Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Ngày Tiểu Tam Công Khai Dắt Chồng Tôi Đi Thử Váy Cưới — Cô Ta Không Biết Tôi Đã Chuẩn Bị Món Quà Cưới Suốt Một Năm

“Từ hôm nay… anh sẽ kết hôn với cô ấy.”

Lê Minh nói câu đó ngay giữa cửa hàng váy cưới.

Tôi đứng cách anh chưa đầy ba mét.

Trên tay vẫn còn cầm chiếc hộp quà kỷ niệm tám năm ngày cưới.

Bên cạnh anh là Khánh Linh.

Cô ta mặc chiếc váy cưới trắng tinh.

Mỉm cười.

Đắc thắng.

Thấy tôi bước vào, cô ta không hề bối rối.

Ngược lại còn xoay một vòng trước gương.

“Chị thấy đẹp không?”

“Anh Minh bảo bộ này hợp với em nhất.”

Tôi nhìn chiếc váy.

Rồi nhìn người đàn ông từng hứa chỉ mặc vest cưới thêm một lần nữa với
tôi.

“Anh hẹn em đến đây…”

“Chỉ để nói chuyện này?”

Lê Minh gật đầu.

“Chúng ta ly hôn đi.”

“Anh không muốn giấu nữa.”

“Tụi anh yêu nhau.”

Mẹ chồng từ phía sau bước tới.

“Vy à.”

“Buông đi con.”

“Ép giữ một người hết tình cảm cũng chẳng có ý nghĩa.”

Tôi bật cười.

Tiếng cười rất nhỏ.

Nhưng đủ khiến tất cả quay sang nhìn.

Khánh Linh nhíu mày.

“Chị cười gì?”

“Tôi cười vì…”

“Tôi đã chờ ngày này gần một năm.”

Nụ cười trên môi cô ta biến mất.

Lê Minh cau mày.

“Ý em là gì?”

Tôi đặt chiếc hộp quà lên ghế.

Mở nắp.

Bên trong không phải quà.

Mà là một phong bì màu vàng.

“Từ ngày đầu tiên biết hai người qua lại…”

“Tôi không đánh ghen.”

“Không làm ầm.”

“Tôi chỉ bắt đầu lưu lại mọi thứ.”

“Lịch sử chuyển khoản.”

“Hóa đơn khách sạn.”

“Ảnh.”

“Video.”

“Từng tin nhắn.”

Khánh Linh tái mặt.

“Cô nói bậy.”

“Tôi có nói hôm nay sẽ đưa ra đâu.”

“Tôi chỉ muốn hỏi anh.”

Tôi nhìn Lê Minh.

“Nếu hôm nay em ký.”

“Anh có chắc…”

“Anh sẽ không bao giờ hối hận?”

Anh nhìn thẳng vào tôi.

“Chắc.”

“Anh chưa từng chắc điều gì hơn thế.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Được.”

“Tôi sẽ ký.”

“Nhưng cho tôi ba ngày.”

Khánh Linh khoanh tay.

“Chị định kéo dài để níu kéo à?”

Tôi mỉm cười.

“Không.”

“Tôi chỉ muốn chuẩn bị quà cưới.”

Cả hai cùng sững lại.

Tôi cầm phong bì.

Quay người rời khỏi cửa hàng.

Không ai giữ.

Không ai gọi.

Bước ra ngoài.

Tôi mở ứng dụng ghi chú.

Dòng đầu tiên hiện lên.

“Bước 1: Để họ chủ động chấm dứt cuộc hôn nhân.”

Tôi nhấn dấu hoàn thành.

Rồi nhìn lên tấm biển cửa hàng váy cưới phía sau.

Đám cưới của họ…

Sẽ diễn ra.

Nhưng sẽ không theo cách họ tưởng tượng.

Tôi không quay về căn nhà cũ.

Chiếc hộp quà vẫn nằm trên ghế phụ của xe.

Bên trong không có món quà nào.

Chỉ có một ổ cứng di động màu đen.

Một năm qua, mọi thứ tôi thu thập đều nằm trong đó.

Ảnh.

Video.

Hóa đơn.

Sao kê.

Tin nhắn.

Từng mảnh ghép nhỏ được tôi sắp xếp theo ngày tháng.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng đến chúng.

Cho đến ngày hôm nay.

Điện thoại rung.

Là mẹ.

“Con đang ở đâu?”

“Con ổn.”

“Mẹ nghe người ta nói Minh đưa cô gái kia đi thử váy cưới.”

Tôi im lặng.

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở dài.

“Mẹ xin lỗi.”

“Năm nào mẹ cũng khuyên con nhịn.”

“Nhưng có lẽ mẹ sai rồi.”

Tôi nhìn dòng xe ngoài cửa kính.

“Mẹ.”

“Con không còn muốn thắng bằng nước mắt nữa.”

Sau cuộc gọi, tôi đến văn phòng luật sư Phúc.

Anh xem ổ cứng gần một giờ.

Không hỏi nhiều.

Chỉ ghi chép.

Đến cuối cùng, anh khép máy tính lại.

“Chị chuẩn bị bao lâu rồi?”

“Mười hai tháng.”

“Anh ấy biết không?”

“Tôi nghĩ anh ấy vẫn cho rằng tôi chưa hề biết chuyện.”

Luật sư Phúc mỉm cười.

“Đó sẽ là sai lầm lớn nhất của anh ta.”

Anh lấy ra một tờ giấy.

“Việc đầu tiên.”

“Đừng công khai bất kỳ chứng cứ nào.”

“Việc thứ hai.”

“Hãy để họ tổ chức đám cưới.”

Tôi ngẩng lên.

“Tại sao?”

“Bởi càng gần ngày cưới…”

“Con người càng dễ chủ quan.”

“Tự họ sẽ để lộ thêm những điều không ngờ tới.”

Rời văn phòng luật sư, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.

“Đừng chỉ điều tra chuyện ngoại tình.”

“Hãy kiểm tra công ty của Lê Minh.”

Kèm theo tin nhắn là một bức ảnh.

Trong ảnh, Lê Minh và Khánh Linh bước ra khỏi văn phòng công chứng.

Trên tay họ là một tập hồ sơ màu xanh.

Tôi phóng to bức ảnh.

Dòng chữ trên bìa hiện lên rất rõ.

“Hồ sơ chuyển nhượng cổ phần.”

Tôi khẽ siết chặt điện thoại.

Có lẽ…

Đám cưới chỉ là một phần trong kế hoạch của họ.

Tối hôm đó, tôi không trả lời số điện thoại lạ.

Tôi chỉ ngồi trước màn hình máy tính, phóng to bức ảnh thêm một lần nữa.

Đúng là văn phòng công chứng.

Đúng là tập hồ sơ chuyển nhượng cổ phần.

Nhưng điều khiến tôi chú ý là ngày ghi trên bìa.

Ba ngày trước.

Trong khi Lê Minh vẫn đang sống cùng tôi.

Vẫn ăn cơm ở nhà.

Vẫn giả vờ bận tăng ca mỗi tối.

Tôi khẽ cười.

Hóa ra anh không chỉ phản bội cuộc hôn nhân này.

Anh còn chuẩn bị rút sạch mọi thứ trước khi rời đi.

Điện thoại lại rung.

Vẫn là số lạ.

“Nếu muốn biết toàn bộ sự thật…”

“9 giờ sáng mai.”

“Quán Mộc.”

“Tới một mình.”

Tôi không trả lời.

Sáng hôm sau, tôi đến đúng giờ.

Một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi đã ngồi chờ sẵn.

Bà mặc đồng phục cũ của công ty nội thất.

Trên bàn là một phong bì dày.

“Chị là Dương Vy?”

“Đúng.”

“Tôi từng làm kế toán ở công ty của Lê Minh.”

Tôi hơi khựng lại.

“Bà muốn gặp tôi vì chuyện gì?”

Người phụ nữ đẩy phong bì về phía tôi.

“Tôi nghỉ việc hai tháng trước.”

“Vì tôi không muốn tiếp tục ký vào những giấy tờ sai.”

Tôi mở phong bì.

Bên trong là bản sao sổ cổ đông.

Danh sách chuyển nhượng.

Và báo cáo tài chính.

Tim tôi như chậm lại.

Tên của Khánh Linh xuất hiện trong danh sách cổ đông từ gần một năm
trước.

Đúng vào thời điểm Lê Minh bắt đầu lạnh nhạt với tôi.

“Anh ấy nói công ty thua lỗ.”

Tôi lẩm bẩm.

Người phụ nữ lắc đầu.

“Không.”

“Công ty lãi rất lớn.”

“Chỉ có chị là người không được biết.”

Tôi siết chặt tập hồ sơ.

“Lý do?”

Bà nhìn tôi rất lâu.

“Vì muốn chị ký ly hôn trước khi chia lợi nhuận.”

Tôi không nói gì.

Người phụ nữ đứng dậy.

Trước khi rời đi, bà đặt lên bàn một chiếc USB.

“Trong đó còn có thứ quan trọng hơn.”

“Nếu tôi là chị…”

“Tôi sẽ không để họ cưới nhau dễ dàng như vậy.”

Tôi nhìn chiếc USB.

Lúc ấy tôi mới hiểu.

Đám cưới…

Không phải đích đến.

Mà chỉ là ngày họ tự tay chôn vùi tất cả.

Tôi mang chiếc USB về căn hộ.

Suốt cả buổi tối, tôi không mở nó.

Tôi chỉ nhìn tấm ảnh cưới vẫn còn đặt trên kệ sách.

Tám năm hôn nhân.

Cuối cùng lại kết thúc bằng một chiếc váy cưới dành cho người khác.

Điện thoại rung.

Là tin nhắn của Lê Minh.

“Ba ngày nữa ký đơn ly hôn.”

“Đừng làm mọi chuyện khó xử.”

Tôi nhìn màn hình.

Rồi mỉm cười.

“Tôi sẽ đến.”

Anh không biết rằng…

Tôi chưa từng có ý định phá đám cưới của anh.

Tôi chỉ muốn mọi người nhìn thấy sự thật đúng vào thời điểm đẹp nhất.

Chiếc USB trên bàn vẫn chưa được mở.

Nhưng người phụ nữ kế toán đã nói đúng một câu.

“Điều quan trọng nhất vẫn còn ở bên trong.”

Nếu những gì cô ấy nói là thật…

Thì ngày cưới sắp tới sẽ không phải là ngày bắt đầu cuộc sống mới của
họ.

Mà sẽ là ngày mọi bí mật bị phơi bày trước tất cả mọi người.

Tôi không mở chiếc USB ngay.

Thứ tôi làm đầu tiên là gọi cho luật sư Phúc.

“Mọi thứ bắt đầu vượt xa một vụ ly hôn.”

Anh chỉ trả lời ngắn gọn:

“Đừng mở khi chỉ có một mình.”

Một giờ sau, tôi có mặt tại văn phòng.

Luật sư Phúc cắm chiếc USB vào máy tính.

Trong đó có năm thư mục.

Thư mục đầu tiên chứa toàn bộ hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Thư mục thứ hai là bảng sao kê tài khoản công ty.

Từng khoản tiền đều được đánh dấu rất rõ.

Đến thư mục thứ ba, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Đó là một đoạn video.

Người xuất hiện trong video là Lê Minh.

Anh đang nói chuyện với một người đàn ông trong phòng họp.

“Tôi cần hoàn tất thủ tục trước khi ly hôn.”

“Nếu cô ấy biết giá trị thật của công ty thì sẽ rất phiền.”

“Tốt nhất mọi thứ phải xong trước đám cưới.”

Tôi nhìn màn hình.

Không còn cảm giác tức giận.

Chỉ còn sự bình tĩnh.

Luật sư Phúc dừng video.

“Chị nghe thấy rồi chứ?”

“Tất cả đều rất rõ.”

Anh mở tiếp thư mục thứ tư.

Đó là báo cáo tài chính nội bộ.

Công ty không hề thua lỗ như Lê Minh từng nói.

Ngược lại.

Doanh thu tăng liên tục trong ba năm gần đây.

Tôi siết chặt bàn tay.

Ba năm.

Ba năm tôi tin rằng mình phải tiết kiệm từng đồng vì công ty khó khăn.

Trong khi họ âm thầm chuyển lợi nhuận sang một công ty khác.

Đúng lúc ấy điện thoại tôi sáng lên.

Tin nhắn từ Lê Minh.

“Ngày mai đến ký đơn.”

“Anh đã chuẩn bị mọi thứ.”

Tôi nhìn màn hình.

Khẽ mỉm cười.

Anh nói đúng.

Mọi thứ…

Quả thật đã được chuẩn bị.

Chỉ là không theo cách anh nghĩ.

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư đúng giờ.

Lê Minh đã ngồi chờ sẵn.

Khánh Linh cũng ở đó.

Cô ta khoác tay anh, nở nụ cười như người chiến thắng.

“Chị đến rồi.”

“Tôi cứ tưởng chị sẽ không dám.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

Luật sư Phúc đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt tôi.

“Tất cả điều khoản đều do phía anh Minh đề xuất.”

Tôi lật từng trang.

Căn hộ.

Xe.

Cổ phần công ty.

Mọi thứ đều được ghi là tài sản riêng của Lê Minh.

Tôi ngẩng đầu.

“Anh chắc chứ?”

Lê Minh gật đầu.

“Chắc.”

“Em chỉ cần ký.”

“Tất cả sẽ kết thúc.”

Tôi mở túi xách.

Đặt lên bàn một tập tài liệu.

“Trước khi ký…”

“Tôi muốn anh xem thứ này.”

Đó là báo cáo tài chính của công ty.

Tiếp theo là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Cuối cùng là bản ghi cuộc họp mà anh từng nghĩ không ai biết.

Lê Minh vừa nhìn trang đầu đã tái mặt.

“Em lấy ở đâu?”

“Từ nơi đáng lẽ anh không bao giờ để lộ.”

Luật sư Phúc bình tĩnh lên tiếng.

“Những tài liệu này cho thấy có dấu hiệu che giấu tài sản hình thành
trong thời kỳ hôn nhân.”

“Vì vậy bản thỏa thuận hiện tại không còn giá trị để tiếp tục.”

Khánh Linh lập tức đứng bật dậy.

“Không thể nào.”

“Công ty là của anh Minh.”

Tôi nhìn cô.

“Em chắc chứ?”

“Có lẽ em cũng nên đọc kỹ hợp đồng mà mình đã ký.”

Không khí trong phòng đông cứng.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Lê Minh reo lên.

Anh nghe máy.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh trắng bệch.

“Cái gì?”

“Tài khoản công ty bị yêu cầu tạm dừng giao dịch?”

Anh buông điện thoại.

Lần đầu tiên kể từ khi ngoại tình…

Tôi nhìn thấy sự hoảng loạn thật sự trong mắt anh.

Lê Minh ngồi bất động.

Chiếc điện thoại vẫn còn trên bàn.

Màn hình hiện thông báo từ ngân hàng.

“Tài khoản doanh nghiệp tạm thời bị hạn chế giao dịch theo yêu cầu xác
minh.”

Khánh Linh giật lấy điện thoại.

“Chắc có nhầm lẫn.”

Lê Minh không trả lời.

Anh biết rõ chuyện gì đang xảy ra.

Luật sư Phúc mở cặp tài liệu.

Anh đặt thêm một phong bì trước mặt tôi.

“Đây là kết quả xác minh mới nhất.”

Tôi mở ra.

Bên trong là bản sao hợp đồng góp vốn của công ty.

Ở trang cuối có một điều khoản được đánh dấu.

“Nguồn vốn ban đầu được hình thành từ tài sản chung của vợ chồng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Lê Minh.

“Anh còn định nói công ty hoàn toàn là của riêng anh nữa không?”

Anh cúi đầu.

Không phản bác.

Không phủ nhận.

Khánh Linh bắt đầu hoảng.

“Anh nói đi.”

“Không phải anh bảo mọi thứ đều hợp pháp sao?”

Lê Minh vẫn im lặng.

Luật sư Phúc tiếp tục.

“Điều này đồng nghĩa với việc toàn bộ quá trình chuyển nhượng cổ phần có
thể phải xem xét lại.”

“Bao gồm cả phần cổ phần đứng tên cô Khánh Linh.”

Khánh Linh lùi lại một bước.

“Ý anh là…”

“Tôi có thể mất hết?”

“Tôi chỉ nói rằng vụ việc chưa kết thúc.”

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung.

Là email từ người phụ nữ từng làm kế toán.

Tiêu đề chỉ có bốn chữ:

“Còn một bí mật.”

Tôi mở tệp đính kèm.

Đó là biên bản họp hội đồng quản trị cách đây sáu tháng.

Trong biên bản, Lê Minh nói rất rõ:

“Đợi sau khi ly hôn xong, chúng ta sẽ hoàn tất việc chuyển toàn bộ tài
sản sang công ty mới.”

Tôi khép tập hồ sơ lại.

Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp với nhau.

Họ không chỉ muốn kết thúc cuộc hôn nhân.

Họ muốn tôi ra đi…

Mà không mang theo bất cứ điều gì.

Ngày đăng ký kết hôn của Lê Minh và Khánh Linh chỉ còn ba ngày.

Thiệp mời đã được gửi.

Ảnh cưới xuất hiện trên mạng xã hội.

Ai cũng nghĩ câu chuyện đã kết thúc.

Chỉ có tôi biết…

Nó mới thực sự bắt đầu.

Luật sư Phúc hẹn tôi đến văn phòng công chứng.

Trên bàn là bộ hồ sơ dày hơn mọi lần.

“Chúng tôi đã xác minh toàn bộ.”

Anh đẩy sang trước mặt tôi bản kết luận.

Ngoài việc che giấu tài sản, còn có hai hợp đồng chuyển lợi nhuận sang
công ty do Khánh Linh đứng tên.

Tất cả đều được ký khi cuộc hôn nhân của tôi với Lê Minh vẫn còn tồn
tại.

“Tức là…”

“Tức là những giao dịch này có thể bị xem xét trong quá trình giải quyết
tài sản.”

Đúng lúc ấy điện thoại tôi rung.

Một tin nhắn từ Khánh Linh.

“Ba ngày nữa nhớ đến dự lễ nhé.”

Kèm theo là ảnh chiếc váy cưới.

Tôi nhìn rất lâu.

Rồi trả lời đúng một câu.

“Nhất định.”

Luật sư Phúc mỉm cười.

“Chị thật sự sẽ đến?”

“Tôi sẽ đến.”

“Nhưng không phải để chúc mừng.”

Hai ngày sau, văn phòng luật sư hoàn tất toàn bộ hồ sơ.

Các bản sao chứng cứ được niêm phong.

Đơn yêu cầu áp dụng biện pháp bảo vệ quyền lợi về tài sản cũng đã sẵn
sàng.

Tôi cầm tập hồ sơ.

Hít một hơi thật sâu.

Đây là lần cuối cùng tôi phải sống vì những lời dối trá của người khác.

Ngày mai…

Sự thật sẽ được đặt lên bàn trước khi họ kịp trao nhẫn cho nhau.

Ngày đăng ký kết hôn cuối cùng cũng đến.

Tôi xuất hiện đúng giờ.

Không mặc váy đẹp.

Không trang điểm cầu kỳ.

Chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và mang theo một chiếc cặp tài
liệu.

Lê Minh nhìn thấy tôi thì sững người.

“Em đến làm gì?”

Tôi mỉm cười.

“Đến chúc mừng.”

Khánh Linh khoác tay anh.

“Chị cũng rộng lượng hơn tôi nghĩ.”

Tôi không đáp.

Đúng lúc nhân viên chuẩn bị hoàn tất thủ tục, luật sư Phúc bước vào.

Anh đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Xin lỗi.”

“Trước khi hoàn tất việc đăng ký, chúng tôi cần bổ sung một số tài liệu
liên quan đến tranh chấp tài sản đang được giải quyết.”

Không khí lập tức thay đổi.

Lê Minh tái mặt.

Khánh Linh nhìn hết người này đến người khác.

Luật sư Phúc lần lượt trình bày các tài liệu đã được xác minh.

Báo cáo tài chính.

Hợp đồng chuyển nhượng.

Biên bản họp.

Video ghi lại lời thừa nhận của Lê Minh.

Từng chứng cứ đều khớp với nhau.

Không còn khoảng trống để chối bỏ.

Khánh Linh lặng người.

Cô quay sang nhìn Lê Minh.

“Anh nói với em công ty là của riêng anh.”

“Anh nói mọi thứ đều hợp pháp.”

Lê Minh không trả lời.

Anh chỉ cúi đầu.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh hoàn toàn bất lực.

Vài tuần sau.

Các vấn đề pháp lý được giải quyết theo đúng quy định.

Quyền lợi hợp pháp của tôi được bảo đảm.

Những tài sản liên quan được xem xét lại theo hồ sơ và chứng cứ.

Tôi không ăn mừng.

Cũng không tìm cách trả thù.

Một buổi sáng đầu thu.

Tôi mở cửa căn hộ mới.

Tự pha cho mình một ly cà phê.

Điện thoại hiện thông báo nhận tháng lương đầu tiên ở công việc mới.

Mẹ gọi.

“Con khỏe không?”

“Con khỏe.”

“Giờ mẹ yên tâm rồi.”

Tôi nhìn ánh nắng ngoài ban công.

Mỉm cười.

Có người nghĩ chiến thắng là nhìn đối phương mất tất cả.

Nhưng với tôi…

Chiến thắng là khi mình không còn phải sống trong một lời nói dối nào
nữa.

Tôi cầm chìa khóa.

Khóa cửa.

Bước xuống cầu thang.

Con đường phía trước rất dài.

Nhưng lần này…

Tôi được tự mình lựa chọn hướng đi.

THE END

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago