Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Người Phụ Nữ Khác

Mang thai.

Đã tám tháng.

Tôi lên thư phòng.

Chỉ để tìm.

Một tập tài liệu.

Lúc đóng ngăn kéo.

Tôi vô tình.

Chạm vào chiếc két sắt.

Mật mã.

Là tám con số.

Tôi thử.

Ngày sinh của mình.

Sai.

Ngày cưới.

Sai.

Sinh nhật chồng.

Cũng sai.

Không hiểu sao.

Trong đầu tôi.

Bỗng hiện lên.

Một cái tên.

Quan Thuần Nguyệt.

Tôi nhập.

Ngày sinh của cô ta.

“Két đã mở.”

Một tiếng “tách” rất nhỏ.

Lại giống như.

Tiếng trái tim tôi.

Vỡ vụn.

Bên trong.

Là một tập hồ sơ.

Dòng chữ đầu tiên.

Đập vào mắt.

“DI CHÚC.”

Tôi mở ra.

Từng trang.

Đều ghi rất rõ.

Toàn bộ cổ phần.

Bất động sản.

Mười chiếc máy bay riêng.

Năm hòn đảo.

Sau khi Kỷ Lễ Chu qua đời.

Sẽ được chuyển giao.

Cho Quan Thuần Nguyệt.

Vô điều kiện.

Tên tôi.

Không xuất hiện.

Dù chỉ một lần.

Đúng lúc ấy.

Cửa thư phòng mở ra.

Kỷ Lễ Chu đứng ở cửa.

Sắc mặt lạnh như băng.

“Ai cho em.”

“Động vào két sắt?”

Anh bước tới.

Giật phăng.

Tập di chúc khỏi tay tôi.

Rồi nhanh chóng.

Đổi lại mật mã.

Giống như.

Sợ tôi nhìn thêm.

Một giây.

Tôi bình tĩnh hỏi.

“Mật mã.”

“Là sinh nhật.”

“Của Quan Thuần Nguyệt?”

Động tác của anh.

Khựng lại.

Chỉ một thoáng.

Rồi lạnh nhạt đáp.

“Chỉ là.”

“Một cái mật mã.”

“Em đừng.”

“Nghĩ nhiều.”

Tôi bật cười.

“Nghĩ nhiều?”

“Toàn bộ tài sản.”

“Đều để lại.”

“Cho cô ấy.”

“Còn tôi.”

“Là vợ anh.”

“Lại chẳng có.”

“Một đồng.”

Anh nhíu mày.

“Đó là chuyện.”

“Sau khi anh chết.”

“Hiện tại.”

“Em vẫn là vợ anh.”

Tôi nhìn người đàn ông.

Mình yêu suốt bảy năm.

Khẽ hỏi.

“Vậy.”

“Đứa con.”

“Trong bụng em.”

“Cũng không đáng.”

“Một đồng sao?”

Anh mất kiên nhẫn.

“Đừng kéo.”

“Con vào.”

“Chuyện này.”

“Không liên quan.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

“Ly hôn đi.”

Kỷ Lễ Chu.

Thậm chí không ngẩng đầu.

Muốn ly hôn.

“Tùy em.”

“Ra ngoài.”

“Rồi đóng cửa.”

“Đừng bao giờ.”

“Động vào.”

“Đồ của anh nữa.”

Tôi nhìn anh.

Mỉm cười.

“Được.”

“Từ nay.”

“Đồ của anh.”

“Em sẽ.”

“Không động.”

“Dù chỉ.”

“Một thứ.”

Rời khỏi thư phòng.

Tôi ôm bụng.

Bước rất chậm.

Đứa bé.

Bỗng đạp mạnh.

Như đang phản đối.

Nước mắt.

Lặng lẽ rơi xuống.

Tôi vuốt bụng.

Khẽ thì thầm.

“Xin lỗi.”

“Mẹ.”

“Đã chọn nhầm.”

“Người làm bố.”

Ngay sáng hôm sau.

Tôi đến bệnh viện.

Bác sĩ nhìn hồ sơ.

Sững người.

“Thai.”

“Đã tám tháng.”

“Cô chắc chắn.”

“Muốn kết thúc.”

“Tại đây?”

Tôi nhắm mắt.

Khẽ gật đầu.

“Đúng.”

“Sau một tuần.”

“Hãy sắp lịch.”

Cho tôi.

Bác sĩ im lặng rất lâu.

Mới đưa.

Phiếu xác nhận.

Tôi ký tên.

Không chút do dự.

Rời bệnh viện.

Điểm đến tiếp theo.

Là văn phòng luật sư.

“Tôi cần.”

“Một bản.”

“Thỏa thuận ly hôn.”

“Và.”

“Đơn từ bỏ.”

“Quyền nuôi con.”

Luật sư.

Sững sờ nhìn tôi.

“Cô Kỷ.”

“Cô thật sự.”

“Đã quyết định?”

Tôi bình tĩnh.

Mỉm cười.

“Đúng.”

“Đồ của anh ấy.”

“Tôi không cần.”

“Ngay cả.”

“Đứa trẻ.”

“Mang họ anh.”

“Tôi cũng.”

“Không cần nữa.”

Chương 2: Đêm Tôi Ký Đơn Ly Hôn, Anh Lại Mang Mùi Nước Hoa Của Cô Ta Về Nhà

Ngày hôm sau.

Tôi thuê xong.

Một căn hộ nhỏ.

Chỉ đủ.

Cho một người ở.

Tôi không hỏi.

Giá bao nhiêu.

Chỉ cần.

Có thể dọn ngay.

Chiều tối.

Tôi trở về nhà.

Căn biệt thự rộng lớn.

Vẫn lạnh như cũ.

Tôi theo thói quen.

Vào bếp.

Nấu bốn món.

Đến khi bày lên bàn.

Tôi mới chợt nhận ra.

Tất cả.

Đều là món.

Kỷ Lễ Chu thích.

Bao nhiêu năm.

Tôi luôn nhớ.

Anh thích gì.

Ghét gì.

Còn bản thân mình.

Muốn ăn gì.

Đã quên từ rất lâu.

Tôi ngồi đợi.

Mười giờ.

Mười hai giờ.

Hai giờ sáng.

Thức ăn.

Hâm nóng.

Đến tám lần.

Ba giờ.

Cửa chính.

Cuối cùng cũng mở.

Kỷ Lễ Chu bước vào.

Trên người.

Là mùi nước hoa hoa nhài.

Rất quen.

Đó là mùi.

Quan Thuần Nguyệt.

Vẫn dùng.

Anh cởi áo vest.

Tiện tay.

Ném lên ghế.

Lúc cúi xuống thay giày.

Tôi nhìn thấy.

Trên cổ anh.

Là hai dấu son môi.

Một vết còn mới.

Một vết đã nhạt.

Chồng lên nhau.

Rất rõ.

Anh ngẩng đầu.

Thấy tôi vẫn ngồi.

Có chút bất ngờ.

“Em chưa ngủ?”

Tôi nhìn đồng hồ.

Ba giờ mười hai phút.

Khẽ hỏi.

“Tiệc gì.”

“Kéo dài.”

“Đến ba giờ sáng?”

Anh bình thản đáp.

“Tiếp khách.”

Đúng lúc ấy.

Điện thoại anh sáng lên.

Một tin nhắn.

Hiện trên màn hình.

“Anh Lễ Chu.”

“Hôm nay vui lắm.”

“Cảm ơn anh.”

“Khi nào em nhớ anh.”

“Em lại gọi nhé.”

Người gửi.

Là Quan Thuần Nguyệt.

Anh lập tức.

Cầm điện thoại.

Tắt màn hình.

Nhưng đã muộn.

Tôi nhìn thấy hết.

Tôi lấy từ trong túi.

Một tập hồ sơ.

Đặt lên bàn.

“Đây là.”

“Đơn ly hôn.”

“Ký đi.”

Anh liếc qua.

Thản nhiên đẩy lại.

“Mai rồi nói.”

“Anh mệt.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Hôm nay.”

“Ký luôn.”

Kỷ Lễ Chu.

Cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

“Em còn muốn.”

“Làm loạn.”

“Đến bao giờ?”

“Chỉ vì.”

“Một bản di chúc.”

“Mà đòi ly hôn?”

Tôi nhìn anh.

Bình tĩnh hỏi.

“Nếu người.”

“Trong di chúc.”

“Là tôi.”

“Anh còn nói.”

“Chỉ là.”

“Một bản giấy.”

“Không?”

Anh im lặng.

Không trả lời.

Tôi cười.

Đó chính là.

Câu trả lời.

Đúng lúc ấy.

Chuông cửa vang lên.

Kỷ Lễ Chu mở cửa.

Quan Thuần Nguyệt đứng ngoài.

Trên tay.

Là một hộp giữ nhiệt.

Thấy tôi.

Cô ta giật mình.

“Chị…”

“Em không biết.”

“Chị còn thức.”

Rồi quay sang anh.

“Anh quên.”

“Canh dưỡng dạ dày.”

“Nên em mang tới.”

Kỷ Lễ Chu.

Rất tự nhiên.

Nhận lấy hộp canh.

Khẽ nói.

“Cảm ơn.”

“Tối thế này.”

“Còn bắt em.”

“Chạy một chuyến.”

Tôi ngồi đó.

Lặng lẽ nhìn.

Hai người.

Giống một đôi vợ chồng.

Còn tôi.

Mới là người ngoài.

Quan Thuần Nguyệt.

Bất ngờ nhìn bụng tôi.

Giọng đầy áy náy.

“Chị.”

“Đừng hiểu lầm.”

“Anh Lễ Chu.”

“Chỉ coi em.”

“Là em gái.”

“Anh ấy.”

“Quan tâm em.”

“Vì em.”

“Không còn người thân.”

Tôi bật cười.

“Thế à?”

“Vậy.”

“Sau này.”

“Cô nhớ.”

“Ở bên.”

“Chăm sóc anh ấy.”

“Cho thật tốt.”

Hai người.

Đồng thời sững lại.

Tôi đứng dậy.

Cầm bản thỏa thuận.

Lần cuối.

Đặt trước mặt Kỷ Lễ Chu.

“Ngày mai.”

“Luật sư của tôi.”

“Sẽ liên hệ.”

“Nếu anh.”

“Không ký.”

“Tôi sẽ.”

“Khởi kiện.”

Nói xong.

Tôi bước về phòng.

Khóa cửa.

Lấy điện thoại.

Mở tin nhắn bệnh viện.

Lặng lẽ bấm.

“Xác nhận.”

“Lịch phẫu thuật.”

Một tuần sau.

Từ khoảnh khắc ấy.

Tôi biết.

Điều mình muốn từ bỏ.

Không chỉ là.

Cuộc hôn nhân bảy năm.

Mà còn là…

Đứa trẻ.

Mang dòng máu.

Của người đàn ông đó.

Chương 3: Ngày Tôi Bước Vào Phòng Phẫu Thuật, Anh Mới Biết Người Mình Mất Không Chỉ Là Đứa Con

Một tuần sau.

Tôi nhập viện.

Ký tên.

Lên tờ cam kết.

Bác sĩ nhìn tôi.

Lần cuối hỏi.

“Cô.”

“Còn muốn.”

“Liên lạc.”

“Với người nhà không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Tôi.”

“Tự chịu trách nhiệm.”

Y tá vừa đỡ tôi.

Lên giường bệnh.

Điện thoại.

Bỗng rung liên tục.

Là Kỷ Lễ Chu.

Lần đầu tiên.

Sau bảy năm.

Anh gọi tôi.

Hơn ba mươi cuộc.

Tôi không nghe.

Mười phút sau.

Cửa phòng bệnh.

Bị đẩy mạnh.

Kỷ Lễ Chu.

Thở hổn hển chạy vào.

Áo sơ mi nhăn nhúm.

Trên trán.

Đầy mồ hôi.

“Thanh An.”

“Em điên rồi sao?”

“Đứa bé.”

“Đã tám tháng.”

“Em thật sự.”

“Muốn bỏ nó?”

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Đây.”

“Là con của anh.”

“Không phải của tôi.”

Anh chết lặng.

“Em nói gì?”

Tôi lấy từ túi hồ sơ.

Một bản di chúc.

Đặt trước mặt anh.

“Toàn bộ tài sản.”

“Anh.”

“Đều để cho.”

“Quan Thuần Nguyệt.”

“Đứa con này.”

“Sau khi sinh.”

“Sẽ được gì?”

“Một người cha.”

“Không yêu mẹ nó.”

“Hay.”

“Một người cha.”

“Đã chuẩn bị.”

“Cả cuộc đời.”

“Cho người phụ nữ khác?”

Đúng lúc ấy.

Luật sư Tống.

Bước vào.

Đưa cho Kỷ Lễ Chu.

Một tập tài liệu.

“Đây là.”

“Đơn ly hôn.”

“Và.”

“Đơn từ bỏ.”

“Toàn bộ quyền lợi.”

“Của bà Kỷ.”

Kỷ Lễ Chu.

Run tay mở ra.

Bên trong.

Là từng tờ hóa đơn.

Viện phí.

Chi phí dưỡng thai.

Tiền khám.

Tiền thuốc.

Tiền sinh hoạt.

Suốt bảy năm.

Người thanh toán.

Đều là tôi.

Không có.

Một đồng.

Mang tên anh.

Luật sư tiếp tục.

Đặt xuống.

Một chiếc USB.

“Bên trong.”

“Là toàn bộ.”

“Tin nhắn.”

“Giữa anh.”

“Và cô Quan.”

“Cùng.”

“Bản thiết kế.”

“Váy cưới.”

“Mà chính.”

“Bà Kỷ.”

“Đã thức trắng.”

“Để vẽ.”

Sắc mặt anh.

Trắng bệch.

Đúng lúc ấy.

Quan Thuần Nguyệt.

Cũng chạy tới.

Vừa nhìn thấy tôi.

Cô ta lập tức.

Khóc òa.

“Chị.”

“Đừng hiểu lầm.”

“Em chưa từng.”

“Muốn cướp.”

“Anh Lễ Chu.”

Tôi mỉm cười.

“Không sao.”

“Từ hôm nay.”

“Tôi.”

“Nhường hẳn.”

Cho cô.”

Kỷ Lễ Chu.

Bỗng quay sang.

Quát lớn.

“Cô im đi!”

Đó là lần đầu tiên.

Anh nổi giận.

Với Quan Thuần Nguyệt.

Nhưng đã quá muộn.

Đèn phòng phẫu thuật.

Sáng lên.

Cánh cửa.

Khép lại.

Tôi không quay đầu.

Nhìn anh thêm.

Một lần nào nữa.

Ba giờ sau.

Bác sĩ bước ra.

“Kỷ tiên sinh.”

“Ca phẫu thuật.”

“Thành công.”

“Nhưng…”

“Bà Kỷ.”

“Sau này.”

“Rất khó.”

“Có thai.”

“Lần nữa.”

Chiếc bút.

Trong tay anh.

Rơi xuống đất.

Một tháng sau.

Tòa án.

Chính thức.

Giải quyết ly hôn.

Tôi.

“Ra đi.”

“Tay trắng.”

Đúng như.

Điều anh mong muốn.

Chỉ khác.

Là tôi.

Chủ động rời đi.

Hai tháng sau.

Quan Thuần Nguyệt.

Đăng ảnh.

Lễ đính hôn.

Chú rể.

Không phải.

Kỷ Lễ Chu.

Mà là.

Một thiếu gia khác.

Tất cả.

Những gì cô ta cần.

Chưa bao giờ.

Là tình yêu.

Chỉ là.

Tiền bạc.

Và địa vị.

Lúc ấy.

Kỷ Lễ Chu.

Mới hiểu.

Bảy năm qua.

Người thật lòng.

Chỉ có tôi.

Anh tìm đến.

Căn hộ mới.

Quỳ ngoài cửa.

Suốt một đêm.

Trong tay.

Là chiếc vòng bạc.

Năm mươi tệ.

Từng tặng tôi.

Khóc đến khản giọng.

“Thanh An.”

“Anh sai rồi.”

“Cho anh.”

“Một cơ hội.”

“Được không?”

Tôi đứng.

Sau cánh cửa.

Lặng lẽ tháo.

Chiếc nhẫn cưới.

Bỏ vào hộp.

Rồi nhờ bảo vệ.

Mang trả lại.

Cùng một câu.

“Đồ của anh.”

“Tôi đã.”

“Không cần nữa.”

“Cả anh.”

“Cũng vậy.”

Ngoài cửa.

Tiếng khóc.

Kéo dài.

Rất lâu.

Nhưng tôi.

Không mở cửa.

Lần nào nữa.

Bởi từ khoảnh khắc.

Bước vào phòng phẫu thuật.

Tôi đã chôn cất.

Không chỉ đứa con.

Mà cả.

Bảy năm thanh xuân.

Dành cho một người.

Không hề yêu mình.

HẾT