lần anh từ chối.

An Nhi khẽ cười.

“Không sao.”

“Em cũng không cần nữa.”

Cô lấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.

Đặt vào lòng bàn tay anh.

“Bảy năm trước.”

“Em từng nghĩ.”

“Chỉ cần em cố thêm một chút.”

“Anh sẽ nhìn thấy em.”

“Bây giờ em mới hiểu.”

“Người không yêu.”

“Dù em đứng ngay trước mặt.”

“Họ cũng sẽ nhìn về người khác.”

Lục Thừa Châu nhìn chiếc nhẫn.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hoảng hốt chưa từng có.

“An Nhi.”

“Chỉ là vài chuyện nhỏ.”

“Em cần gì phải…”

“Nhỏ sao?”

An Nhi mỉm cười.

Lần này.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng cũng rất xa.

“Anh bỏ quên em năm tiếng.”

“Đưa người khác đi hết chuyến trăng mật.”

“Chụp hàng trăm tấm ảnh cho cô ấy.”

“Đưa cô ấy mặc áo của anh.”

“Đưa cô ấy đến nơi hai người từng đến.”

“Rồi nói với em…”

“Đó chỉ là chuyện nhỏ.”

Lục Thừa Châu im lặng.

Lần đầu tiên.

Anh phát hiện.

Những chuyện mình cho là không đáng nhắc.

Đã từng chút một…

Làm người phụ nữ trước mặt tuyệt vọng.

An Nhi hít sâu một hơi.

Giọng nói bình tĩnh đến lạ.

“Em mệt rồi.”

“Không muốn làm người thứ ba…”

“Trong chính cuộc hôn nhân của mình nữa.”

Nói xong.

Cô kéo chiếc vali vẫn để trong cốp xe.

Bên trong không có nhiều đồ.

Chỉ vài bộ quần áo.

Chiếc máy ảnh.

Và cuốn sổ ghi chép lịch trình mà cô đã thức nhiều đêm để làm.

Cô bước về phía bến xe đêm.

Không quay đầu.

Lục Thừa Châu đứng lặng phía sau.

Lần đầu tiên.

Anh không biết phải giữ cô lại bằng cách nào.

Một tháng sau.

Lâm Khả Vi đăng ảnh kết hôn.

Chú rể…

Không phải Lục Thừa Châu.

Chỉ lúc ấy.

Anh mới biết.

Người mà cô ấy thật sự yêu.

Chưa bao giờ là mình.

Còn An Nhi.

Đã mở một studio nhiếp ảnh nhỏ bên bờ biển.

Mỗi ngày.

Cô đều giúp các cặp đôi lưu giữ khoảnh khắc hạnh phúc.

Có người từng hỏi.

“Chị thích chụp gì nhất?”

An Nhi nhìn đôi vợ chồng trẻ đang cười dưới nắng.

Khẽ mỉm cười.

“Em thích chụp…”

“Những người luôn nhìn nhau bằng ánh mắt trân trọng.”

“Bởi vì…”

“Có những tấm ảnh.”

“Một khi bỏ lỡ.”

“Sẽ không bao giờ chụp lại được nữa.”

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago