Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Ngày Tôi Về Sớm, Mới Biết Ba Năm Qua Vợ Đã Sống Thế Nào

Chương 1: Người Trở Về Sớm

Lâm Quân chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được về sớm.

Dự án vốn phải mất gần một tháng mới hoàn thành, vậy mà phía đối tác bất ngờ đẩy nhanh tiến độ. Quản lý vừa ký xác nhận xong đã cười lớn, vỗ vai anh.

“Về đi.”

“Ở nhà với vợ con vài hôm.”

Suốt quãng đường từ công trường ra ga tàu, tâm trạng Lâm Quân nhẹ hẳn.

Anh ghé trung tâm thương mại mua chiếc khăn quàng màu kem mà Thu Hà từng ngắm rất lâu.

Mua cho Hải Hải một chiếc xe gỗ nhỏ.

Lại chọn thêm ít trà ngon và hộp nhân sâm biếu bố mẹ.

Anh không gọi điện báo trước.

Muốn tạo cho vợ một bất ngờ.

Trong trí nhớ của anh, mỗi lần anh đi công tác về, Thu Hà luôn đứng ngoài cửa đón.

Cô sẽ cười rất tươi.

Hải Hải sẽ lẫm chẫm chạy về phía bố.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh ấy, mọi mệt mỏi dọc đường dường như đều tan biến.

Bảy giờ tối.

Lâm Quân mở cửa.

Mùi canh gà quen thuộc lập tức lan ra ngoài hành lang.

Trong phòng khách, tiếng chương trình truyền hình phát rất lớn, xen lẫn tiếng cười của khán giả.

Anh cúi xuống thay giày.

Khẽ gọi.

“Con về rồi.”

Không ai đáp.

Lâm Quân hơi ngạc nhiên.

Thường ngày chỉ cần nghe tiếng mở cửa, Hải Hải đã chạy ra tìm bố.

Hôm nay lại yên tĩnh đến lạ.

Anh bước thêm vài bước.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy phòng khách, nụ cười trên môi lập tức cứng lại.

Mẹ anh ngồi trên sofa.

Một tay cầm điều khiển.

Một tay cắn hạt dưa.

Ánh mắt chưa từng rời khỏi màn hình tivi.

Bố anh ngồi bên cạnh.

Đọc báo.

Thỉnh thoảng cười theo chương trình.

Trên bàn ăn đã bày sẵn bát đũa.

Canh vẫn còn bốc khói.

Nhưng không một ai động đũa.

Lâm Quân chậm rãi nhìn sang căn bếp.

Thu Hà đang quay lưng về phía phòng khách.

Tay trái ôm Hải Hải.

Thằng bé quấy khóc không ngừng, hai chân nhỏ liên tục đạp vào người mẹ.

Tay phải cô cầm chiếc muôi lớn.

Cẩn thận múc từng muôi canh nóng từ chiếc nồi gang sang tô sứ.

Chiếc nồi rất nặng.

Chỉ dùng một tay gần như không thể giữ thăng bằng.

Nước canh nhiều lần tràn khỏi thành tô.

Hơi nước bốc lên làm mái tóc trước trán cô ướt đẫm.

Một vài sợi tóc dính sát vào gò má.

Cô mím chặt môi.

Không dám buông con xuống.

“Mẹ…”

Thu Hà quay đầu.

Giọng rất nhỏ.

“Mẹ bế Hải Hải giúp con một lát được không?”

“Con múc nồi canh này xong ngay.”

Bà Kim Dung vẫn nhìn tivi.

Chỉ khẽ phẩy tay.

“Có chút việc mà cũng làm không xong.”

“Ngày xưa mẹ vừa bế con vừa nấu cơm cả ngày.”

Thu Hà khựng lại.

Một giây.

Hai giây.

Cuối cùng chỉ khẽ đáp.

“Vâng.”

Cô đổi tư thế ôm con.

Lại cúi xuống tiếp tục múc canh.

Đúng lúc ấy.

Hải Hải bật khóc.

Bàn tay nhỏ quơ loạn.

Chiếc muôi trên tay Thu Hà nghiêng đi.

Một ít nước canh nóng bắn lên mu bàn tay.

Cô khẽ nhíu mày.

Theo phản xạ hít vào một hơi lạnh.

Nhưng vẫn không buông chiếc tô xuống.

“Mẹ…”

“Cơm nguội mất rồi.”

Bà Kim Dung lên tiếng.

“Nhanh lên.”

Chỉ ba chữ.

Nhẹ như không.

Nhưng lại khiến Lâm Quân cảm thấy cổ họng mình nghẹn cứng.

Suốt hai mươi ngày qua.

Mỗi tối gọi điện về, Thu Hà đều cười.

Cô luôn nói.

“Ở nhà mọi thứ đều ổn.”

Đến tận hôm nay anh mới hiểu.

Cái gọi là ổn…

Chỉ là cô không muốn anh lo lắng.

Lâm Quân bước nhanh vào bếp.

Không nói một lời.

Anh nhẹ nhàng bế Hải Hải khỏi vòng tay Thu Hà.

Đứa bé vừa vào lòng bố liền nín khóc.

Hai bàn tay nhỏ ôm chặt lấy cổ áo anh.

Thu Hà sững người.

Cánh tay bỗng trở nên nhẹ tênh.

Cô ngẩng đầu nhìn chồng.

Bốn mắt chạm nhau.

Trong ánh mắt của người đàn ông ấy.

Không còn là sự bình thản thường ngày.

Mà là một nỗi đau mà suốt ba năm qua…

Anh chưa từng nhìn thấy ở cô.

Chương 2: Người Đàn Ông Lần Đầu Tiên Đứng Về Phía Vợ

Thu Hà vẫn còn ngẩn người.

Hai cánh tay vừa được giải phóng bỗng nhẹ hẫng.

Nhẹ đến mức cô có cảm giác như mình vừa đánh rơi thứ gì đó.

Ba năm.

Đây là lần đầu tiên Lâm Quân chủ động bế con ngay khi bước vào nhà.

Hải Hải nằm ngoan trong lòng bố.

Đôi mắt còn đẫm nước nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc.

Cậu bé dụi đầu vào vai bố, rất nhanh đã nín khóc.

Lâm Quân cúi xuống.

Hôn nhẹ lên mái tóc mềm của con.

Rồi ngẩng đầu nhìn Thu Hà.

Mu bàn tay cô đã đỏ lên vì nước canh vừa bắn vào.

Anh khẽ nhíu mày.

“Đưa đây.”

Thu Hà còn chưa kịp phản ứng.

Chiếc muôi trong tay đã được anh cầm lấy.

“Anh làm.”

Giọng nói rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến cả căn bếp im lặng.

Thu Hà theo bản năng lắc đầu.

“Không cần đâu.”

“Anh vừa đi đường xa về.”

“Để em…”

Lâm Quân cắt ngang.

“Em nghỉ đi.”

“Để anh.”

Ba chữ ấy.

Ngắn ngủi.

Nhưng lại khiến hốc mắt Thu Hà nóng lên.

Cô không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình chưa từng nghe ai nói với mình như vậy.

Lâm Quân cúi người.

Cẩn thận múc từng muôi canh vào chiếc tô sứ.

Động tác của anh khá vụng.

Một ít nước canh tràn ra ngoài.

Thu Hà theo phản xạ muốn lấy khăn lau.

Lâm Quân lắc đầu.

“Không sao.”

“Anh tự làm được.”

Tiếng điều khiển đặt mạnh xuống bàn trà vang lên.

Bà Kim Dung cuối cùng cũng đứng dậy.

Bà nhìn con trai.

Ánh mắt hiện rõ vẻ không hài lòng.

“Quân.”

“Con vừa về thì nghỉ ngơi đi.”

“Mấy việc bếp núc này để phụ nữ làm.”

Lâm Quân vẫn không ngẩng đầu.

Anh đặt tô canh lên bàn ăn.

Sau đó lấy thêm bát cơm.

Mãi đến lúc mọi thứ đã xong, anh mới quay lại nhìn mẹ.

“Mẹ.”

“Thu Hà cũng đi làm.”

Bà Kim Dung hừ khẽ.

“Đi làm thì sao?”

“Phụ nữ nào chẳng vừa đi làm vừa chăm nhà.”

“Ngày xưa mẹ còn khổ hơn nó nhiều.”

“Con xem mẹ có than câu nào không?”

Lâm Quân im lặng.

Anh nhớ rất rõ.

Từ nhỏ đến lớn.

Mẹ luôn kể cho anh nghe những năm tháng bà làm dâu.

Thức từ bốn giờ sáng.

Nấu cơm.

Giặt quần áo.

Làm đồng.

Chăm cả gia đình.

Mỗi lần kể xong.

Bà đều nói.

“Làm phụ nữ phải biết chịu đựng.”

Ngày ấy anh còn nhỏ.

Chỉ biết gật đầu.

Nhưng hôm nay.

Khi tận mắt nhìn thấy Thu Hà vừa bế con vừa đứng bên nồi canh nóng.

Anh mới hiểu.

Có những nỗi khổ…

Không nên truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Anh chậm rãi kéo ghế.

Đặt trước mặt Thu Hà.

“Ngồi xuống.”

“Ăn cơm trước.”

Thu Hà khẽ lắc đầu.

“Mẹ còn chưa…”

“Ngồi đi.”

Lần này.

Giọng Lâm Quân kiên quyết hơn.

Thu Hà cắn môi.

Lặng lẽ ngồi xuống.

Bà Kim Dung nhìn thấy cảnh ấy, sắc mặt lập tức sa sầm.

“Con trai.”

“Mẹ còn chưa ăn.”

“Sao con lại bảo vợ ngồi trước?”

Lâm Quân bình tĩnh lấy thêm một cái bát.

Múc canh.

Đặt trước mặt mẹ.

Rồi lại múc cho bố.

Cuối cùng mới đến phần mình.

“Mẹ.”

“Con đâu có quên mẹ.”

“Con chỉ muốn Thu Hà được ăn lúc cơm còn nóng.”

Bà Kim Dung cười nhạt.

“Con thương vợ thật đấy.”

“Đi công tác vài ngày về là xót.”

“Thế mẹ nuôi con hơn ba mươi năm thì sao?”

Lâm Quân nhìn mẹ.

Một lúc lâu mới lên tiếng.

“Chính vì mẹ nuôi con lớn.”

“Nên con càng không muốn vợ mình sống như mẹ ngày xưa.”

Lời vừa dứt.

Cả căn phòng bỗng lặng đi.

Ngay cả bố Lâm vẫn luôn im lặng cũng khẽ ngẩng đầu nhìn con trai.

Bà Kim Dung sững người.

Có lẽ bà không ngờ.

Đứa con trai trước giờ luôn nhẫn nhịn.

Hôm nay lại dám nói như vậy.

Bà đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Ý con là mẹ sai?”

Lâm Quân lắc đầu.

“Con không nói mẹ sai.”

“Con chỉ nghĩ…”

“Không ai sinh ra để phục vụ người khác cả.”

“Dù là con dâu.”

Hay…

“Là mẹ.”

Bàn tay đang cầm đũa của Thu Hà khẽ run lên.

Cô quay sang nhìn chồng.

Ánh mắt đầy kinh ngạc.

Ba năm kết hôn.

Lần đầu tiên…

Có người nói thay những điều cô vẫn luôn giấu trong lòng.

Ngoài cửa sổ.

Trời đã tối hẳn.

Ngọn gió đầu thu khẽ lay tấm rèm cửa.

Trong căn nhà ấy.

Một bữa cơm tưởng chừng rất bình thường.

Lại trở thành khởi đầu cho những thay đổi mà không một ai ngờ tới.

Chương 3: Đêm Đầu Tiên Nói Hết Lòng Mình

Cả bàn ăn rơi vào im lặng.

Tiếng chương trình truyền hình ngoài phòng khách vẫn đều đều vang lên, nhưng chẳng còn ai có tâm trạng để xem nữa.

Bà Phan Kim Dung nhìn con trai, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Từ hôm đi công tác về, con học được cách cãi mẹ rồi phải không?”

Lâm Quân kéo chiếc ghế ngồi xuống đối diện mẹ.

Anh không nổi nóng.

Cũng không còn né tránh như mọi lần.

“Mẹ.”

“Con không cãi.”

“Con chỉ muốn nói một chuyện.”

Bà Kim Dung khoanh tay.

“Nói.”

Lâm Quân nhìn sang Thu Hà.

Cô vẫn bế Hải Hải trong lòng, chiếc bát cơm trước mặt gần như chưa động đến.

Đứa bé vừa ngủ gục trên vai mẹ, đôi má đỏ hồng vì khóc.

Khung cảnh ấy khiến lòng anh nhói lên.

“Mẹ còn nhớ…”

“Hai năm trước Thu Hà sinh Hải Hải không?”

Bà Kim Dung đáp rất nhanh.

“Đương nhiên nhớ.”

Lâm Quân khẽ gật đầu.

“Ngày Thu Hà xuất viện.”

“Con phải đi công tác.”

“Mẹ nói sẽ chăm sóc cô ấy.”

“Con rất yên tâm.”

Thu Hà hơi cúi đầu.

Những ký ức cũ bất giác ùa về.

Ngày ấy cô vừa sinh mổ.

Mỗi lần đứng dậy đều đau đến mức mồ hôi ướt lưng áo.

Nhưng chưa đầy nửa tháng sau.

Bà Kim Dung đã bảo cô xuống bếp.

“Lâu ngày không động vào việc.”

“Tay chân sẽ lười.”

Thu Hà vẫn nhớ rất rõ.

Hôm ấy cô vừa bế con vừa vo gạo.

Vết mổ đau đến mức đứng cũng không vững.

Nhưng cô chưa từng kể với Lâm Quân.

Cô sợ anh phân tâm.

Lâm Quân chậm rãi nói tiếp.

“Con vừa hỏi bác Lưu tầng dưới.”

“Bác ấy kể…”

“Có hôm Thu Hà ôm con ngồi khóc ở cầu thang.”

“Bởi vì mẹ khóa cửa.”

Thu Hà giật mình.

Cô ngẩng đầu nhìn chồng.

Chuyện đó…

Đã hơn một năm.

Cô tưởng không ai biết.

Bà Kim Dung lập tức biến sắc.

“Đừng nghe người ngoài nói linh tinh.”

“Hôm đó mẹ chỉ ra ngoài mua đồ.”

“Quên mang chìa khóa.”

Lâm Quân lắc đầu.

“Không.”

“Bác Lưu nói…”

“Mẹ ở trong nhà.”

“Bác ấy còn gọi chuông giúp.”

Không khí bỗng nặng nề.

Bố Lâm đặt chén trà xuống.

Ông khẽ thở dài.

Đó là lần đầu tiên trong suốt bữa cơm, ông lên tiếng.

“Hôm đó…”

“Là mẹ con giận.”

“Nói Thu Hà làm cháo mặn.”

“Không muốn mở cửa.”

Bà Kim Dung quay phắt sang chồng.

“Ông nói cái gì?”

Ông cúi đầu.

Không nói thêm.

Nhưng chỉ một câu ấy cũng đủ khiến cả căn phòng lặng đi.

Thu Hà siết chặt ngón tay.

Cô chưa từng trách mẹ chồng.

Bởi cô luôn nghĩ.

Chỉ cần mình nhịn thêm một chút.

Rồi mọi chuyện sẽ khá hơn.

Thế nhưng…

Ba năm trôi qua.

Điều thay đổi chỉ là cô ngày càng quen với việc chịu đựng.

Lâm Quân chậm rãi đứng dậy.

Anh bước đến bên cạnh vợ.

Khẽ vuốt mái tóc đã rối của cô.

“Xin lỗi.”

Thu Hà ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ hoe.

Ba năm làm vợ.

Đây là lần đầu tiên cô nghe anh nói hai chữ ấy.

“Anh xin lỗi.”

“Anh luôn nghĩ em chịu được.”

“Anh luôn nghĩ…”

“Chỉ cần anh kiếm nhiều tiền hơn.”

“Mọi người sẽ sống vui vẻ.”

“Nhưng hôm nay…”

“Anh mới biết.”

“Người mệt nhất trong căn nhà này.”

“Lại chính là em.”

Thu Hà cắn chặt môi.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Không phải vì tủi thân.

Mà vì cuối cùng…

Đã có người nhìn thấy sự cố gắng của cô.

Bà Kim Dung đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Đủ rồi.”

“Hai đứa diễn xong chưa?”

“Lâm Quân.”

“Nếu con thấy mẹ sai.”

“Thì đưa vợ con ra ngoài ở.”

“Mẹ không giữ.”

“Cái nhà này.”

“Không chứa nổi hai người phụ nữ.”

Lời vừa dứt.

Cả căn phòng lại chìm vào yên lặng.

Thu Hà vội vàng lau nước mắt.

“Anh…”

“Đừng cãi mẹ nữa.”

“Em không sao.”

Cô vẫn giống như ba năm trước.

Việc đầu tiên nghĩ đến…

Là hòa giải.

Lâm Quân nhìn người phụ nữ trước mặt.

Bàn tay cô vì ngâm nước nhiều mà khô ráp.

Quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm.

Chiếc áo ở vai còn dính một vệt sữa khô của Hải Hải.

Đó là vợ anh.

Là người đã cùng anh đi qua những ngày khó khăn nhất.

Vậy mà…

Ba năm nay.

Anh lại để cô một mình chống chọi với tất cả.

Anh hít sâu một hơi.

Nhìn thẳng vào mẹ.

Giọng nói vẫn bình tĩnh.

Nhưng lần này không còn chút do dự.

“Mẹ.”

“Ngày mai.”

“Con sẽ đưa Thu Hà và Hải Hải ra ngoài.”

“Chúng con sẽ thuê nhà.”

“Khoảng cách…”

“Có lẽ sẽ giúp mọi người bình tĩnh hơn.”

Chiếc bát trong tay Thu Hà khẽ run lên.

Cô không ngờ.

Lần này…

Người luôn nói “thôi em nhịn một chút” lại là người đầu tiên quyết định nắm tay cô rời khỏi căn nhà ấy.

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago