Chương 1: Ngày Tôi Trở Về Nhà Họ Tống, Mẹ Kế Dùng Cồn Xịt Khắp Người Tôi
Năm tôi mười bảy tuổi.
Bà ngoại qua đời.
Người thân duy nhất thật lòng yêu thương tôi cũng rời khỏi thế gian.
Ba năm trước, sau khi ba mẹ ly hôn, không ai muốn nuôi tôi.
Ba nói mình bận sự nghiệp.
Mẹ nói đã có gia đình mới.
Cuối cùng.
Chỉ có bà ngoại nắm tay tôi.
“Ninh Ninh.”
“Theo bà về quê.”
“Bà nuôi con.”
Ba năm ấy.
Tôi sống rất hạnh phúc.
Bà ngoại từng là giáo viên cấp ba.
Bà không để tôi thiếu ăn thiếu mặc.
Nhưng với việc học.
Bà chưa từng nương tay.
Bà thường nói.
“Muốn người khác không dám coi thường mình.”
“Con phải đứng ở nơi cao hơn họ.”
Tôi luôn ghi nhớ câu nói ấy.
Cho đến ngày bà mất.
Tôi lại bị đưa về thành phố.
Về căn biệt thự của ba.
Cũng là lần đầu tiên.
Tôi bước vào ngôi nhà mà người khác gọi là “nhà của mình.”
Chiếc xe vừa dừng trước cổng.
Một người phụ nữ mặc váy lụa màu đỏ đã bước ra.
Đó là mẹ kế.
Lâm Mỹ Vân.
Bà ta không hề nhìn tôi.
Mà cầm một bình xịt cồn.
Xịt từ đầu xuống chân.
Mùi cồn nồng đến cay mắt.
“Từ quê lên.”
“Trên người toàn vi khuẩn.”
“Đừng trách dì.”
“Dì chỉ vì sức khỏe cả nhà.”
Tôi khẽ cúi đầu.
“Dạ.”
“Cảm ơn dì.”
Lâm Mỹ Vân hơi sững lại.
Có lẽ bà ta không ngờ.
Tôi lại ngoan ngoãn như vậy.
Bà ta cười nhạt.
“Đi tắm đi.”
“Quần áo quê mùa thì vứt hết.”
“Đừng làm mất mặt nhà họ Tống.”
Tôi vẫn chỉ gật đầu.
Bà ngoại từng dạy tôi.
“Kẻ yếu.”
“Đừng vội nổi nóng.”
“Hãy để đối phương nghĩ rằng con không có năng lực phản kháng.”
“Tới lúc thích hợp.”
“Mới là lúc đòi lại tất cả.”
Tôi bước vào nhà.
Phòng khách rộng hơn ba trăm mét vuông.
Đèn pha lê.
Thảm nhập khẩu.
Đồ nội thất toàn là hàng xa xỉ.
Thì ra.
Ba sống rất tốt.
Chỉ là…
Ông chưa từng nghĩ đưa tôi và bà ngoại lên sống cùng.
Đúng lúc ấy.
Một cô gái mặc váy hồng từ trên cầu thang chạy xuống.
“Chị về rồi sao?”
“Em là Tống Giai Giai.”
“Nhỏ hơn chị bốn tháng.”
Tôi khẽ siết chặt bàn tay.
Nhỏ hơn bốn tháng.
Có nghĩa là…
Khi mẹ còn mang thai tôi.
Ba đã có người phụ nữ khác.
Giai Giai cười rất ngọt.
“Em chuẩn bị quần áo cho chị rồi.”
“Chị mau đi tắm nhé.”
“À đúng rồi.”
“Ở quê chắc chị chưa dùng bồn tắm massage bao giờ đâu.”
“Không biết thì em chỉ.”
Giọng nói rất dịu dàng.
Nhưng từng chữ.
Đều mang theo sự chế giễu.
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn em.”
“Khi nào rảnh.”
“Chị đưa em về quê.”
“Tiện thắp hương cho bà ngoại.”
Nụ cười trên mặt cô ta cứng lại một chút.
Rồi nhanh chóng biến mất.
Người giúp việc dẫn tôi lên phòng.
Căn phòng rất sạch.
Nhưng chỉ cần nhìn kỹ.
Tôi đã hiểu.
Chiếc giường là đồ cũ.
Bàn học bị gãy một chân.
Ghế ngồi vừa đặt cặp lên đã nghiêng hẳn.
Tủ quần áo còn có mùi ẩm mốc.
Còn đống quần áo Giai Giai chuẩn bị.
Bên trên là vài bộ mới.
Phía dưới.
Đều là đồ rách.
Có chiếc còn bị kéo cắt thành từng mảnh.
Tôi lấy điện thoại.
Lặng lẽ chụp lại từng thứ.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài vang lên tiếng mẹ kế.
“Ninh Ninh.”
“Ba con sắp về.”
“Xuống ăn cơm.”
Tôi cất điện thoại.
Mỉm cười đáp.
“Dạ.”
Bữa cơm đầu tiên.
Ba ngồi ở vị trí chủ.
Mẹ kế và Giai Giai ngồi hai bên.
Giống như một gia đình ba người hạnh phúc.
Còn tôi.
Là người ngoài.
Ba nhìn tôi.
“Ở đây quen không?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
“Dì và em đối xử với con rất tốt.”
Nghe vậy.
Mẹ kế mỉm cười hài lòng.
Giai Giai cũng cười.
Nhưng khi tôi cầm bát lên.
Ánh mắt tôi khựng lại.
Bọn họ dùng bộ bát sứ nhập khẩu.
Có hình riêng của từng người.
Còn tôi.
Là chiếc bát cũ sứt miệng.
Tôi vẫn bình tĩnh ăn cơm.
Như thể không nhìn thấy.
Ăn xong.
Ba đứng dậy.
Mẹ kế cũng đứng dậy.
Không ai nói gì.
Đương nhiên.
Người dọn bàn là tôi.
“Ninh Ninh.”
“Nhớ rửa sạch nhé.”
“Đừng có tiết kiệm nước rửa bát kiểu người quê.”
Mẹ kế vừa đi vừa nói.
Tôi mỉm cười.
“Dạ.”
Tôi bưng chồng bát vào bếp.
Đúng lúc ấy.
“Choang!”
Một chiếc bát rơi xuống.
Vỡ tan.
Tiếp theo.
Là chiếc thứ hai.
Tiếng động khiến mẹ kế lập tức chạy vào.
Nhìn mảnh sứ đầy đất.
Bà ta lập tức đổi sắc mặt.
“Con ranh!”
“Mày cố ý đúng không?”
“Có biết bộ bát này bao nhiêu tiền không?”
Tôi cúi đầu.
Đưa bàn tay đang rỉ máu ra.
Giọng run run.
“Con xin lỗi.”
“Trước giờ…”
“Bà ngoại chưa bao giờ để con làm việc nhà.”
“Con thật sự không biết.”
Đúng lúc ấy.
Ba bước vào.
Ánh mắt ông dừng trên ngón tay đang chảy máu của tôi.
Rồi nhìn mẹ kế.
Không khí.
Bỗng trở nên yên lặng.
Chương 2: Đêm Đó, Mẹ Kế Lén Đặt Một Chiếc Camera Trong Phòng Tôi
Ba nhìn vết thương trên tay tôi.
Lại nhìn đống bát vỡ dưới đất.
Ông chỉ khẽ nhíu mày.
“Được rồi.”
“Chỉ là vài cái bát.”
“Ninh Ninh cũng không cố ý.”
Nói xong.
Ông quay đầu nhìn mẹ kế.
“Trong nhà không phải có người giúp việc sao?”
“Sao lại bắt con bé làm?”
Lâm Mỹ Vân lập tức đổi sang vẻ mặt tủi thân.
“Em chỉ muốn con bé nhanh hòa nhập với gia đình.”
“Con gái biết làm việc nhà cũng là chuyện tốt.”
Ba không nói thêm.
Chỉ lạnh nhạt để lại một câu.
“Mai gọi dì Trương quay lại.”
Rồi xoay người lên lầu.
Đợi ba đi khuất.
Nụ cười trên mặt mẹ kế lập tức biến mất.
Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Tống Ninh.”
“Đừng tưởng được ba mày bênh một câu là ghê gớm.”
“Ở cái nhà này.”
“Ba mày không ở nhà.”
“Tao mới là người quyết định.”
Tôi cúi đầu.
“Dạ.”
Thấy tôi ngoan ngoãn.
Bà ta càng thêm khinh thường.
“Nếu còn làm hỏng đồ.”
“Tao sẽ trừ vào tiền sinh hoạt của mày.”
Nói xong.
Bà ta kéo Tống Giai Giai rời đi.
Tôi lặng lẽ dọn những mảnh sứ dưới đất.
Một mảnh vỡ sắc nhọn cắt thêm một đường trên đầu ngón tay.
Máu chảy ra.
Tôi chỉ bình tĩnh lấy khăn giấy lau sạch.
Bà ngoại từng nói.
“Đừng để người khác thấy nước mắt của con.”
“Bởi họ sẽ nghĩ…”
“Con dễ bắt nạt.”
…
Đêm đó.
Tôi trở về phòng.
Vừa mở cửa.
Tôi đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Chiếc vali.
Bị dịch sang bên trái khoảng hai centimet.
Người bình thường sẽ không nhận ra.
Nhưng trước khi ra khỏi phòng.
Tôi luôn có thói quen ghi nhớ vị trí mọi đồ vật.
Là bà ngoại dạy.
“Ở nơi xa lạ.”
“Phải học cách quan sát.”
Tôi không vội bước vào.
Mà đứng ngoài cửa nhìn một lượt.
Quả nhiên.
Trên giá sách.
Xuất hiện một chiếc đồng hồ điện tử mới.
Buổi chiều.
Nó vốn không có.
Tôi bước tới.
Giả vờ tò mò cầm lên.
Chiếc đồng hồ khá nặng.
Mặt sau.
Có một lỗ tròn rất nhỏ.
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Camera mini.
Mẹ kế muốn giám sát tôi?
Hay…
Muốn quay lén điều gì?
Tôi nhẹ nhàng đặt đồng hồ trở lại vị trí cũ.
Giống như chưa phát hiện gì.
…
Mười giờ tối.
Tôi cố ý cầm khăn tắm đi vào phòng vệ sinh.
Vừa đóng cửa.
Tôi liền lấy điện thoại.
Mở camera trước.
Chiếc gương đối diện phản chiếu rất rõ.
Ống kính camera trên giá sách.
Đang hướng thẳng về phía cửa phòng tắm.
Nếu tôi bước ra.
Toàn bộ hình ảnh sẽ bị ghi lại.
Tôi bình tĩnh khóa trái cửa.
Sau đó kéo rèm che kín.
Mười phút sau.
Tôi mặc nguyên quần áo bước ra.
Giả vờ buồn ngủ.
Tắt đèn.
Lên giường nằm.
Khoảng nửa tiếng sau.
Cửa phòng khẽ mở.
Rất nhẹ.
Nếu đang ngủ.
Sẽ không thể phát hiện.
Qua khe mắt.
Tôi nhìn thấy Lâm Mỹ Vân bước vào.
Bà ta đi thẳng tới giá sách.
Tháo chiếc đồng hồ xuống.
Nhìn màn hình điện thoại.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Sao lại không quay được?”
Bà ta cau mày lẩm bẩm.
“Chẳng lẽ hỏng rồi?”
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa truyền đến giọng Tống Giai Giai.
“Mẹ.”
“Có quay được không?”
Lâm Mỹ Vân lắc đầu.
“Không.”
“Ngày mai tìm cơ hội đặt lại.”
“Nhất định phải quay được.”
“Chỉ cần có video.”
“Con nhỏ đó đừng hòng ngẩng đầu làm người.”
Hai mẹ con nhìn nhau cười.
Hoàn toàn không biết.
Chiếc điện thoại dưới gối của tôi.
Đã ghi âm toàn bộ cuộc đối thoại.
Tôi lặng lẽ mở mắt.
Trong bóng tối.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
Bà ngoại từng nói.
“Khi kẻ xấu bắt đầu ra tay.”
“Chính là lúc…”
“Họ tự đào hố chôn mình.”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Lần này.
Tôi sẽ để hai mẹ con họ.
Tự mình bước xuống vực sâu.
Chương 3: Đến Tiệc Sinh Nhật Của Mẹ Kế, Tôi Phát Toàn Bộ Đoạn Ghi Âm Trước Mặt Khách Khứa
Ba ngày sau.
Là sinh nhật của Lâm Mỹ Vân.
Khắp biệt thự nhà họ Tống treo đầy hoa tươi.
Khách mời đều là những người có địa vị ở thành phố.
Lâm Mỹ Vân khoác tay ba tôi.
Mỉm cười đón từng vị khách.
Tống Giai Giai mặc váy công chúa màu trắng.
Đi đến đâu cũng được khen xinh đẹp, ngoan ngoãn.
Còn tôi.
Mặc chiếc váy trắng đơn giản bà ngoại mua cho trước khi qua đời.
Lặng lẽ đứng ở góc phòng.
Một người phụ nữ nhìn thấy tôi thì khẽ hỏi.
“Đây là con gái lớn của Tống tổng sao?”
Lâm Mỹ Vân cười dịu dàng.
“Đúng vậy.”
“Con bé mới từ quê lên.”
“Còn nhiều điều chưa quen.”
“Nếu có gì thất lễ, mong mọi người bỏ qua.”
Nghe thì như đang bênh vực.
Nhưng từng câu từng chữ đều nhắc nhở mọi người rằng…
Tôi là đứa quê mùa.
Không xứng đứng ở đây.
Một lát sau.
Lâm Mỹ Vân cầm micro bước lên sân khấu.
Hôm nay.
Bà ta chuẩn bị một đoạn video ghi lại cuộc sống gia đình.
Màn hình LED khổng lồ chậm rãi sáng lên.
Khách khứa đều mỉm cười chờ xem.
Đúng lúc nhân viên chuẩn bị bấm phát.
Tôi lặng lẽ bước tới.
“Dì.”
“Để con giúp.”
Lâm Mỹ Vân không hề đề phòng.
Bà ta mỉm cười gật đầu.
“Được.”
Tôi nhận lấy chiếc điều khiển.
Khẽ bấm một nút.
Màn hình lập tức sáng lên.
Nhưng…
Không phải video gia đình.
Mà là hình ảnh chiếc camera giấu trong phòng tôi.
Tiếp theo.
Giọng nói của Lâm Mỹ Vân vang vọng khắp đại sảnh.
“Sao lại không quay được?”
“Ngày mai tìm cơ hội đặt lại.”
“Nhất định phải quay được.”
“Chỉ cần có video.”
“Con nhỏ đó đừng hòng ngẩng đầu làm người.”
Ngay sau đó.
Là giọng Tống Giai Giai.
“Mẹ.”
“Lần này nhất định phải khiến chị ta thân bại danh liệt.”
Cả đại sảnh.
Lập tức im phăng phắc.
Nụ cười trên mặt Lâm Mỹ Vân cứng đờ.
Tống Giai Giai tái mặt.
“Không…”
“Không phải…”
Lâm Mỹ Vân lao tới.
“Tắt đi!”
“Tắt ngay!”
Nhưng đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.
Rõ ràng.
Không sót một chữ.
Tất cả khách mời đều nhìn hai mẹ con bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Có người bắt đầu xì xào.
“Lắp camera trong phòng riêng?”
“Đó là con riêng của chồng cơ mà.”
“Định quay lén để hủy hoại danh dự sao?”
“Sao độc ác vậy?”
Đúng lúc ấy.
Ba tôi từ ngoài đại sảnh bước vào.
Ông vừa đi công tác về.
Nhìn thấy không khí kỳ lạ.
Ông cau mày.
“Có chuyện gì?”
Không ai trả lời.
Chỉ có đoạn ghi âm.
Vẫn đang phát.
Ba tôi đứng chết lặng.
Từng câu.
Từng chữ.
Ông đều nghe rất rõ.
Đến khi đoạn ghi âm kết thúc.
Ông quay đầu nhìn Lâm Mỹ Vân.
Ánh mắt lần đầu tiên lạnh đến đáng sợ.
“Là thật?”
Lâm Mỹ Vân luống cuống.
“Anh…”
“Anh nghe em giải thích.”
“Không phải như anh nghĩ.”
“Em chỉ…”
“Chát!”
Một cái tát vang lên giữa đại sảnh.
Chiếc ly rượu trong tay một vị khách rơi xuống đất.
Không ai ngờ.
Người luôn nhã nhặn như ba tôi.
Lại ra tay trước mặt bao nhiêu người.
Lâm Mỹ Vân ôm mặt.
Không thể tin nổi.
Ba tôi quay sang nhìn Tống Giai Giai.
Giọng nói lạnh như băng.
“Còn con?”
“Cũng tham gia?”
Tống Giai Giai bật khóc.
“Ba…”
“Con chỉ nghe lời mẹ…”
Ba tôi nhắm mắt.
Thật lâu.
Rồi quay sang nhìn tôi.
Đó là lần đầu tiên.
Ông nhìn tôi thật lâu như vậy.
Ánh mắt đầy áy náy.
“Ninh Ninh.”
“Ba…”
“Xin lỗi con.”
Tôi bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đã bỏ mặc tôi và bà ngoại suốt ba năm.
Người chưa từng hỏi tôi ở quê sống có tốt không.
Chưa từng biết hôm bà ngoại mất.
Tôi đã một mình lo hậu sự.
Tôi mỉm cười.
Nụ cười rất nhẹ.
“Ba.”
“Không sao.”
“Dù sao…”
“Con cũng quen rồi.”
Chỉ một câu nói ấy.
Khiến ba tôi đỏ hoe mắt.
Ông muốn bước tới.
Nhưng tôi lùi lại một bước.
Rồi lấy trong túi ra một chiếc USB.
Đặt lên bàn.
“Bên trong.”
“Là toàn bộ video.”
“Cả camera.”
“Cả ghi âm.”
“Còn có…”
“Ảnh căn phòng mà dì chuẩn bị cho con.”
“Quần áo rách.”
“Bàn ghế hỏng.”
“Chiếc bát sứt.”
“Tất cả.”
“Con đều giữ lại.”
Nói xong.
Tôi cúi đầu chào mọi người.
Rồi kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ trước.
Chậm rãi bước ra khỏi biệt thự.
Phía sau.
Ba tôi gọi rất lớn.
“Ninh Ninh!”
Nhưng lần này.
Tôi không quay đầu.
Bởi bà ngoại từng nói.
“Thứ đáng sợ nhất…”
“Không phải là bị người khác bắt nạt.”
“Mà là…”
“Đã lớn rồi.”
“Vẫn còn mong chờ những người chưa từng yêu thương mình.”
HẾT
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…