Chương 1: Sinh Nhật Tôi, Chồng Và Con Gái Lại Lén Dẫn Nhau Đi Ăn Mừng Lương Hưu Của Ông Ấy
Năm tôi năm mươi lăm tuổi.
Lương hưu của tôi cao hơn chồng gần sáu nghìn tệ.
Suốt mười năm.
Tiền sinh hoạt.
Tiền học của cháu ngoại.
Tiền mua nhà cho con gái.
Thậm chí cả tiền xe của con rể.
Đều do một tay tôi gánh.
Tôi vẫn luôn nghĩ.
Mình là người hạnh phúc.
Có chồng.
Có con.
Có cháu.
Cho đến đúng ngày sinh nhật.
Tôi mới biết.
Hóa ra…
Trong cái nhà này.
Người dư thừa.
Lại chính là tôi.
…
Sáng hôm ấy.
Tôi dậy từ sớm.
Đi chợ.
Mua đầy một bàn thức ăn.
Đều là món chồng và con gái thích.
Tôi còn đặc biệt đặt một chiếc bánh kem nhỏ.
Năm mươi lăm tuổi.
Tôi không mong quà.
Chỉ mong cả nhà ăn với nhau một bữa cơm.
Mười một giờ.
Điện thoại bỗng rung lên.
Là nhóm chat gia đình.
Tôi mở ra.
Một tin nhắn hiện lên.
【Bố ơi, con với Tiểu Hạo đang đợi bố ở nhà hàng buffet rồi nhé. Ăn xong con đưa bố đi mua điện thoại mới. Nhớ giữ bí mật, đừng để mẹ biết. Hôm nay con không muốn ăn cơm với mẹ đâu, mẹ cứ nói mãi, mệt lắm.】
Ngay sau đó.
Một tin khác.
【Chúc mừng bố chính thức nhận lương hưu. Sau này bố chỉ cần hưởng phúc thôi, mọi chuyện cứ để con lo.】
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Hai mắt cay xè.
Chưa đầy mười giây.
Hai tin nhắn đều bị thu hồi.
Giống như…
Chưa từng tồn tại.
Đúng lúc ấy.
Chồng tôi.
Lâm Kiến Quốc.
Đẩy cửa bước ra.
Ông nhìn tôi.
“Sao còn chưa đi mua thêm đồ ăn?”
“Hôm nay đông người.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn người đàn ông đã sống cùng mình hơn ba mươi năm.
Khẽ hỏi.
“Hôm nay ông không ăn cơm ở nhà sao?”
Ông hơi khựng lại.
Rồi rất nhanh đáp.
“Tôi hẹn bạn đi câu cá.”
“Đừng nấu phần tôi.”
Nói xong.
Ông cầm chìa khóa xe.
Rời khỏi nhà.
Tôi nhìn theo bóng lưng ấy.
Không đuổi theo.
Cũng không hỏi thêm.
…
Hai mươi phút sau.
Con gái nhắn tin.
【Mẹ, hôm nay con với chồng đều tăng ca. Mẹ nhớ đón Bối Bối giúp con nhé.】
Tôi nhìn rất lâu.
Rồi chỉ trả lời đúng năm chữ.
【Hôm nay mẹ không rảnh.】
Tin nhắn vừa gửi.
Điện thoại lập tức reo liên tục.
Con gái gọi.
Tôi không nghe.
Con rể gọi.
Tôi cũng không nghe.
Ngay sau đó.
Nhóm gia đình bùng nổ.
【Mẹ, mẹ bận gì?】
【Mẹ không đón thì ai đón con?】
【Mẹ, mẹ đừng có gây chuyện nữa được không?】
Cuối cùng.
Chồng tôi gửi một đoạn ghi âm.
Giọng đầy tức giận.
“Trương Vân.”
“Cô có chuyện gì quan trọng hơn cháu ngoại?”
“Đừng có vô lý.”
Tôi nghe xong.
Lặng lẽ tắt điện thoại.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Tôi không chạy đi đón cháu.
Mà bước vào một cửa hàng quần áo cao cấp.
Nơi trước đây.
Tôi luôn đi ngang qua.
Nhưng chưa bao giờ dám bước vào.
Cô nhân viên khoảng hai mươi lăm tuổi.
Mỉm cười đón tôi.
“Cô ơi.”
“Hôm nay cô mặc thử mẫu mới nhé.”
Tôi ngại ngùng lắc đầu.
“Đắt lắm.”
Cô gái cười rất dịu dàng.
“Hôm nay sinh nhật cô đúng không?”
“Đây.”
“Chúng cháu có quà tặng khách.”
“Chúc cô sinh nhật vui vẻ.”
Đó chỉ là một chiếc khăn lụa nhỏ.
Không đáng bao nhiêu tiền.
Thế nhưng.
Đây lại là người đầu tiên trong ngày.
Nhớ đến sinh nhật tôi.
Tôi cầm chiếc khăn.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
…
Buổi trưa.
Tôi mặc bộ quần áo mới.
Đến trung tâm thương mại.
Đứng bên ngoài nhà hàng buffet.
Qua ô cửa kính.
Tôi nhìn thấy chồng.
Con gái.
Con rể.
Đang vui vẻ ăn uống.
Con gái liên tục gắp thức ăn cho bố.
Cười đến híp cả mắt.
Còn chiếc bánh kem trên bàn.
Viết đúng một dòng chữ.
“Chúc mừng bố nghỉ hưu.”
Không có ai nhớ.
Hôm nay…
Cũng là sinh nhật của tôi.
Tôi lặng lẽ chụp một tấm ảnh.
Rồi quay người.
Đi vào quán mì nhỏ đối diện.
Gọi một bát mì bò.
Tự chúc mừng sinh nhật tuổi năm mươi lăm của mình.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của con gái.
【Mẹ, sao thẻ ngân hàng của mẹ không thanh toán được?】
Tôi nhìn màn hình.
Khóe môi khẽ cong.
Lần đầu tiên.
Tôi trả lời rất bình tĩnh.
【Mẹ khóa thẻ rồi.】
Rồi tiện tay…
Hủy toàn bộ quyền liên kết thanh toán mà con gái vẫn dùng suốt nhiều năm.
Từ hôm nay.
Tiền của tôi.
Sẽ chỉ tiêu…
Cho chính mình.
Chương 2: Tôi Khóa Thẻ Ngân Hàng, Cả Nhà Mới Biết Người Nuôi Họ Bấy Lâu Nay Là Ai
Tối hôm ấy.
Tôi về nhà rất muộn.
Vừa mở cửa.
Con gái đã ôm cháu ngoại đứng chờ.
Sắc mặt rất khó coi.
“Mẹ.”
“Mẹ có biết hôm nay con chạy khắp trung tâm thương mại không?”
“Tại sao khóa thẻ mà không nói?”
Tôi bình tĩnh thay giày.
“Tiền của mẹ.”
“Mẹ khóa.”
“Cần báo với con sao?”
Con gái sững người.
Hiển nhiên.
Nó không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.
Con rể lập tức bước tới.
“Mẹ.”
“Con không có ý trách.”
“Chỉ là hôm nay bọn con định mua điện thoại cho bố.”
“Đến lúc thanh toán mới biết không trả được.”
“Tụi con rất mất mặt.”
Tôi nhìn chiếc điện thoại mới trên tay chồng.
Khẽ cười.
“Cuối cùng.”
“Vẫn mua rồi mà.”
Không khí lập tức cứng lại.
Chồng tôi.
Lâm Kiến Quốc.
Ho khan một tiếng.
“Con gái mua cho tôi.”
“Tối cô nhớ chuyển lại tiền.”
Tôi ngẩng đầu.
“Lý do?”
Ông ta cau mày.
“Chẳng phải trước đây vẫn vậy sao?”
“Con gái bỏ tiền trước.”
“Cô hoàn lại sau.”
Tôi bật cười.
“Vậy sao?”
“Từ bao giờ.”
“Tiền tiêu của các người.”
“Lại thành trách nhiệm của tôi?”
Con gái đỏ mặt.
“Mẹ.”
“Bố là chồng mẹ.”
“Con là con gái mẹ.”
“Mẹ nuôi chúng con thì có gì sai?”
Tôi nhìn nó.
Thật lâu.
Rồi chậm rãi mở điện thoại.
Đăng nhập tài khoản ngân hàng.
Đặt lên bàn.
“Các con nhìn đi.”
“Sáu năm.”
“Tổng cộng ba triệu hai trăm nghìn tệ.”
“Tất cả đều chuyển cho con.”
“Mua nhà.”
“Mua xe.”
“Sinh cháu.”
“Đóng học.”
“Tiền sữa.”
“Tiền bảo mẫu.”
“Tiền học thêm.”
“Thậm chí…”
“Tiền du lịch của gia đình con.”
“Cũng là tôi trả.”
Con gái nhìn màn hình.
Ánh mắt bắt đầu dao động.
Tôi lại mở một bảng thống kê khác.
“Đây.”
“Là tiền tôi chuyển cho bố con.”
“Lương hưu của ông ấy.”
“Mỗi tháng không đủ tiêu.”
“Tôi bù thêm.”
“Suốt năm năm.”
“Hơn ba trăm nghìn tệ.”
Lâm Kiến Quốc biến sắc.
“Triệu Vân.”
“Cô lôi mấy thứ này ra làm gì?”
Tôi bình tĩnh nhìn ông.
“Bởi vì.”
“Hôm nay tôi mới phát hiện.”
“Người trả tiền.”
“Lại là người không được ăn sinh nhật.”
Cả căn phòng.
Im lặng đến đáng sợ.
Con gái cúi đầu.
Không dám nhìn tôi.
Đúng lúc ấy.
Tôi lấy điện thoại.
Mở bức ảnh chụp ở nhà hàng buffet.
Đặt trước mặt họ.
Trong ảnh.
Ba người cười rất vui.
Chiếc bánh kem giữa bàn.
Viết rõ.
“Chúc mừng bố nghỉ hưu.”
Tôi nhìn con gái.
Nhẹ giọng hỏi.
“Hôm nay.”
“Là ngày gì?”
Con gái há miệng.
Nhưng không nói được.
Con rể cũng cúi đầu.
Chỉ có Lâm Kiến Quốc vẫn cố chống chế.
“Chẳng qua…”
“Quên thôi.”
“Tổ chức bù là được.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Có những chuyện.”
“Quên được.”
“Cũng chứng minh.”
“Nó chưa từng quan trọng.”
Nói xong.
Tôi lấy từ túi xách ra một tập giấy.
Đặt lên bàn.
“Là gì vậy?”
Con gái run giọng hỏi.
“Từ tháng sau.”
“Tôi ngừng toàn bộ hỗ trợ tài chính.”
“Tiền học của cháu.”
“Các con tự lo.”
“Tiền điện.”
“Tiền nước.”
“Tiền sinh hoạt.”
“Tự trả.”
“Còn bố con.”
“Lương hưu của ông ấy.”
“Tự tiêu.”
Lâm Kiến Quốc đập bàn đứng dậy.
“Triệu Vân.”
“Cô điên rồi à?”
“Tôi là chồng cô.”
Tôi bình tĩnh nhìn ông.
“Đúng.”
“Ông là chồng tôi.”
“Không phải…”
“Con trai tôi.”
“Mà tôi phải nuôi cả đời.”
Lần đầu tiên.
Trong căn nhà này.
Không còn ai dám lên tiếng.
Chương 3: Sáu Tháng Sau, Con Gái Quỳ Trước Cửa Nhà Xin Tôi Mở Lại Thẻ Ngân Hàng
Từ hôm đó.
Tôi chuyển ra ngoài sống.
Một căn hộ nhỏ.
Chỉ hơn tám mươi mét vuông.
Nhưng rất yên tĩnh.
Buổi sáng.
Tôi tập dưỡng sinh.
Chiều.
Đi du lịch cùng hội bạn hưu trí.
Cuối tuần.
Học cắm hoa.
Học vẽ.
Lần đầu tiên sau hơn ba mươi năm.
Tôi sống cho chính mình.
…
Bên phía con gái.
Cuộc sống bắt đầu rối loạn.
Không còn tiền của tôi.
Tiền lương hai vợ chồng.
Vừa trả tiền vay mua nhà.
Vừa nuôi con.
Chẳng còn dư bao nhiêu.
Lâm Kiến Quốc cũng không khá hơn.
Lương hưu của ông.
Chỉ đủ tiền thuốc men và sinh hoạt.
Không còn ai âm thầm chuyển thêm năm sáu nghìn tệ mỗi tháng.
Ông mới biết.
Những năm qua.
Người nuôi cả gia đình.
Chưa bao giờ là mình.
…
Sáu tháng sau.
Tôi đang uống trà.
Chuông cửa vang lên.
Mở cửa.
Là con gái.
Phía sau còn có cháu ngoại.
Con bé vừa nhìn thấy tôi.
Đã òa khóc.
“Mẹ…”
“Con sai rồi…”
Tôi nhìn nó.
Không nói gì.
Nó đỏ hoe mắt.
“Mẹ.”
“Con không biết.”
“Những năm qua.”
“Mẹ đã bỏ ra nhiều như vậy.”
“Con cứ nghĩ…”
“Bố mới là người hy sinh nhiều nhất.”
Tôi khẽ cười.
“Ai nói với con?”
Con gái cúi đầu.
“Là…”
“Là bố.”
Đúng lúc ấy.
Lâm Kiến Quốc cũng bước tới.
Chỉ sau nửa năm.
Ông già đi thấy rõ.
Chiếc điện thoại mới.
Màn hình đã nứt.
Quần áo cũng không còn phẳng phiu như trước.
Ông đứng rất lâu.
Mới khàn giọng nói.
“Triệu Vân.”
“Là tôi sai.”
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi không nên…”
“Coi sự hy sinh của bà là điều hiển nhiên.”
Tôi bình tĩnh nhìn người đàn ông đã sống cùng mình hơn ba mươi năm.
“Ông biết.”
“Tôi đau lòng nhất vì điều gì không?”
Ông im lặng.
Tôi lấy điện thoại.
Mở lại tấm ảnh chụp trong nhà hàng buffet.
Đặt trước mặt ông.
“Không phải vì các người.”
“Quên sinh nhật tôi.”
“Mà là…”
“Các người nhớ sinh nhật của tất cả mọi người.”
“Chỉ quên một mình tôi.”
Lâm Kiến Quốc cúi đầu.
Đôi vai run lên.
Ông không thể phản bác.
Bởi đó là sự thật.
Con gái bật khóc.
“Mẹ.”
“Cho con một cơ hội.”
“Con sẽ chăm sóc mẹ.”
“Sẽ bù đắp cho mẹ.”
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.
“Mẹ không cần.”
“Điều mẹ cần.”
“Là các con học được.”
“Không coi sự hy sinh của người khác.”
“Là nghĩa vụ.”
Con gái òa khóc.
Muốn nắm lấy tay tôi.
Nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng lùi một bước.
“Mẹ vẫn là mẹ của con.”
“Nếu con gặp khó khăn.”
“Mẹ sẽ giúp.”
“Nhưng…”
“Mẹ sẽ không bao giờ.”
“Hy sinh bản thân mình.”
“Để nuôi cả gia đình các con nữa.”
Nói xong.
Tôi lấy từ trong phòng ra một chiếc vali.
“Mẹ…”
“Đây là…”
Con gái ngơ ngác.
Tôi mỉm cười.
“Mẹ chuẩn bị đi du lịch châu Âu.”
“Một tháng.”
“Hôm nay.”
“Là chuyến đầu tiên.”
Con gái nhìn tấm vé máy bay trên tay tôi.
Lại nhìn người mẹ đã bắt đầu biết yêu bản thân.
Nó cuối cùng cũng hiểu.
Người phụ nữ từng dành cả cuộc đời cho gia đình.
Đã thật sự…
Không còn quay về cuộc sống cũ nữa.
Tôi kéo vali.
Bước vào thang máy.
Cửa thang máy khép lại.
Lần đầu tiên.
Tôi cảm thấy.
Ngày sinh nhật năm năm mươi lăm ấy.
Không phải là ngày đau khổ nhất.
Mà là…
Ngày cuộc đời tôi bắt đầu lại.
HẾT
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…