Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly Hôn

Tiệc mừng ký hợp đồng.

Đã diễn ra được hơn một nửa.

Tôi đứng dậy.

Đi về phía nhà vệ sinh.

Đi ngang qua phòng VIP bên cạnh.

Bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc.

“Lục tổng.”

“Anh uống ít thôi.”

“Dạ dày anh không tốt.”

“Lại đau bây giờ.”

Là Tô Niệm Niệm.

Trợ lý mới của chồng tôi.

Cửa phòng khép hờ.

Qua khe cửa.

Tôi nhìn thấy cô ta đang bưng một ly nước ấm.

Nhẹ nhàng đưa đến bên môi anh.

Tay còn lại.

Không ngừng vuốt lưng.

Động tác thuần thục.

Thân mật hơn cả vợ.

Trên bàn.

Một người đàn ông bật cười.

“Niệm Niệm đúng là biết chăm người.”

“Khác hẳn bà xã Lục tổng.”

“Lạnh lùng.”

“Cả ngày chỉ biết công việc.”

“Đàn ông nào chịu nổi.”

Cả bàn.

Đồng loạt cười lớn.

Tô Niệm Niệm cúi đầu.

Đỏ mặt.

“Đừng nói vậy.”

“Em chỉ làm đúng bổn phận trợ lý.”

Có người lập tức hùa theo.

“Trợ lý gì.”

“Nhìn cứ như vợ.”

Tiếng cười.

Lại vang lên.

Tôi đẩy mạnh cửa.

Rầm!

Cả căn phòng.

Lập tức im bặt.

Lục Nghiễn Châu quay đầu.

Nhìn thấy tôi.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Theo phản xạ.

Anh vội vàng gạt tay Tô Niệm Niệm ra.

“Từ Từ…”

Tôi không đáp.

Bước thẳng tới.

Bốp!

Một cái tát.

Giáng thẳng lên mặt anh.

Cả phòng.

Không ai dám thở mạnh.

Tôi nhìn anh.

Giọng rất bình tĩnh.

“Đây là.”

“Cái anh gọi là.”

“Tiếp khách?”

Lục Nghiễn Châu nghiêng mặt.

Im lặng.

Không giải thích.

Cũng không phủ nhận.

Tôi quay sang.

Nắm lấy cổ áo Tô Niệm Niệm.

Kéo cô ta đến trước mặt.

“Còn cô.”

“Chăm sóc chồng người khác.”

“Thuần thục thật.”

Tô Niệm Niệm loạng choạng.

Hai mắt lập tức đỏ hoe.

“Chị Giang.”

“Chị mắng em cũng được.”

“Nhưng…”

“Đừng đánh anh Lục.”

“Anh ấy là chồng chị.”

“Bao nhiêu người nhìn như vậy.”

“Anh ấy còn mặt mũi nào nữa.”

Nghe xong.

Tôi bật cười.

“Lạ thật.”

“Người đau lòng cho chồng tôi.”

“Lại không phải tôi.”

“Mà là cô.”

Lục Nghiễn Châu bước lên.

Định kéo tôi lại.

“Từ Từ.”

“Em hiểu lầm rồi.”

“Niệm Niệm chỉ…”

Tôi hất tay anh ra.

“Đừng chạm vào tôi.”

“Ly nước cô ta uống dở.”

“Có ngon không?”

Lục Nghiễn Châu cứng người.

Ánh mắt thoáng chột dạ.

Đúng lúc ấy.

Một người trong bàn.

Nhỏ giọng nói.

“Chỉ là chăm sóc chút thôi.”

“Có gì ghê gớm.”

“Giang Từ đúng là quá đáng.”

Nghe vậy.

Tôi quay đầu.

Nhìn thẳng người vừa nói.

“Mời anh.”

“Đưa vợ mình tới đây.”

“Để cô ấy chăm chồng tôi.”

“Nếu anh còn thấy bình thường.”

“Tôi xin lỗi.”

“Còn nếu không.”

“Thì ngậm miệng.”

Người kia.

Lập tức cứng họng.

Tôi lấy điện thoại.

Mở album.

Đặt lên bàn.

Hơn hai mươi tấm ảnh.

Đều là Lục Nghiễn Châu và Tô Niệm Niệm.

Ăn tối.

Xem phim.

Đi công tác.

Đeo cùng một chiếc khăn quàng.

Uống chung một cốc cà phê.

Thậm chí.

Ngay cả chiếc đồng hồ trên tay cô ta.

Cũng là món quà chồng tôi từng nói.

“Mua cho khách hàng.”

Không khí.

Nặng nề đến nghẹt thở.

Lục Nghiễn Châu nhìn những bức ảnh.

Đồng tử co mạnh.

“Em…”

“Theo dõi anh?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Là anh.”

“Quá coi thường tôi.”

Tôi lấy trong túi xách ra.

Một tập tài liệu.

Đặt trước mặt anh.

“Lục Nghiễn Châu.”

“Chúng ta.”

“Ly hôn đi.”

Anh sững sờ.

Nhìn bốn chữ trên bìa hồ sơ.

“Thỏa thuận ly hôn.”

Gương mặt.

Lần đầu tiên.

Hoàn toàn mất bình tĩnh.

Chương 2: Anh Chọn Bảo Vệ Trợ Lý, Còn Tôi Trực Tiếp Thu Hồi Tất Cả Mọi Thứ Đã Cho Anh

Cả căn phòng.

Im lặng đến đáng sợ.

Lục Nghiễn Châu nhìn bản thỏa thuận ly hôn.

Rất lâu.

Mới ngẩng đầu.

“Giang Từ.”

“Em nghiêm túc?”

Tôi gật đầu.

“Rất nghiêm túc.”

Anh cười lạnh.

“Chỉ vì chuyện này?”

“Em muốn ly hôn?”

Tôi nhìn anh.

“Không.”

“Là vì.”

“Tôi đã chán.”

Tô Niệm Niệm đứng phía sau.

Khẽ kéo tay áo anh.

“Anh Lục.”

“Hay anh về trước đi.”

“Đừng cãi nhau với chị.”

“Em không sao.”

Lục Nghiễn Châu lập tức quay sang.

Giọng dịu hẳn.

“Không liên quan đến em.”

“Đừng tự trách.”

Một câu nói.

Khiến trái tim tôi.

Hoàn toàn nguội lạnh.

Suốt bảy năm.

Anh chưa từng nói với tôi.

Bằng giọng điệu dịu dàng như thế.

Một cổ đông lớn.

Đứng lên hòa giải.

“Giang tổng.”

“Chuyện nhỏ thôi.”

“Đàn ông ra ngoài.”

“Khó tránh khỏi.”

“Đừng làm lớn.”

Tôi bật cười.

“Đúng.”

“Đàn ông ra ngoài.”

“Là chuyện của anh ta.”

“Còn việc.”

“Tôi ly hôn.”

“Là chuyện của tôi.”

“Tôi đâu có cản.”

Người kia.

Lập tức nghẹn lời.

Lục Nghiễn Châu cau mày.

“Đừng trẻ con nữa.”

“Bao nhiêu người đang nhìn.”

“Về nhà rồi nói.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Chính anh.”

“Đã chọn.”

“Để tôi mất mặt.”

“Thì hôm nay.”

“Anh cũng nên nếm thử.”

Nói xong.

Tôi lấy điện thoại.

Gọi cho thư ký.

“Tiểu Lâm.”

“Từ giờ.”

“Khóa toàn bộ quyền ký duyệt.”

“Của Lục tổng.”

Đầu dây bên kia.

Sững lại.

“Giang tổng.”

“Ý chị là…”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Đúng.”

“Toàn bộ.”

“Bao gồm.”

“Tài khoản công ty.”

“Xe.”

“Thẻ.”

“Và quyền phê duyệt.”

“Khóa ngay.”

“Trong vòng mười phút.”

Lục Nghiễn Châu biến sắc.

“Giang Từ.”

“Em điên rồi?”

Tôi nhìn anh.

“Anh quên rồi sao?”

“Tập đoàn này.”

“Tôi nắm năm mươi mốt phần trăm cổ phần.”

“Mọi quyền hạn của anh.”

“Là do tôi ký.”

“Bây giờ.”

“Tôi thu hồi.”

Tô Niệm Niệm trợn tròn mắt.

“Không thể nào.”

“Anh Lục mới là tổng giám đốc.”

Tôi cười nhạt.

“Tổng giám đốc.”

“Chỉ là người được thuê.”

“Còn chủ tịch.”

“Là tôi.”

Một câu nói.

Khiến cả căn phòng.

Hoàn toàn chết lặng.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại Lục Nghiễn Châu đổ chuông.

Là phòng tài chính.

“Xin lỗi Lục tổng.”

“Quyền thanh toán của anh.”

“Đã bị khóa.”

Chưa kịp nói gì.

Điện thoại lại rung.

Là phòng hành chính.

“Xe công vụ.”

“Đã được điều chuyển.”

Tin nhắn thứ ba.

Từ phòng nhân sự.

“Quyền bổ nhiệm.”

“Đã bị vô hiệu.”

Chỉ trong vài phút.

Toàn bộ quyền lực của anh.

Biến mất.

Lục Nghiễn Châu nhìn tôi.

Trong mắt.

Lần đầu tiên.

Xuất hiện sự hoảng loạn.

“Giang Từ.”

“Em…”

“Làm thật?”

Tôi chậm rãi gật đầu.

“Bảy năm trước.”

“Anh cưới tôi.”

“Vì nói.”

“Sẽ cùng tôi gây dựng tập đoàn.”

“Bảy năm sau.”

“Anh lại dùng chính quyền lực tôi trao.”

“Để bảo vệ người phụ nữ khác.”

“Vậy thì.”

“Anh không xứng.”

“Cầm nó nữa.”

Đúng lúc ấy.

Một người đàn ông tóc hoa râm.

Bước vào phòng.

Là luật sư riêng của tôi.

Ông đặt trước mặt Lục Nghiễn Châu.

Một tập hồ sơ khác.

“Ngài Lục.”

“Theo yêu cầu của Giang tiểu thư.”

“Kể từ giờ phút này.”

“Toàn bộ số cổ phần.”

“Mà ngài đang đứng tên.”

“Đã được thu hồi.”

“Bởi.”

“Đó đều là tài sản.”

“Được tặng có điều kiện.”

“Nếu vi phạm điều khoản hôn nhân.”

“Quà tặng.”

“Sẽ tự động mất hiệu lực.”

Lục Nghiễn Châu mở hồ sơ.

Hai tay.

Bắt đầu run lên.

Đến lúc này.

Anh mới hiểu.

Người anh phản bội.

Không chỉ là người vợ.

Mà còn là…

Người duy nhất.

Có thể giữ anh đứng ở vị trí ngày hôm nay.

Chương 3: Ngày Tôi Tái Hợp Với Đối Tác Mới, Chồng Cũ Mới Biết Mình Đã Mất Tất Cả

Ba ngày sau.

Tập đoàn mở cuộc họp cổ đông khẩn cấp.

Lục Nghiễn Châu ngồi ở cuối phòng.

Không còn vị trí chủ tọa.

Cũng không còn ai đứng dậy chào anh.

Chỉ ba ngày.

Mọi thứ đã thay đổi.

Luật sư đứng lên.

“Căn cứ điều lệ công ty.”

“Và quyết định của hội đồng quản trị.”

“Kể từ hôm nay.”

“Ông Lục Nghiễn Châu.”

“Chính thức miễn nhiệm chức vụ.”

“Toàn bộ quyền quản lý.”

“Được chuyển về chủ tịch Giang Từ.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Không ai phản đối.

Bởi tất cả đều hiểu.

Tập đoàn này.

Từ đầu đến cuối.

Là do tôi gây dựng.

Lục Nghiễn Châu đứng bật dậy.

“Giang Từ.”

“Em thật sự tuyệt tình vậy sao?”

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Tuyệt tình?”

“Người đưa trợ lý đến trước mặt bạn bè.”

“Để cô ta chăm sóc mình.”

“Là anh.”

“Người bảo vệ cô ta.”

“Khiến tôi thành trò cười.”

“Cũng là anh.”

“Giờ.”

“Đừng nói với tôi.”

“Về hai chữ tuyệt tình.”

Anh cứng họng.

Một câu.

Cũng không nói được.

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng họp mở ra.

Tô Niệm Niệm chạy vào.

Hốc mắt đỏ hoe.

“Anh Lục.”

“Em bị sa thải rồi.”

“Công ty nào.”

“Cũng không nhận em.”

“Anh giúp em đi.”

Lục Nghiễn Châu nhìn cô ta.

Ánh mắt phức tạp.

Lần đầu tiên.

Anh không bước tới.

Cũng không an ủi.

Chỉ khàn giọng hỏi.

“Em tiếp cận anh.”

“Thật sự.”

“Chỉ vì thích anh sao?”

Tô Niệm Niệm sững người.

Sắc mặt trắng bệch.

Đúng lúc đó.

Điện thoại của thư ký vang lên.

Một đoạn video.

Được phát ngay trong phòng họp.

Là camera quán cà phê.

Hai tháng trước.

Tô Niệm Niệm ngồi đối diện một người đàn ông.

Cười nói.

“Yên tâm.”

“Chỉ cần em cưới được Lục Nghiễn Châu.”

“Cổ phần của anh ta.”

“Sớm muộn cũng thành của chúng ta.”

“Đến lúc đó.”

“Giang Từ.”

“Sẽ trắng tay.”

Cả phòng.

Lặng ngắt.

Lục Nghiễn Châu như hóa đá.

Anh không thể tin.

Người mình luôn ra sức bảo vệ.

Lại chỉ xem anh là bàn đạp.

Tô Niệm Niệm cuống cuồng lắc đầu.

“Không.”

“Không phải.”

“Anh Lục.”

“Anh nghe em giải thích.”

Lục Nghiễn Châu chậm rãi lùi lại.

Khóe môi hiện lên nụ cười cay đắng.

“Tôi vì cô.”

“Mất gia đình.”

“Mất sự nghiệp.”

“Còn cô.”

“Chỉ muốn lấy tiền của tôi.”

Tô Niệm Niệm òa khóc.

Nhưng lần này.

Không còn ai thương hại cô ta.

Một tháng sau.

Tôi chính thức ký hợp đồng.

Với tập đoàn lớn nhất ngành.

Giá cổ phiếu.

Tăng liên tục.

Tập đoàn bước sang giai đoạn phát triển mới.

Ngày ký kết.

Phóng viên hỏi tôi.

“Giang tổng.”

“Điều khiến chị hối tiếc nhất.”

“Là gì?”

Tôi mỉm cười.

“Không phải.”

“Là ly hôn quá muộn.”

“Mà là.”

“Tôi đã từng nghĩ.”

“Có thể dùng sự nhẫn nhịn.”

“Đổi lấy lòng chung thủy.”

Tiếng máy ảnh.

Liên tục vang lên.

Buổi tối.

Tôi bước ra khỏi tòa nhà.

Chiếc Rolls-Royce đã đợi sẵn.

Từ phía xa.

Có một người đàn ông.

Đứng dưới mưa.

Là Lục Nghiễn Châu.

Anh gầy đi rất nhiều.

Trên tay.

Vẫn cầm chiếc nhẫn cưới.

Thấy tôi.

Anh đỏ hoe mắt.

“Từ Từ.”

“Cho anh.”

“Một cơ hội nữa.”

“Tất cả.”

“Anh đều mất rồi.”

“Anh mới biết.”

“Người quan trọng nhất.”

“Là em.”

Tôi nhìn chiếc nhẫn.

Khẽ mỉm cười.

Rồi nhẹ nhàng đặt vào tay anh.

“Anh nhầm rồi.”

“Anh không mất tất cả.”

“Anh chỉ mất…”

“Người từng yêu anh nhất.”

Nói xong.

Tôi xoay người lên xe.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.

Qua gương chiếu hậu.

Tôi thấy Lục Nghiễn Châu.

Vẫn đứng nguyên dưới cơn mưa.

Rất lâu.

Rất lâu.

Cho đến khi.

Chỉ còn lại một bóng người nhỏ bé.

Mờ dần phía sau.

HẾT