Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Hỏi Tôi Muốn Đưa Đứa Con Nào Đi — Tôi Chỉ Nắm Tay Cô Con Gái Bị Cả Nhà Bỏ Quên

Chương 2: Người Mẹ Chỉ Muốn Đưa Một Đứa Trẻ Đi

Phòng khách chìm vào yên lặng.

Ngay cả tiếng mưa ngoài cửa sổ cũng dường như nhỏ đi.

Lục Cảnh Thần nhìn bàn tay Tống Vãn Thanh đang nắm lấy Noãn Noãn.

Đôi mày anh khẽ nhíu lại.

“Em chắc chứ?”

Anh mở lời trước.

“Em không cần bất cứ thứ gì?”

“Không.”

“Chỉ cần con bé.”

Giọng Tống Vãn Thanh rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức ngay cả chính cô cũng thấy xa lạ.

Lục Cảnh Thần nhìn cô rất lâu.

Năm năm kết hôn.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mình không thể nhìn thấu người phụ nữ trước mặt.

Ngày trước.

Chỉ cần anh lạnh mặt.

Cô sẽ im lặng.

Chỉ cần anh bận.

Cô sẽ tự tìm việc để làm.

Chỉ cần mẹ anh không hài lòng.

Cô sẽ nhận lỗi trước.

Người phụ nữ luôn nhẫn nhịn ấy…

Hôm nay dường như đã biến mất.

Đúng lúc ấy.

Cậu bé lớn nhất chạy tới.

“Bố.”

“Nếu mẹ đi thật…”

“Ai đưa bọn con đi học?”

Đứa thứ hai cũng ngẩng đầu.

“Ai nấu món sườn chua ngọt?”

“Còn ai giặt đồng phục?”

Đứa út ôm con robot chạy đến.

“Con còn chưa bắt mẹ kể chuyện.”

Ba đứa trẻ vây quanh Lục Cảnh Thần.

Mỗi đứa một câu.

Nhưng…

Không có đứa nào nói.

“Mẹ đừng đi.”

Tống Vãn Thanh khẽ cụp mắt.

Năm năm.

Cô từng thức trắng khi Cảnh Hạo sốt hơn bốn mươi độ.

Từng bế Cảnh Dương đến bệnh viện giữa đêm tuyết rơi.

Từng học cách làm hơn ba mươi món ăn chỉ vì Cảnh Duệ kén ăn.

Cô nhớ rất rõ.

Lần đầu tiên Cảnh Hạo gọi cô là “mẹ”.

Cô đã vui đến mức cả đêm không ngủ.

Cô tưởng.

Chỉ cần mình thật lòng.

Rồi một ngày nào đó.

Ba đứa trẻ sẽ thật sự coi mình là mẹ.

Nhưng hôm nay.

Cô mới hiểu.

Có những mối quan hệ.

Dù cố gắng bao nhiêu.

Cũng chỉ là một người giúp việc khoác chiếc áo của mẹ.

Trong mắt bọn trẻ.

Người chúng cần…

Không phải mẹ.

Mà là người phục vụ.

“Thanh Thanh.”

Lục Cảnh Thần nhìn cô.

“Nếu em thấy tiền chưa đủ…”

“Tôi có thể…”

“Tôi nói rồi.”

Tống Vãn Thanh ngắt lời.

“Em không cần.”

Ánh mắt cô chậm rãi lướt qua căn biệt thự.

Chiếc đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý.

Bộ sofa đặt riêng.

Bức tranh sơn dầu treo giữa phòng khách.

Mọi thứ đều rất đắt.

Đắt đến mức…

Ngày cô bước chân vào đây.

Đã từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất.

Hai mươi ba tuổi.

Cô từ bỏ suất học bổng nghiên cứu sinh.

Từ bỏ phòng tranh riêng.

Từ bỏ ước mơ trở thành họa sĩ.

Mẹ chồng nắm tay cô.

Nhẹ nhàng nói.

“Con chỉ cần sinh cho nhà họ Lục vài đứa cháu.”

“Mẹ sẽ coi con như con gái ruột.”

Lục Cảnh Thần cũng từng ôm cô.

Hứa rằng.

“Anh không để em chịu thiệt.”

Vậy mà…

Năm năm sau.

Người chịu thiệt nhất.

Lại chính là cô.

Ánh mắt cô vô thức dừng trên Noãn Noãn.

Con bé vẫn ôm chặt lấy tay mẹ.

Đầu cúi rất thấp.

Giống như chỉ cần buông ra.

Mẹ sẽ biến mất.

Đột nhiên.

Noãn Noãn khẽ kéo tay cô.

“Mẹ…”

“Con có phải ngoan hơn nữa không?”

Tống Vãn Thanh cúi xuống.

“Vì sao con hỏi vậy?”

Con bé cắn môi.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Nếu con ngoan hơn…”

“Ba có thích con không?”

Một câu nói rất nhỏ.

Nhưng giống như một lưỡi dao.

Đâm thẳng vào tim Tống Vãn Thanh.

Cô ôm con gái vào lòng.

Lần đầu tiên.

Nước mắt cô rơi xuống.

Không phải vì cuộc hôn nhân đã kết thúc.

Mà vì đứa trẻ trong lòng.

Mới năm tuổi.

Đã bắt đầu học cách tự trách mình.

Lục Cảnh Thần đứng cách đó không xa.

Ngón tay đang cầm ly cà phê bỗng khựng lại.

Anh chưa từng nghe Noãn Noãn hỏi như vậy.

Hay đúng hơn…

Anh chưa từng thật sự để ý.

Trong trí nhớ của anh.

Con gái rất ngoan.

Rất yên lặng.

Chưa bao giờ làm phiền ai.

Anh từng nghĩ.

Đó là vì con hiểu chuyện.

Đến hôm nay.

Anh mới phát hiện.

Có lẽ…

Không phải con hiểu chuyện.

Mà là con đã quen với việc…

Không được người khác nhìn thấy.

Đúng lúc ấy.

Tiếng giày cao gót vang lên từ cầu thang.

Một người phụ nữ mặc chiếc váy len màu trắng chậm rãi bước xuống.

Mái tóc dài được uốn nhẹ.

Khuôn mặt thanh tú.

Khóe môi vẫn giữ nụ cười dịu dàng như mọi khi.

“Lục tổng.”

“Các anh về rồi sao?”

Nhìn thấy cô ta.

Ánh mắt Tống Vãn Thanh chậm rãi lạnh đi.

Người phụ nữ ấy…

Tên là Hứa Vy.

Bác sĩ dinh dưỡng riêng của nhà họ Lục.

Cũng là người mà năm năm qua.

Cô từng xem như chị gái.

Hứa Vy nhìn cuốn giấy ly hôn trên bàn.

Vẻ mặt hơi sững lại.

Rồi lập tức bước đến.

“Thanh Thanh…”

“Em đừng buồn.”

“Ly hôn không phải kết thúc.”

“Chỉ cần hai người bình tĩnh lại…”

“Biết đâu vẫn còn cơ hội.”

Giọng nói vẫn dịu dàng.

Ánh mắt vẫn đầy vẻ quan tâm.

Nếu là ba tháng trước.

Có lẽ Tống Vãn Thanh sẽ thật sự cảm động.

Nhưng bây giờ…

Cô chỉ thấy buồn cười.

Cô chậm rãi nhìn Hứa Vy.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

Một nụ cười rất nhẹ.

“Đúng vậy.”

“Có người…”

“Chắc đang mong ngày này hơn cả tôi.”

Nụ cười trên gương mặt Hứa Vy thoáng cứng lại.

Lục Cảnh Thần cũng ngẩng đầu nhìn vợ.

Không hiểu vì sao.

Anh bỗng có linh cảm.

Tống Vãn Thanh…

Dường như biết một bí mật mà tất cả mọi người đều đang cố giấu.

Chương 3: Người Ra Đi Mới Là Người Chiến Thắng

Nụ cười trên môi Hứa Vy cứng lại trong chớp mắt.

Chỉ rất nhanh.

Rồi lại trở về dáng vẻ dịu dàng thường ngày.

“Thanh Thanh.”

“Em hiểu lầm rồi.”

“Chị chỉ không muốn hai người sau này hối hận.”

Tống Vãn Thanh không trả lời.

Cô chỉ nhìn người phụ nữ trước mặt.

Năm năm.

Nếu không phải vô tình mở nhầm chiếc phong bì trong thư phòng.

Có lẽ đến bây giờ cô vẫn tin.

Hứa Vy thật lòng quan tâm mình.

Cô từng bị sốt.

Hứa Vy thức cả đêm truyền nước cho cô.

Cô từng bị mẹ chồng trách mắng.

Hứa Vy là người đầu tiên đứng ra an ủi.

Ngay cả ngày Noãn Noãn chào đời.

Người ôm đứa bé đầu tiên ngoài bác sĩ…

Cũng là Hứa Vy.

Nghĩ lại.

Thật nực cười.

Một người đứng ngoài nhìn cuộc hôn nhân của cô từng chút một sụp đổ.

Lại là người luôn xuất hiện đúng lúc để xoa dịu cô.

Lục Cảnh Thần bước tới.

Đứng chắn giữa hai người phụ nữ.

“Đủ rồi.”

“Thanh Thanh.”

“Chuyện đã kết thúc.”

“Không cần khiến mọi người khó xử.”

Khó xử.

Hai chữ ấy khiến Tống Vãn Thanh bật cười.

Tiếng cười rất khẽ.

Nhưng đủ để cả phòng khách yên lặng.

“Khó xử?”

“Lục Cảnh Thần.”

“Anh thật sự nghĩ…”

“Người khó xử là các anh sao?”

Cô ngẩng đầu.

Ánh mắt bình tĩnh nhìn người đàn ông từng là chồng mình.

“Anh biết năm năm qua.”

“Điều em hối hận nhất là gì không?”

Lục Cảnh Thần không đáp.

Anh chưa từng thấy cô nói chuyện bằng giọng điệu ấy.

Không giận dữ.

Không khóc.

Mà bình tĩnh đến đáng sợ.

“Em hối hận…”

“Đã để con gái mình lớn lên trong căn nhà này.”

Tống Vãn Thanh cúi xuống.

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Noãn Noãn.

“Con bé luôn nghĩ…”

“Ba không thích nó.”

“Mẹ cũng không đủ tốt.”

“Nên nó phải ngoan hơn.”

“Ngoan hơn nữa.”

“Ngoan đến mức…”

“Mỗi lần ăn cơm.”

“Nó đều đợi người khác ăn xong mới dám gắp thức ăn.”

“Mỗi lần có đồ chơi.”

“Nó đều nói mình không thích.”

“Mỗi lần sinh nhật.”

“Nó đều bảo chỉ cần bánh nhỏ thôi.”

“Nó sợ…”

“Mình làm phiền mọi người.”

Giọng cô càng nói càng nhẹ.

Nhưng trái tim của người nghe lại càng nặng.

Noãn Noãn khẽ kéo tay mẹ.

“Con thật sự không sao.”

“Con quen rồi.”

Bốn chữ.

Con quen rồi.

Khiến cả phòng khách chìm vào yên lặng.

Ngay cả cậu bé út cũng ngơ ngác nhìn em gái.

Có lẽ…

Lần đầu tiên chúng mới nhận ra.

Cô bé vẫn luôn sống cùng nhà.

Nhưng lại giống như một cái bóng.

Lục Cảnh Thần vô thức nhìn về phía phòng ăn.

Trong góc tủ kính.

Vẫn còn chiếc cốc màu hồng của Noãn Noãn.

Anh chợt nhớ.

Suốt năm năm.

Hình như mình chưa từng tự tay rót cho con gái một cốc nước.

Sinh nhật năm ngoái.

Anh cũng chỉ nhớ mua quà cho ba cậu con trai.

Noãn Noãn…

Hình như chỉ nhận được một con thỏ bông do Tống Vãn Thanh tự may.

Lòng bàn tay anh bỗng lạnh đi.

Đó là cảm giác chưa từng xuất hiện.

Giống như…

Có một sự thật mà anh vẫn luôn cố tình bỏ quên.

Tống Vãn Thanh không nhìn anh nữa.

Cô xách chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị từ trước.

Bên trong không có trang sức.

Không có quần áo hàng hiệu.

Chỉ vài bộ quần áo của hai mẹ con.

Một hộp màu vẽ.

Một quyển sổ ký họa.

Và con thỏ bông của Noãn Noãn.

Năm năm.

Đồ đạc của cô.

Chỉ gói gọn trong một chiếc vali.

Cô nắm tay con gái.

Chậm rãi bước về phía cửa.

Không ai ngăn lại.

Đi ngang qua Hứa Vy.

Cô dừng chân.

Khẽ mỉm cười.

“Nếu thật sự thích căn nhà này.”

“Thì sau này…”

“Cô cứ ở lại.”

Nói xong.

Cô mở cửa.

Cơn gió lạnh mang theo mùi mưa lập tức ùa vào.

Noãn Noãn quay đầu.

Nhìn căn biệt thự lần cuối.

Rồi ngẩng đầu hỏi mẹ.

“Mẹ.”

“Từ nay…”

“Chúng ta còn nhà không?”

Tống Vãn Thanh siết chặt bàn tay nhỏ của con.

Có.

Chỉ một chữ.

Nhưng rất chắc chắn.

“Chỉ cần mẹ còn ở đây.”

“Nơi nào cũng là nhà.”

Noãn Noãn mỉm cười.

Đó là nụ cười đầu tiên của con bé trong suốt cả buổi chiều.

Hai mẹ con từng bước đi xuống bậc thềm.

Bóng lưng nhỏ bé dần khuất sau màn mưa.

Lục Cảnh Thần vẫn đứng trước cửa.

Không đuổi theo.

Cũng không giữ lại.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn theo.

Lần đầu tiên sau năm năm.

Anh chợt nhận ra.

Người phụ nữ ấy bước vào nhà họ Lục với hai bàn tay trắng.

Đến lúc rời đi.

Vẫn chỉ có hai bàn tay trắng.

Thế nhưng…

Không hiểu vì sao.

Người cảm thấy mình vừa mất đi tất cả…

Lại là anh.

Một tháng sau.

Một triển lãm tranh nhỏ được tổ chức trong khu nghệ thuật phía nam thành phố.

Tác giả là một họa sĩ trẻ ký tên Vãn Thanh.

Những bức tranh đều mang gam màu rất ấm.

Ở góc mỗi bức tranh.

Luôn có hình ảnh một cô bé nắm tay mẹ bước về phía ánh sáng.

Ngày khai mạc.

Lục Cảnh Thần đứng rất lâu trước bức tranh ấy.

Dưới góc tranh chỉ có một dòng chữ viết tay.

“Điều hối tiếc nhất của một người mẹ… không phải là mất đi một cuộc hôn nhân.”

“Mà là để con mình lớn lên trong một nơi chưa từng được gọi là nhà.”

Anh đứng lặng rất lâu.

Cuối cùng.

Chỉ khẽ cúi đầu.

Nhưng lần này…

Người phụ nữ từng luôn đứng chờ anh trở về.

Đã không còn ở phía sau nữa.

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago