Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Ngày Con Gái Đầy Tháng, Chồng Chuyển Toàn Bộ Cổ Phần Cho Con, Tôi Lại Đưa Anh Một Đơn Ly Hôn

Chương 1: Ngày Anh Chuyển Toàn Bộ Cổ Phần Cho Con Gái

Khi Thẩm An Hạ tỉnh lại sau ca sinh, trời bên ngoài đã sáng.

Ánh nắng đầu thu xuyên qua rèm cửa bệnh viện, nhẹ nhàng rơi xuống chiếc nôi nhỏ đặt cạnh giường.

Trong nôi.

Một cô bé đang ngủ rất ngoan.

Khuôn mặt nhỏ đỏ hồng.

Đôi bàn tay bé xíu khẽ nắm lại.

An Hạ nghiêng người nhìn con rất lâu.

Khóe môi bất giác cong lên.

Năm năm kết hôn.

Cuối cùng cô và Cố Cảnh Dương cũng có con.

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Người đàn ông mặc áo khoác màu xám bước vào rất nhanh.

Trên mái tóc còn vương hơi nước.

Có lẽ vừa xuống máy bay.

Cố Cảnh Dương dừng lại trước giường bệnh.

Ánh mắt đầu tiên lại không nhìn vợ.

Mà nhìn về phía chiếc nôi.

Anh chậm rãi bước tới.

Hai tay run run bế cô bé lên.

Động tác vụng về.

Nhưng vô cùng cẩn thận.

Giống như đang nâng niu thứ quý giá nhất đời mình.

Một lúc rất lâu.

Anh vẫn không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt con gái.

Cho đến khi đôi mắt đỏ hoe.

Một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống.

An Hạ chưa từng thấy Cố Cảnh Dương khóc.

Ngay cả ngày công ty suýt phá sản.

Hay ngày ông nội anh qua đời.

Anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.

Vậy mà hôm nay…

Anh lại khóc trước mặt con gái.

“Cảnh Dương.”

An Hạ khẽ gọi.

“Có chuyện gì vậy?”

Cố Cảnh Dương như bừng tỉnh.

Anh vội vàng lau nước mắt.

Rồi ngồi xuống bên cạnh giường.

“Xin lỗi em.”

“Máy bay bị hoãn.”

“Anh không kịp về lúc em sinh.”

Anh nắm lấy tay cô.

Lòng bàn tay lạnh ngắt.

“Đáng lẽ…”

“Anh phải ở bên em.”

An Hạ mỉm cười.

“Không sao.”

“Mẹ tròn con vuông là tốt rồi.”

Cố Cảnh Dương nhìn cô rất lâu.

Rồi chậm rãi nói.

“An Hạ.”

“Con bé…”

“Sẽ là đứa con duy nhất của chúng ta.”

An Hạ hơi sững lại.

“Sao tự nhiên anh nói vậy?”

Anh cúi đầu nhìn con gái.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Chỉ là…”

“Anh muốn dành tất cả những điều tốt nhất cho con.”

Lúc ấy.

An Hạ chỉ nghĩ.

Có lẽ sau khi làm cha.

Ai cũng sẽ trở nên nhạy cảm như vậy.

Cô không hỏi thêm.

Một tháng sau.

Lễ đầy tháng của cô bé được tổ chức tại biệt thự nhà họ Cố.

Ông nội đích thân đặt tên cho cháu.

Cố Ninh An.

Ý nghĩa là.

Một đời bình an.

Sau bữa tiệc.

Khách khứa lần lượt ra về.

An Hạ ôm con trở lại phòng nghỉ.

Vừa đặt con xuống giường.

Cố Cảnh Dương đã bước vào.

Trên tay anh cầm một tập tài liệu rất dày.

“An Hạ.”

“Em ký giúp anh một chỗ.”

Cô tò mò nhận lấy.

Chỉ mới nhìn trang đầu tiên.

Đã giật mình.

Đó là hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ cổ phần dưới tên Cố Cảnh Dương.

Người nhận…

Là Cố Ninh An.

Con gái vừa đầy tháng.

An Hạ lập tức ngẩng đầu.

“Anh điên rồi sao?”

“Sao lại chuyển hết cổ phần cho con?”

Cố Cảnh Dương cười rất nhẹ.

“Ông nội từng để lại số cổ phần này cho anh.”

“Bây giờ.”

“Anh muốn để lại cho con.”

“Đó vốn là của con.”

An Hạ lắc đầu.

“Nhưng con còn nhỏ.”

“Anh vẫn có thể quản lý sau này.”

Cố Cảnh Dương nhìn cô.

Trong ánh mắt thoáng hiện một cảm xúc rất phức tạp.

“Không.”

“Anh muốn làm ngay.”

“Để sau này…”

“Không ai lấy được của con.”

Không ai.

Ba chữ ấy khiến An Hạ khựng lại.

Cô chưa kịp hỏi.

Anh đã cầm bút.

Ký tên mình xuống tất cả các trang giấy.

Không hề do dự.

Sau đó.

Đẩy tập hồ sơ về phía cô.

“Anh còn nhờ luật sư lập quỹ tín thác.”

“Đến khi con đủ hai mươi hai tuổi.”

“Tất cả sẽ thuộc về con.”

An Hạ nhìn chồng.

Trong lòng vừa cảm động.

Vừa thấy kỳ lạ.

Đây chỉ là một đứa trẻ vừa đầy tháng.

Vì sao…

Anh lại chuẩn bị giống như…

Đang sắp xếp mọi thứ cho một ngày rất xa?

Đúng lúc ấy.

Mẹ chồng cô bưng một bát canh bước vào.

“An Hạ.”

“Mẹ học theo mẹ con nấu món này.”

“Con thử xem có đúng vị không.”

An Hạ mỉm cười nhận lấy.

Mẹ chồng luôn rất thương cô.

Từ ngày về làm dâu.

Chưa từng để cô chịu ấm ức.

Bà đặt bát canh xuống.

Ánh mắt bỗng nhìn về phía Cố Cảnh Dương.

“Cảnh Dương.”

“Đêm qua con làm gì mà mắt thâm thế?”

An Hạ bật cười.

“Anh ấy nói…”

“Tối qua không ngủ.”

“Cứ ngồi nhìn con suốt một đêm.”

Mẹ Cố nghe xong thì sững người.

“Nhìn cả đêm?”

“Thằng bé này…”

“Đầu óc có vấn đề thật rồi.”

Cả ba người đều bật cười.

Chỉ có Cố Cảnh Dương.

Lặng lẽ nhìn cô con gái đang ngủ say.

Bàn tay đặt bên người vô thức siết chặt.

Trong đôi mắt anh.

Ngoài niềm vui lần đầu làm cha…

Còn có một nỗi đau rất sâu.

Sâu đến mức…

Không một ai trong căn phòng ấy nhận ra.

Chương 2: Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Tôi Đã Chuẩn Bị Từ Một Năm Trước

Buổi tiệc đầy tháng kết thúc lúc gần chín giờ tối.

Khách khứa lần lượt ra về.

Biệt thự nhà họ Cố dần yên tĩnh.

Cố Cảnh Dương vẫn bế con gái không chịu buông.

Hết bế sang phòng khách.

Lại bế ra khu vườn phía sau.

Ngay cả khi cô bé đã ngủ say, anh vẫn cúi đầu ngắm con rất lâu.

Ông nội cười trêu.

“Con bé ngủ rồi, con còn nhìn gì nữa?”

Cố Cảnh Dương khẽ cười.

“Con sợ…”

“Sợ sau này nhìn không đủ.”

Một câu nói rất nhỏ.

Khiến mọi người đều bật cười.

Chỉ có Thẩm An Hạ hơi khựng lại.

Không biết vì sao.

Dạo gần đây.

Cô luôn cảm thấy chồng mình rất lạ.

Giống như…

Anh đang cố gắng bù đắp điều gì đó.

Đêm xuống.

Sau khi dỗ con ngủ.

An Hạ bước xuống phòng làm việc lấy bình sữa.

Cửa phòng không đóng kín.

Bên trong có tiếng nói chuyện.

Là Cố Cảnh Dương.

Và luật sư riêng của nhà họ Cố.

An Hạ vốn định gõ cửa.

Nhưng câu nói tiếp theo khiến bước chân cô dừng lại.

“Cậu Cố.”

“Thật sự không nói cho phu nhân biết sao?”

Trong phòng yên lặng vài giây.

Giọng Cố Cảnh Dương khàn khàn vang lên.

“Không cần.”

“Để cô ấy hận tôi.”

“Còn hơn biết sự thật.”

Luật sư khẽ thở dài.

“Nhưng bác sĩ nói…”

“Tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật vẫn còn.”

Cố Cảnh Dương cười rất khẽ.

“Ba mươi phần trăm.”

“Không đáng để đánh cược.”

An Hạ đứng ngoài cửa.

Bàn tay cầm bình sữa bất giác siết chặt.

Phẫu thuật?

Đánh cược?

Anh bị bệnh sao?

Cô vừa định bước vào.

Điện thoại trong túi rung lên.

Là tiếng khóc của con gái từ máy báo trẻ em.

An Hạ quay người chạy lên tầng.

Khi quay lại.

Luật sư đã rời đi.

Cô nhìn cánh cửa phòng làm việc khép kín.

Trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một nỗi bất an rất lạ.

Ba ngày sau.

Cố Cảnh Dương nói phải sang Thượng Hải họp.

Máy bay cất cánh từ sáng sớm.

Đến chiều.

An Hạ nhận được điện thoại từ bệnh viện.

“Xin hỏi.”

“Có phải người nhà của anh Cố Cảnh Dương không?”

Trái tim cô khẽ thắt lại.

“Đúng.”

“Bệnh nhân đã đến đúng lịch hẹn.”

“Bác sĩ muốn xác nhận người nhà có đi cùng không?”

An Hạ sững người.

“Lịch hẹn gì?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Cô…”

“Không biết sao?”

“Xin lỗi.”

“Có lẽ chúng tôi gọi nhầm.”

Điện thoại cúp.

Nhưng cả người An Hạ đã lạnh toát.

Cô lập tức bảo tài xế đưa đến bệnh viện.

Quầy tiếp tân từ chối cung cấp thông tin.

Cho đến khi cô xuất trình giấy đăng ký kết hôn.

Y tá mới khẽ thở dài.

“Cố tiên sinh đang khám tại khoa ung bướu.”

Ung bướu.

Hai chữ ấy như tiếng sét giữa ban ngày.

An Hạ đứng chết lặng.

Cô chưa kịp bước tới.

Thì đã nhìn thấy Cố Cảnh Dương từ cuối hành lang đi ra.

Đi bên cạnh anh.

Là một người phụ nữ rất đẹp.

Khoảng ba mươi tuổi.

Cô ấy rất tự nhiên chỉnh lại cổ áo cho Cố Cảnh Dương.

Rồi nhẹ nhàng ôm lấy anh.

“Anh đừng sợ.”

“Cho dù kết quả thế nào.”

“Em cũng sẽ ở bên anh.”

An Hạ đứng phía sau bức tường.

Bàn tay run lên.

Cô không nghe rõ họ nói gì nữa.

Chỉ nhìn thấy.

Cố Cảnh Dương cũng đưa tay ôm người phụ nữ ấy.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng vô cùng quen thuộc.

Giống như…

Đã ôm nhau rất nhiều lần.

Một lát sau.

Hai người cùng bước vào phòng khám.

Cửa phòng đóng lại.

An Hạ vẫn đứng yên.

Đầu óc trống rỗng.

Cô không biết.

Mình nên quan tâm việc chồng mắc bệnh.

Hay nên đau vì…

Người ở bên cạnh anh lúc này.

Lại không phải là cô.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Cố Cảnh Dương.

“Vợ.”

“Họp xong rồi.”

“Tối anh sẽ về sớm.”

“Nhớ hai mẹ con.”

An Hạ nhìn dòng tin nhắn.

Rồi ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng khám vẫn đóng chặt.

Khóe môi khẽ cong lên.

Một nụ cười rất nhạt.

Lần đầu tiên trong năm năm hôn nhân.

Cô chợt hiểu.

Có lẽ…

Điều Cố Cảnh Dương luôn giấu cô.

Không chỉ là bệnh tình của anh.

Mà còn là…

Người phụ nữ vừa ôm anh trước cửa phòng khám.

Chương 3: Hóa Ra Người Anh Muốn Bảo Vệ Chưa Bao Giờ Là Tôi

An Hạ không bước vào phòng khám.

Cô lặng lẽ quay người.

Rời khỏi bệnh viện.

Suốt quãng đường về, trong đầu cô chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh người phụ nữ ôm lấy Cố Cảnh Dương trước cửa phòng khám.

Cô không khóc.

Chỉ cảm thấy trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Năm năm kết hôn.

Mỗi lần cô bị ốm.

Cố Cảnh Dương đều bỏ mọi công việc để đưa cô đến bệnh viện.

Anh từng nói.

“Anh sợ nhất là em đau.”

Vậy mà hôm nay.

Người đứng bên cạnh anh.

Lại là một người phụ nữ khác.

Buổi tối.

Cố Cảnh Dương trở về rất đúng giờ.

Trên tay anh còn cầm một hộp bánh mousse.

Đó là món An Hạ thích nhất.

Vừa bước vào cửa.

Anh đã mỉm cười.

“Con ngủ chưa?”

An Hạ bế con gái từ trên lầu đi xuống.

“Ngủ rồi.”

Cố Cảnh Dương bước tới định bế con.

Nhưng An Hạ khẽ nghiêng người tránh đi.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng bàn tay anh vẫn khựng lại giữa không trung.

“Em sao vậy?”

An Hạ nhìn anh.

Ánh mắt bình tĩnh lạ thường.

“Hôm nay anh họp ở Thượng Hải à?”

“Ừ.”

“Khá bận.”

“Vừa xong là anh về ngay.”

An Hạ khẽ gật đầu.

“Vậy…”

“Hôm nay người ôm anh trước cửa khoa ung bướu là ai?”

Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng.

Nụ cười trên mặt Cố Cảnh Dương biến mất.

Anh nhìn cô rất lâu.

Giọng nói khàn đi.

“Em…”

“Đến bệnh viện?”

An Hạ không trả lời.

Cô chỉ đặt con gái vào nôi.

Rồi lấy trong túi xách ra một chiếc phong bì màu trắng.

Đặt lên bàn.

Cố Cảnh Dương cúi đầu nhìn.

Đó là…

Đơn ly hôn.

Anh bỗng bật cười.

Một nụ cười đầy bất lực.

“Em nghĩ…”

“Anh phản bội em?”

An Hạ bình tĩnh nhìn anh.

“Em không muốn đoán.”

“Em chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy.”

“Cũng giống như…”

“Em từng tin anh yêu em.”

Cố Cảnh Dương khẽ nhắm mắt.

Sau vài giây im lặng.

Anh chậm rãi mở ngăn kéo tủ.

Lấy ra một tập hồ sơ.

Đẩy về phía cô.

“Đọc đi.”

An Hạ mở tập hồ sơ.

Trang đầu tiên.

Là bệnh án.

Tên bệnh nhân.

Cố Cảnh Dương.

Chẩn đoán.

U não ác tính.

Ngày phát hiện.

Một năm trước.

Đôi mắt An Hạ khựng lại.

Cô lật tiếp.

Là giấy xác nhận điều trị.

Là lịch phẫu thuật.

Là giấy cam kết rủi ro.

Ở trang cuối cùng.

Có một bản di chúc.

Người thừa kế duy nhất.

Là cô và con gái.

An Hạ ngẩng đầu.

Hai tay run lên.

“Anh…”

Cố Cảnh Dương mỉm cười.

Lần đầu tiên sau rất lâu.

Nụ cười ấy không còn che giấu điều gì.

“Người phụ nữ em nhìn thấy.”

“Là bác sĩ điều trị chính của anh.”

“Cô ấy vừa từ Đức trở về.”

“Lần đó…”

“Anh biết tỷ lệ thành công chỉ còn ba mươi phần trăm.”

“Nên đã nhờ cô ấy chuẩn bị toàn bộ hồ sơ.”

“Anh không muốn em biết.”

“Anh sợ…”

“Em sẽ khóc.”

Nước mắt An Hạ rơi xuống.

Cô nhớ lại.

Đêm anh thức trắng nhìn con.

Ngày anh chuyển toàn bộ cổ phần cho con gái.

Ánh mắt anh mỗi lần nhìn hai mẹ con.

Đều giống như…

Muốn khắc ghi hình ảnh ấy vào tim.

Không phải vì anh thiên vị con.

Mà vì…

Anh sợ mình không còn nhiều thời gian.

Cố Cảnh Dương nhìn đơn ly hôn trên bàn.

Khẽ cười.

“Nếu…”

“Em vẫn muốn ly hôn.”

“Anh ký.”

“Ít nhất…”

“Sau này em sẽ dễ bắt đầu cuộc sống mới.”

An Hạ bật khóc.

Lần đầu tiên kể từ khi sinh con.

Cô khóc đến không thể nói thành lời.

Cô lao tới ôm chặt lấy anh.

Không ngừng lắc đầu.

“Đồ ngốc.”

“Tại sao…”

“Tại sao anh không nói với em?”

Cố Cảnh Dương nhẹ nhàng ôm lấy vợ.

Đôi mắt cũng đỏ hoe.

“Vì anh muốn…”

“Trong ký ức của em.”

“Anh mãi mãi là người chồng mạnh mẽ.”

“Chứ không phải…”

“Một bệnh nhân chờ chết.”

An Hạ ôm chặt anh hơn.

Giọng nghẹn lại.

“Em không cần một người chồng hoàn hảo.”

“Em chỉ cần…”

“Anh còn sống.”

Ba tháng sau.

Cố Cảnh Dương bước vào phòng phẫu thuật.

An Hạ ôm con gái đứng ngoài cửa suốt mười hai tiếng.

Trong tay cô.

Vẫn giữ chặt tờ đơn ly hôn đã bị nước mắt làm nhòe.

Đến khi đèn phòng mổ tắt.

Bác sĩ bước ra.

Mỉm cười tháo khẩu trang.

“Ca phẫu thuật…”

“Rất thành công.”

An Hạ bật khóc.

Lần này.

Là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô.

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago