Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh

Ba tuần trước.

Tôi nhận nhiệm vụ đi công tác tỉnh.

Dự án vốn phải làm gần một tháng.

Nhưng nhờ khách hàng phối hợp tốt.

Tiến độ hoàn thành sớm bốn ngày.

Quản lý cười vỗ vai tôi.

“Về nhà đi.”

“Cho vợ con một bất ngờ.”

Tôi vui như trẻ con.

Trên đường về.

Tôi ghé trung tâm thương mại.

Mua cho vợ chiếc khăn lụa cô từng nhìn rất lâu.

Mua cho con trai một chiếc ô tô điều khiển.

Mua cho bố vợ hai chai rượu.

Mua cho mẹ vợ một chiếc áo khoác mới.

Tôi nghĩ.

Cả nhà sẽ có một bữa cơm thật vui.

Bảy giờ tối.

Tôi mở cửa.

Trong nhà thơm mùi canh hầm.

Tiếng tivi rất lớn.

Còn có tiếng con trai ê a.

Tôi cười.

“Cả nhà ơi.”

“Con về rồi.”

Không ai trả lời.

Tôi thay giày.

Xách quà bước vào phòng khách.

Rồi đứng sững.

Bố vợ ngồi vắt chân trên sofa.

Mắt dán vào chương trình giải trí.

Mẹ vợ vừa xem tivi.

Vừa ăn trái cây.

Trên bàn ăn.

Đã bày sẵn bát đũa.

Còn trong bếp.

Vợ tôi.

Một tay bế con.

Một tay cầm vá.

Đang cố múc nồi canh nóng.

Con trai mới mười một tháng.

Không ngừng quấy khóc.

Hai tay ôm chặt cổ mẹ.

Vợ tôi nghiêng cả người.

Mồ hôi chảy dọc thái dương.

Chiếc vá canh nặng đến mức.

Cổ tay cô run lên.

Cô quay đầu.

Khẽ gọi.

“Mẹ.”

“Mẹ giúp con cầm cái bát được không?”

“Con bế con…”

“Không múc nổi.”

Mẹ vợ không quay đầu.

“Con tự làm đi.”

“Có mấy bước.”

“Bọn mẹ đang xem dở.”

Bố vợ cũng phụ họa.

“Đúng đấy.”

“Một bát canh.”

“Mất bao lâu.”

Vợ tôi mím môi.

Không nói thêm.

Chỉ cắn răng.

Tiếp tục múc.

Tôi đứng đó.

Cảm giác như có thứ gì.

Bị bóp nát trong lồng ngực.

Túi quà trên tay.

Rơi xuống nền nhà.

Tiếng động khiến mọi người cùng quay lại.

Vợ tôi sững sờ.

“Anh…”

“Sao anh về sớm thế?”

Tôi không trả lời.

Chỉ bước nhanh tới.

Đón lấy con trai.

Thằng bé vừa vào lòng tôi.

Liền ôm chặt cổ bố.

Ngoan ngoãn hẳn.

Tôi nhìn vợ.

Bàn tay cô đỏ lên vì hơi nóng.

Trên cổ còn in vết con cào.

Tôi khẽ nói.

“Em ngồi xuống.”

“Để anh.”

Rồi tôi đặt con lên vai.

Bê nồi canh.

Múc đầy từng bát.

Sau đó quay người.

Nhìn thẳng bố mẹ vợ.

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Bố.”

“Mẹ.”

“Nếu hai người thật sự không biết bế cháu.”

“Thì về quê nghỉ ngơi đi.”

“Căn nhà này.”

“Không cần hai người nữa.”

Cả phòng khách.

Im phăng phắc.

Mẹ vợ trợn tròn mắt.

“Con…”

“Con vừa nói gì?”

Bố vợ đập mạnh tay xuống sofa.

“Hứa Minh!”

“Con nói chuyện với người lớn kiểu đó à?”

Tôi ôm con trai.

Không hề né tránh ánh mắt ông.

“Con nói rất rõ.”

“Hai người đến đây.”

“Là để giúp vợ chồng con.”

“Hay để vợ con vừa chăm con.”

“Vừa nấu cơm.”

“Còn hai người ngồi xem tivi?”

Không khí.

Đông cứng.

Vợ tôi vội kéo tay áo tôi.

“Anh.”

“Đừng nói nữa.”

“Em làm được.”

Tôi quay sang nhìn cô.

Khẽ lắc đầu.

“Em.”

“Không cần cố nữa.”

“Hôm nay.”

“Anh ở đây.”

“Sẽ không ai bắt em.”

“Vừa bế con.”

“Vừa phục vụ cả nhà nữa.”

Chương 2: Tôi Đưa Vợ Con Rời Khỏi Nhà, Bố Mẹ Vợ Cuối Cùng Mới Chịu Đứng Dậy

Bố vợ chống tay đứng dậy.

Mặt đỏ bừng.

“Hứa Minh.”

“Cậu ăn nói cho cẩn thận.”

“Đây là bố mẹ vợ của cậu.”

Tôi ôm con trai.

Bình tĩnh nhìn ông.

“Con biết.”

“Nhưng con còn biết.”

“Đây là nhà của vợ chồng con.”

“Không phải nơi để vợ con làm người hầu.”

Mẹ vợ lập tức nổi giận.

“Con bé là con gái tôi.”

“Nấu bữa cơm thì có làm sao?”

“Ngày xưa tôi còn khổ hơn thế.”

Tôi cười nhạt.

“Đúng.”

“Mẹ từng khổ.”

“Nên càng không nên để con gái mình tiếp tục khổ.”

Một câu nói.

Khiến bà nghẹn lại.

Tôi quay sang nhìn vợ.

“Ba tuần nay.”

“Em đều như vậy sao?”

Điền Vũ Vi cúi đầu.

Một lúc lâu mới khẽ gật.

“Bố mẹ bảo.”

“Ban ngày họ trông Lạc Lạc.”

“Nên tối em nấu cơm.”

“Tự làm là được.”

Tôi hỏi tiếp.

“Vậy bế con thì sao?”

Cô mím môi.

“Lạc Lạc bám mẹ.”

“Bố mẹ nói…”

“Họ dỗ không được.”

Tôi nhìn sang bố mẹ vợ.

“Không dỗ được.”

“Hay chưa từng muốn dỗ?”

Hai người đều im lặng.

Đúng lúc ấy.

Con trai khóc lớn.

Tôi vừa bế.

Thằng bé đã nín.

Bàn tay nhỏ ôm lấy cổ tôi.

Không chịu buông.

Tôi nhìn vợ.

“Em ăn cơm chưa?”

Cô khẽ lắc đầu.

“Chưa.”

“Định nấu xong rồi ăn.”

Tôi nhìn bàn ăn.

Bốn bộ bát đũa.

Không hề có chỗ của cô.

Tôi hỏi.

“Bát của em đâu?”

Điền Vũ Vi sững người.

Một lúc sau.

Mới nhỏ giọng.

“Em…”

“Định ăn sau.”

Ngực tôi như bị bóp nghẹt.

Bao nhiêu năm đi làm xa.

Tôi luôn nghĩ.

Bố mẹ vợ ở đây.

Ít nhất vợ tôi sẽ đỡ vất vả.

Không ngờ.

Cô ấy còn cực hơn trước.

Tôi bước tới.

Thu dọn toàn bộ bát đũa trên bàn.

Đặt sang một bên.

Sau đó kéo ghế.

Để vợ ngồi xuống.

“Em ăn trước.”

“Còn lại để anh.”

Vợ tôi luống cuống.

“Không được.”

“Bố mẹ còn chưa ăn.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Họ có tay.”

“Tự ăn được.”

Mẹ vợ đập mạnh xuống bàn.

“Hứa Minh.”

“Cậu có ý gì?”

“Từ lúc về đến giờ.”

“Cứ nhằm vào chúng tôi.”

Tôi nhìn thẳng bà.

“Con không nhằm vào ai.”

“Con chỉ xót vợ.”

“Bố mẹ đến ở.”

“Là để chăm cháu.”

“Hay để vợ con chăm ngược lại?”

Bố vợ lạnh mặt.

“Nếu cậu đã không chào đón.”

“Mai chúng tôi về.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

“Con sẽ đặt vé.”

“Còn tiền sinh hoạt.”

“Con gửi về quê.”

“Hai người không cần lo.”

Không ai ngờ.

Tôi đồng ý nhanh như vậy.

Mẹ vợ sững sờ.

“Cậu…”

“Cậu thật sự muốn đuổi chúng tôi?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải đuổi.”

“Con chỉ không muốn.”

“Vợ con mỗi ngày.”

“Vừa bế con.”

“Vừa nấu cơm.”

“Còn phải phục vụ thêm hai người lớn khỏe mạnh.”

Đúng lúc ấy.

Điền Vũ Vi bỗng khóc.

Đây là lần đầu tiên.

Tôi thấy cô khóc kể từ khi sinh con.

Cô nắm lấy tay tôi.

Giọng nghẹn lại.

“Anh.”

“Em không sao.”

“Em chịu được.”

Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Khẽ nói.

“Anh biết.”

“Nhưng…”

“Em không cần phải chịu nữa.”

Tối hôm đó.

Tôi tự tay thu dọn hành lý.

Đặt hai chiếc vali trước cửa.

Rồi gọi điện đặt vé tàu sáng hôm sau.

Lần đầu tiên.

Trong căn nhà này.

Tôi quyết định.

Đứng về phía vợ mình.

Dù phải đối đầu với bất kỳ ai.

Chương 3: Ngày Bố Mẹ Vợ Dọn Về Quê, Vợ Tôi Cuối Cùng Mới Dám Khóc

Sáng hôm sau.

Sáu giờ.

Tôi đã dậy.

Âm thầm làm bữa sáng.

Con trai vẫn còn ngủ.

Vợ tôi vừa bước ra khỏi phòng.

Nhìn thấy hai chiếc vali đặt trước cửa.

Cô sững người.

“Anh…”

“Anh làm thật sao?”

Tôi gật đầu.

“Anh chưa bao giờ nghiêm túc như hôm nay.”

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng mở ra.

Bố vợ kéo vali ra ngoài.

Sắc mặt rất khó coi.

“Hứa Minh.”

“Cậu sẽ hối hận.”

“Không có chúng tôi.”

“Ai giúp hai đứa trông con?”

Tôi bế Lạc Lạc lên.

Khẽ mỉm cười.

“Con sẽ thuê bảo mẫu.”

“Ít nhất.”

“Cô ấy sẽ không ngồi xem tivi.”

“Trong khi mẹ của con tôi.”

“Vừa bế con vừa nấu cơm.”

Một câu nói.

Khiến bố vợ cứng họng.

Mẹ vợ vẫn chưa cam lòng.

Bà quay sang nhìn con gái.

“Vũ Vi.”

“Mẹ sinh con.”

“Nuôi con.”

“Giờ chỉ vì chồng.”

“Mà con để mẹ về quê?”

Điền Vũ Vi siết chặt hai tay.

Nếu là trước đây.

Cô chắc chắn sẽ xin lỗi.

Sẽ níu mẹ ở lại.

Nhưng lần này.

Cô chỉ chậm rãi ngẩng đầu.

Giọng rất khẽ.

“Mẹ.”

“Con cũng là mẹ.”

“Con hiểu.”

“Không ai nên vừa chăm con.”

“Vừa phục vụ cả nhà.”

“Con mệt lắm rồi.”

Nước mắt mẹ vợ lập tức rơi xuống.

Bà không ngờ.

Đứa con gái luôn nhẫn nhịn.

Lần đầu tiên.

Lại đứng về phía chồng.

Chín giờ sáng.

Tôi tự lái xe.

Đưa bố mẹ vợ ra ga tàu.

Suốt quãng đường.

Không ai nói một câu.

Trước khi lên tàu.

Bố vợ quay đầu.

“Hứa Minh.”

“Cậu thật sự không sợ.”

“Sau này người ta nói cậu bất hiếu?”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Con hiếu kính.”

“Không có nghĩa là.”

“Để vợ mình chịu thiệt.”

“Nếu hiếu kính phải đánh đổi bằng hạnh phúc của cô ấy.”

“Thì con chọn.”

“Bảo vệ vợ.”

Tiếng loa lên tàu vang lên.

Hai người lặng lẽ kéo vali rời đi.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy.

Lưng bố vợ đã còng xuống rất nhiều.

Một tuần sau.

Trong nhà.

Chỉ còn ba người.

Tôi.

Vợ.

Và con trai.

Buổi tối.

Tôi vừa bế con.

Vừa nấu cơm.

Vợ tôi ngồi trên sofa.

Lặng lẽ nhìn.

Bỗng nhiên.

Cô bật khóc.

Tôi đặt nồi xuống.

Đi tới ôm lấy cô.

“Sao vậy?”

Cô dựa vào vai tôi.

Khóc nghẹn.

“Em cứ tưởng…”

“Lấy chồng rồi.”

“Thì phải chịu.”

“Em cứ tưởng.”

“Mẹ nói đúng.”

“Phụ nữ nào sinh con xong.”

“Cũng phải như vậy.”

Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

“Không.”

“Người khác thế nào.”

“Anh không biết.”

“Nhưng vợ anh.”

“Không cần.”

Ba tháng sau.

Tôi xin chuyển về chi nhánh trong thành phố.

Mỗi ngày đúng sáu giờ.

Đều có mặt ở nhà.

Tôi nấu cơm.

Tắm cho con.

Đưa con đi tiêm.

Đổi bỉm.

Ru ngủ.

Cuối tuần.

Cả nhà cùng đi công viên.

Không còn tiếng cãi vã.

Không còn cảnh một người quay cuồng.

Còn những người khác.

Ngồi chờ phục vụ.

Một hôm.

Vợ tôi đưa cho tôi một bức ảnh.

Là ảnh gia đình.

Ba người chúng tôi.

Đang cười rất tươi.

Phía sau bức ảnh.

Có một dòng chữ do cô viết.

“Cảm ơn anh.”

“Vì ngày đó…”

“Anh đã đứng về phía em.”

Tôi mỉm cười.

Ôm lấy hai mẹ con.

Đối với tôi.

Món quà lớn nhất của một người đàn ông.

Không phải kiếm được bao nhiêu tiền.

Mà là…

Để người phụ nữ mình yêu.

Không còn phải vừa bế con.

Vừa âm thầm nuốt nước mắt.

HẾT