
Chương 1: Ngày Tôi Biết Người Nằm Bên Cạnh Mình Sáu Năm Chưa Bao Giờ Là Chồng
Mười giờ sáng.
Tầng ba mươi tám của tòa nhà Trung tâm Tài chính Thịnh Hải yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng lật giấy.
Giang Vãn Ca ngồi trước chiếc bàn gỗ mun.
Trước mặt cô là bản di chúc của cha.
Ba tháng trước.
Cha cô qua đời vì bạo bệnh.
Ông để lại toàn bộ tập đoàn Giang Thị cùng khối tài sản khổng lồ cho cô.
Hôm nay.
Là ngày hoàn tất toàn bộ thủ tục thừa kế.
Luật sư Trần đặt trước mặt cô một xấp tài liệu dày.
“Cô Giang.”
“Mời cô kiểm tra lại lần cuối.”
Giang Vãn Ca khẽ gật đầu.
Thực ra.
Cô không quá quan tâm.
Suốt cả buổi sáng.
Điều duy nhất cô nghĩ đến…
Là Tần Dịch Thành.
Ba tháng nay.
Công ty của anh liên tục gặp khủng hoảng tài chính.
Dự án bị đình trệ.
Ngân hàng siết vốn.
Ngay cả căn biệt thự họ đang ở cũng đã mang đi thế chấp.
Cô từng lén bán hết số trang sức mẹ để lại.
Nhưng cũng chỉ đủ duy trì công ty thêm nửa tháng.
Bây giờ.
Cha để lại tài sản.
Mọi chuyện cuối cùng cũng có thể kết thúc.
Cô cúi đầu ký tên.
Trong đầu đã bắt đầu tính toán.
Chuyển bao nhiêu vốn.
Trả khoản vay nào trước.
Làm thế nào để chồng bớt áp lực.
Đúng lúc ấy.
Luật sư Trần bỗng khép tập hồ sơ lại.
“Cô Giang.”
“Tôi còn một việc.”
“Buộc phải nói với cô.”
Giang Vãn Ca vẫn không ngẩng đầu.
“Anh nói đi.”
Luật sư im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi đặt trước mặt cô một bản tra cứu từ Cục Dân chính.
“Cô và anh Tần Dịch Thành…”
“Chưa từng đăng ký kết hôn.”
Đầu bút trong tay Giang Vãn Ca khựng lại.
Cả căn phòng chìm vào yên lặng.
Cô chậm rãi ngẩng đầu.
Nhìn người luật sư đã làm việc cho cha mình hơn hai mươi năm.
“Anh nói…”
“Là chưa từng?”
Luật sư khẽ gật đầu.
“Giấy chứng nhận kết hôn cô đang giữ.”
“Là giả.”
“Số đăng ký.”
“Không tồn tại.”
Ngoài cửa kính.
Thành phố vẫn tấp nập.
Xe cộ vẫn nối đuôi nhau.
Nhưng trong căn phòng này.
Giang Vãn Ca chỉ nghe thấy tiếng tim mình.
Đập từng nhịp rất chậm.
Rất nặng.
Sáu năm.
Hai nghìn một trăm chín mươi mốt ngày.
Người đàn ông mỗi tối đều nói “ngủ ngon” với cô.
Người cùng cô trải qua bao nhiêu ngày lễ.
Người từng tổ chức một đám cưới khiến cả thành phố ngưỡng mộ.
Lại chưa từng là chồng hợp pháp của cô.
Điều kỳ lạ là…
Giang Vãn Ca không khóc.
Cô chỉ hỏi.
“Nếu vậy…”
“Toàn bộ tài sản đều thuộc về tôi?”
Luật sư hơi bất ngờ.
Ông vốn tưởng.
Điều đầu tiên cô quan tâm sẽ là cuộc hôn nhân.
Nhưng cô chỉ hỏi về quyền sở hữu tài sản.
Ông gật đầu.
“Đúng.”
“Di chúc ghi rõ.”
“Người thừa kế là cô và người phối ngẫu hợp pháp.”
“Hiện tại.”
“Cô chưa từng kết hôn.”
“Toàn bộ tài sản đều là tài sản cá nhân.”
Giang Vãn Ca khẽ gật đầu.
Ánh mắt vẫn rất bình tĩnh.
“Còn…”
“Vợ hợp pháp của anh ta là ai?”
Luật sư mở một tập hồ sơ khác.
Khi nhìn lên.
Ánh mắt ông trở nên rất phức tạp.
“Tần Dịch Thành.”
“Đăng ký kết hôn với Hứa Tâm Nghi.”
“Sáu năm trước.”
“Chỉ hai ngày sau hôn lễ của hai người.”
Hứa Tâm Nghi.
Ba chữ ấy khiến Giang Vãn Ca bật cười.
Một nụ cười rất nhạt.
Rất lạnh.
Hứa Tâm Nghi.
Thư ký riêng của Tần Dịch Thành.
Người sáu năm qua luôn ngoan ngoãn đứng phía sau anh.
Mỗi lần gặp cô.
Đều lễ phép gọi.
“Chị Vãn.”
Có năm sinh nhật.
Chính tay cô còn chọn vòng cổ làm quà cho Hứa Tâm Nghi.
Ngày Hứa Tâm Nghi bị ốm.
Cô còn tự mình mang cháo đến bệnh viện.
Cô từng nghĩ.
Người con gái ấy thật đáng thương.
Một mình cố gắng nơi thành phố lớn.
Không có người thân.
Cho nên.
Cô luôn đối xử với cô ấy như em gái.
Thật không ngờ.
Người duy nhất đáng thương.
Lại là chính mình.
Giang Vãn Ca chậm rãi khép tập tài liệu.
Trong đầu hiện lên lễ cưới năm ấy.
Ba nghìn đóa hoa hồng trắng phủ kín lễ đường.
Tần Dịch Thành đứng giữa sân khấu.
Nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng nhất.
Anh từng nói.
“Vãn Ca.”
“Đời này.”
“Anh chỉ cưới mình em.”
Ngày ấy.
Cô đã tin.
Tin đến mức đem toàn bộ cổ phần mình sở hữu chuyển sang tên anh để giúp anh khởi nghiệp.
Tin đến mức vì anh từ chối học bổng tiến sĩ ở nước ngoài.
Tin đến mức…
Chưa từng nghi ngờ tờ giấy kết hôn mình cất trong két sắt.
Là giả.
Luật sư đưa bút sang.
“Mời cô ký xác nhận.”
Giang Vãn Ca cầm bút.
Không hề do dự.
Ký xuống từng trang giấy.
Nét chữ vẫn ngay ngắn như thường.
Ký xong.
Cô đẩy hồ sơ trở lại.
“Một trăm mười chín nghìn tỷ.”
“Một đồng.”
“Cũng không được chuyển sang công ty của anh ta.”
Luật sư khẽ thở phào.
Ông gật đầu.
“Đã rõ.”
Giang Vãn Ca đứng dậy.
Đi được vài bước.
Lại quay đầu.
“Nhân tiện.”
“Giúp tôi chuẩn bị thêm một hồ sơ.”
Luật sư hỏi.
“Hồ sơ gì?”
Giang Vãn Ca nhìn ra bầu trời ngoài cửa kính.
Giọng nói rất nhẹ.
“Cắt toàn bộ quyền đại diện.”
“Thu hồi tất cả tài sản tôi từng đứng tên giúp Tần Dịch Thành.”
“Và…”
Cô dừng lại.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Điều tra toàn bộ quan hệ hôn nhân của anh ta.”
“Bắt đầu từ hôm nay.”
“Tôi không muốn bỏ sót bất cứ thứ gì.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trong túi rung lên.
Tin nhắn hiện lên.
Là của Tần Dịch Thành.
“Vợ.”
“Anh vừa hạ cánh.”
“Chiều nay đưa em đi xem chiếc váy em thích nhé.”
“Anh nhớ em.”
Giang Vãn Ca nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Nếu là một giờ trước.
Có lẽ cô sẽ mỉm cười.
Nhưng bây giờ.
Cô chỉ thấy…
Thật nực cười.
Người đàn ông nhắn tin gọi cô là “vợ”…
Lại chưa từng để cô trở thành vợ của mình.

Chương 2: Nụ Hôn Sau Lớp Cửa Kính
Rời khỏi văn phòng luật sư.
Giang Vãn Ca không về nhà ngay.
Cô ngồi trong xe gần mười phút.
Chiếc điện thoại vẫn dừng ở đoạn tin nhắn cuối cùng của Tần Dịch Thành.
“Vợ.”
“Anh nhớ em.”
Hai chữ “vợ” lúc này giống như một trò cười.
Sáu năm.
Mỗi sáng anh đều gọi cô như vậy.
Mỗi tối cũng vậy.
Thế nhưng…
Trên giấy tờ pháp luật.
Cô chưa từng là vợ của anh.
Tài xế khẽ hỏi.
“Cô Giang.”
“Về biệt thự không ạ?”
Giang Vãn Ca nhìn đồng hồ.
Mười một giờ hai mươi.
Chuyến bay từ Bắc Kinh hạ cánh lúc mười một giờ năm mươi.
Cô khẽ lắc đầu.
“Ra sân bay.”
Đó vốn là kế hoạch của cô từ ba ngày trước.
Tần Dịch Thành nói.
Lần công tác này rất mệt.
Anh muốn vừa xuống máy bay là nhìn thấy cô đầu tiên.
Vì thế.
Cô đã hủy hai cuộc họp.
Đích thân đến đón.
Chỉ là…
Bây giờ.
Mọi thứ đã khác.
…
Sảnh đến của sân bay quốc tế Lâm Thành đông nghịt người.
Có người ôm hoa.
Có người cầm bảng tên.
Có những đứa trẻ vừa nhìn thấy bố mẹ đã chạy ào tới.
Khắp nơi đều là tiếng cười.
Giang Vãn Ca đứng phía sau lớp cửa kính.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía cổng ra.
Không lâu sau.
Một bóng người quen thuộc xuất hiện.
Tần Dịch Thành.
Anh mặc chiếc áo khoác màu xám đậm cô vừa mua tháng trước.
Một tay kéo vali.
Tay còn lại…
Đang ôm eo một người phụ nữ.
Là Thẩm Tâm Dao.
Thư ký riêng của anh.
Cũng là cô gái mà sáu năm qua luôn dịu dàng gọi cô một tiếng.
“Chị Vãn.”
Hai người vừa bước ra.
Thẩm Tâm Dao liền ngẩng đầu cười.
Tần Dịch Thành cúi xuống.
Rất tự nhiên hôn lên trán cô ấy.
Sau đó.
Lại nhẹ nhàng hôn lên môi.
Động tác thành thạo.
Giống như đã làm vô số lần.
Giang Vãn Ca đứng phía sau lớp kính.
Không nhúc nhích.
Một đôi tình nhân.
Một nụ hôn.
Một cái ôm.
Tất cả đều rất bình thường.
Chỉ có cô.
Là người không nên xuất hiện ở đây.
Tần Dịch Thành đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho Thẩm Tâm Dao.
Khóe môi anh mang theo nụ cười rất dịu dàng.
Nụ cười ấy…
Giang Vãn Ca từng nghĩ.
Chỉ mình cô mới có.
“Cẩn thận.”
“Đừng để cảm lạnh.”
Anh khẽ nói.
Thẩm Tâm Dao cười.
“Nếu chị Vãn biết thì sao?”
Tần Dịch Thành khẽ xoa đầu cô.
“Yên tâm.”
“Cô ấy tin anh.”
“Còn hơn tin chính bản thân mình.”
Giọng nói không lớn.
Nhưng từng chữ.
Đều lọt vào tai Giang Vãn Ca.
Cô khẽ nhắm mắt.
Trong đầu chợt hiện lên rất nhiều hình ảnh.
Năm cô hai mươi tuổi.
Vì muốn nấu cho anh một bữa cơm.
Cô học nấu ăn đến mức bỏng đầy hai tay.
Năm công ty anh mới thành lập.
Cô lén bán căn hộ mẹ để lại.
Lấy tiền giúp anh xoay vốn.
Năm anh bị tai nạn.
Cô thức liền bảy đêm trong bệnh viện.
Chỉ sợ anh mở mắt không nhìn thấy mình.
Sáu năm.
Cô đã dùng tất cả những gì mình có.
Để yêu một người đàn ông.
Đổi lại.
Là một câu.
“Cô ấy tin anh hơn tin chính bản thân mình.”
Thật nực cười.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại cô rung lên.
Là Tần Dịch Thành gọi.
Giang Vãn Ca nhìn màn hình.
Rồi bấm nghe.
Đầu dây bên kia.
Giọng anh vẫn dịu dàng như mọi ngày.
“Vợ.”
“Anh vừa xuống máy bay.”
“Em đến chưa?”
Giang Vãn Ca nhìn xuyên qua lớp kính.
Người đàn ông đang gọi điện cho mình.
Tay vẫn ôm eo người phụ nữ khác.
Khoảng cách giữa hai người chỉ chưa đầy hai mét.
Nhưng anh hoàn toàn không biết.
Cô đang nhìn tất cả.
Giang Vãn Ca khẽ mỉm cười.
“Đến rồi.”
Tần Dịch Thành cười.
“Anh không nhìn thấy em.”
“Em đứng ở đâu?”
Giang Vãn Ca chậm rãi đáp.
“Em đứng…”
“Ở nơi cuối cùng còn nhìn rõ anh.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Ý em là gì?”
Giang Vãn Ca không trả lời.
Cô cúp máy.
Rồi xoay người.
Bước từng bước rời khỏi sảnh đến.
Phía sau.
Điện thoại lại không ngừng đổ chuông.
Một lần.
Hai lần.
Mười lần.
Giang Vãn Ca đều không bắt máy.
Ngồi vào xe.
Cô lấy từ trong túi xách ra chiếc hộp nhung màu xanh.
Bên trong là chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn.
Quà kỷ niệm sáu năm kết hôn.
Cô đã phải đặt trước gần ba tháng.
Giá hơn tám triệu tệ.
Cô mở cửa kính xe.
Không hề do dự.
Ném cả chiếc hộp vào thùng rác bên đường.
Nhìn chiếc hộp biến mất.
Giang Vãn Ca khẽ dựa lưng vào ghế.
Nhẹ nhàng nhắm mắt.
Lần đầu tiên sau sáu năm.
Cô không còn nghĩ đến việc…
Làm thế nào để cứu công ty của Tần Dịch Thành.
Mà chỉ nghĩ.
Làm thế nào…
Để chính mình sống lại.

Chương 3: Người Mất Tất Cả Không Phải Là Tôi
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi sân bay.
Giang Vãn Ca không quay đầu lại.
Điện thoại vẫn rung không ngừng.
Màn hình hiện lên liên tiếp ba chữ.
“Tần Dịch Thành.”
Cô nhìn rất lâu.
Rồi đưa ngón tay nhấn tắt.
Lần đầu tiên sau sáu năm.
Cô không còn lo anh sẽ sốt ruột.
Cũng không còn sợ anh hiểu lầm.
Có lẽ…
Người thật sự hiểu lầm suốt sáu năm.
Chính là cô.
…
Biệt thự nhà họ Tần vẫn sáng đèn.
Người giúp việc nhìn thấy Giang Vãn Ca trở về thì lập tức bước tới.
“Phu…”
Cô ấy khựng lại.
Rồi mỉm cười.
“Cô Giang.”
Giang Vãn Ca hơi ngẩng đầu.
Đây là người giúp việc mới đến ba ngày trước.
Có lẽ.
Trong cả căn nhà này.
Chỉ mình cô ấy gọi đúng thân phận của cô.
“Cô về rồi.”
“Tiên sinh vừa gọi điện.”
“Nói tối nay sẽ về ăn cơm.”
Giang Vãn Ca khẽ gật đầu.
“Được.”
Cô đi thẳng lên tầng hai.
Mở cánh cửa phòng ngủ.
Căn phòng vẫn giống hệt sáng hôm qua.
Chiếc áo ngủ của Tần Dịch Thành còn đặt trên giường.
Đồng hồ của anh.
Cà vạt.
Khuy măng sét.
Ảnh cưới treo giữa đầu giường.
Tất cả đều hoàn hảo.
Hoàn hảo như một cuộc hôn nhân.
Nếu không có bản tra cứu từ Cục Dân chính.
Có lẽ cả đời này.
Cô vẫn sẽ sống trong căn phòng ấy.
Với thân phận…
Người tình hợp pháp giả tạo.
Giang Vãn Ca bước tới.
Nhẹ nhàng tháo bức ảnh cưới xuống.
Trong ảnh.
Tần Dịch Thành đang nhìn cô rất dịu dàng.
Cô từng tin.
Ánh mắt ấy là thật.
Bây giờ nhìn lại.
Diễn xuất của anh…
Quả thật quá hoàn hảo.
Cô đặt khung ảnh xuống đất.
Rồi mở ngăn kéo dưới cùng.
Bên trong là một chiếc hộp gỗ.
Trong hộp.
Có sáu cuốn sổ tay.
Mỗi một cuốn.
Là một năm hôn nhân.
Năm đầu tiên.
“Ngày đầu làm vợ.”
“Hôm nay anh ấy tự tay nấu mì cho mình.”
Năm thứ hai.
“Anh ấy thức trắng chăm mình khi sốt.”
Năm thứ ba.
“Công ty khó khăn.”
“Mình quyết định bán cổ phần riêng giúp anh.”
Năm thứ tư.
“Anh ấy nói sau này sẽ đưa mình đi Bắc Âu ngắm cực quang.”
Năm thứ năm.
“Anh ấy bảo đợi công ty ổn định sẽ sinh em bé.”
Năm thứ sáu.
“Hy vọng năm nay…”
“Mọi chuyện sẽ tốt hơn.”
Giang Vãn Ca khép cuốn sổ cuối cùng.
Khóe môi khẽ cong lên.
Sáu cuốn nhật ký.
Không ghi lại cuộc hôn nhân.
Mà ghi lại…
Sáu năm cô tự lừa dối chính mình.
Cô ôm chiếc hộp đi xuống sân sau.
Đặt vào lò đốt.
Ngọn lửa nhanh chóng bùng lên.
Trang giấy đầu tiên cong lại.
Rồi hóa thành tro.
Từng dòng chữ.
Từng lời hứa.
Từng kỷ niệm.
Đều tan biến trong ánh lửa.
Đúng lúc ấy.
Tiếng xe dừng trước cửa biệt thự.
Tần Dịch Thành trở về.
Anh bước rất nhanh vào nhà.
Trên tay còn cầm chiếc bánh mousse vị dâu.
Là loại cô thích nhất.
“Vãn Ca.”
“Anh về rồi.”
Không ai trả lời.
Anh nhìn quanh phòng khách.
Rồi nhìn thấy ánh lửa ngoài sân.
“Tại sao lại đốt đồ?”
Anh bước nhanh tới.
Vừa nhìn rõ chiếc hộp gỗ.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Đó là…”
“Nhật ký của em?”
Giang Vãn Ca bình tĩnh nhìn anh.
“Ừ.”
“Đốt rồi.”
Tần Dịch Thành theo bản năng định lao tới.
Nhưng ngọn lửa đã nuốt mất cuốn cuối cùng.
Anh quay đầu.
Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của Giang Vãn Ca.
Không còn dịu dàng.
Không còn chờ đợi.
Cũng không còn yêu.
Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.
“Vãn Ca.”
“Em sao vậy?”
“Anh làm gì khiến em giận à?”
Giang Vãn Ca mỉm cười.
“Không.”
“Anh không làm gì cả.”
“Chỉ là…”
“Em biết một chuyện.”
Tần Dịch Thành vô thức siết chặt bàn tay.
“Chuyện gì?”
Giang Vãn Ca nhìn thẳng vào mắt anh.
Từng chữ.
Rõ ràng.
“Em biết.”
“Em chưa từng là vợ của anh.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Máu trên mặt Tần Dịch Thành rút sạch.
Chiếc bánh trên tay rơi xuống nền đá.
Kem trắng bắn tung tóe.
Anh lùi lại một bước.
Môi khẽ run.
“Em…”
“Em nghe ai nói?”
Giang Vãn Ca không trả lời.
Cô chỉ lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ.
Đặt lên bàn.
Bên trên.
Là bản xác nhận của Cục Dân chính.
Là giấy đăng ký kết hôn giữa Tần Dịch Thành và…
Hứa Tâm Nghi.
Tần Dịch Thành nhìn tập hồ sơ.
Cả người cứng đờ.
Anh biết.
Mọi lời giải thích lúc này.
Đều đã quá muộn.
Giang Vãn Ca chậm rãi đứng dậy.
Giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.
“Luật sư của em.”
“Sáng nay đã nộp đơn khởi kiện.”
“Thu hồi toàn bộ tài sản em từng đứng tên thay anh.”
“Dừng tất cả khoản đầu tư vào Tần thị.”
“Và…”
Cô dừng lại.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Từ ngày mai.”
“Chúng ta gặp nhau.”
“Ở tòa án.”
Nói xong.
Cô kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn.
Đi ngang qua Tần Dịch Thành.
Không hề dừng bước.
Ra đến cửa.
Cô bỗng nhớ ra điều gì.
Quay đầu.
Nhẹ giọng nói.
“À đúng rồi.”
“Có một chuyện em quên nói.”
“Khối tài sản cha em để lại…”
“Một trăm mười chín nghìn tỷ.”
“Theo pháp luật.”
“Không liên quan đến anh.”
“Cho dù…”
“Một đồng.”
“Cũng không.”
Cánh cửa biệt thự khép lại.
Tiếng gót giày dần xa.
Tần Dịch Thành đứng bất động giữa phòng khách.
Lần đầu tiên trong sáu năm.
Anh mới nhận ra.
Người phụ nữ luôn mỉm cười chờ anh về nhà.
Đã thật sự rời đi.
Và lần này.
Cô sẽ không quay lại nữa.
HẾT





