Chương 1: Đêm Trước Hôn Lễ, Tôi Thấy Chú Rể Trên Giường Với Người Khác
Đêm trước hôn lễ.
Mười giờ hai mươi.
Tống Vãn Thanh nhận được một chiếc thẻ phòng VIP.
Người gửi không ghi tên.
Chỉ có một dòng tin nhắn.
“Muốn biết bí mật của chú rể, hãy đến đây.”
Cô nhìn dãy số trên chiếc thẻ.
Bàn tay khẽ run lên.
Phòng 2308.
Đó là căn phòng của khách sạn Hải Đường.
Sáu năm trước.
Chính tại nơi ấy.
Thẩm Cảnh Xuyên đã quỳ xuống cầu hôn cô.
Anh từng nói.
“Nếu sau này có làm em tổn thương.”
“Anh sẽ tự tay trả lại tất cả.”
Tống Vãn Thanh khẽ mỉm cười.
Cô nghĩ.
Có lẽ…
Đây là món quà bất ngờ cuối cùng anh chuẩn bị trước ngày cưới.
Cô cầm thẻ phòng.
Một mình đi lên tầng hai mươi ba.
Tiếng “tít” vang lên.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Căn phòng vẫn giống hệt sáu năm trước.
Ánh đèn vàng.
Hoa hồng trắng.
Rượu vang.
Mọi thứ đều rất quen thuộc.
Chỉ là…
Trên chiếc giường giữa phòng.
Một người đàn ông và một người phụ nữ đang ôm lấy nhau.
Quần áo vương vãi khắp sàn.
Tiếng thở dốc.
Tiếng cười.
Mọi thứ rõ ràng đến mức.
Không cần bất kỳ lời giải thích nào.
Người đàn ông ấy.
Là Thẩm Cảnh Xuyên.
Là chú rể của cô vào sáng mai.
Tiếng mở cửa khiến hai người đồng thời quay đầu.
Người phụ nữ vội kéo chăn che người.
Thẩm Cảnh Xuyên lại rất bình tĩnh.
Anh chậm rãi ngồi dậy.
Mặc áo choàng tắm.
Châm một điếu thuốc.
Làn khói trắng che đi nửa gương mặt.
Anh nhìn Tống Vãn Thanh.
Giống như đang nhìn một người rất quen.
Chứ không phải cô dâu vừa bắt gặp mình ngoại tình.
“Em đến rồi.”
Giọng anh rất bình thản.
Không hề có chút hoảng hốt.
Tống Vãn Thanh đứng im.
Ánh mắt chỉ lướt qua chiếc nhẫn đính hôn trên tay mình.
Rồi nhìn về phía người phụ nữ trên giường.
Cô ấy rất trẻ.
Rất đẹp.
Cũng rất giống…
Mối tình đầu của Thẩm Cảnh Xuyên.
Thẩm Cảnh Xuyên gạt tàn thuốc.
Khóe môi nhếch lên.
“Không cần nhìn nữa.”
“Chính là điều em nghĩ.”
Anh đứng dậy.
Đi từng bước đến trước mặt cô.
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy nửa mét.
“Anh giấu cũng mệt rồi.”
“Chi bằng để em biết sớm.”
“Sau này đỡ phải giải thích.”
Tống Vãn Thanh vẫn không nói.
Thẩm Cảnh Xuyên tiếp tục.
“Yên tâm.”
“Hôn lễ ngày mai.”
“Vẫn diễn ra bình thường.”
“Em…”
“Vẫn là cô dâu.”
Anh dừng một chút.
Khóe môi cong lên đầy tự tin.
“Chỉ là.”
“Giấy đăng ký kết hôn.”
“Anh sẽ đi đăng ký với cô ấy.”
Người phụ nữ trên giường khẽ cười.
Ánh mắt nhìn Tống Vãn Thanh đầy khiêu khích.
Thẩm Cảnh Xuyên lại rất bình tĩnh.
Giống như tất cả điều này đều rất hợp lý.
“Vãn Thanh.”
“Em theo anh mười năm.”
“Vì anh.”
“Em đã đắc tội không ít người.”
“Rời khỏi anh.”
“Em nghĩ…”
“Còn ai dám cưới em?”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Tính cách em.”
“Anh hiểu.”
“Ngày mai.”
“Em vẫn sẽ xuất hiện.”
“Bởi vì…”
“Ngoài anh.”
“Em không còn ai.”
Căn phòng bỗng trở nên rất yên tĩnh.
Thẩm Cảnh Xuyên vẫn chờ.
Chờ cô khóc.
Chờ cô nổi giận.
Hoặc ít nhất.
Hỏi anh một câu.
“Tại sao?”
Nhưng…
Tống Vãn Thanh chỉ chậm rãi tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay.
Đặt lên chiếc bàn cạnh cửa.
Ánh đèn pha lê phản chiếu viên kim cương lấp lánh.
Cô ngẩng đầu.
Mỉm cười rất nhẹ.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Không chất vấn.
Không níu kéo.
Cũng không khóc.
Cô xoay người.
Lặng lẽ rời khỏi căn phòng.
Cánh cửa khép lại.
Thẩm Cảnh Xuyên khẽ nhíu mày.
Không hiểu sao.
Trong lòng anh bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Giống như…
Có thứ gì đó.
Đã hoàn toàn rời khỏi tầm kiểm soát.
Xuống đến sảnh khách sạn.
Điện thoại của Tống Vãn Thanh rung lên.
Là một số lạ.
Đầu dây bên kia.
Một giọng nam trầm thấp vang lên.
“Cô Tống.”
“Tôi là Cố Bắc Thần.”
“Tôi nghe nói…”
“Ngày mai cô thiếu một chú rể.”
“Nếu cô không ngại.”
“Chúng ta có thể làm một cuộc trao đổi.”
Tống Vãn Thanh khựng lại.
“Cố tổng.”
“Anh đang đùa sao?”
Đầu dây bên kia khẽ cười.
“Tôi chưa bao giờ lấy hôn nhân ra để đùa.”
“Tôi chỉ hỏi cô một câu.”
“Ngày mai…”
“Cô có muốn trở thành cô Cố không?”
Chương 2: Ngày Hôn Lễ, Tôi Khoác Tay Người Đàn Ông Khác Bước Vào Nhà Thờ
Sáu giờ sáng.
Toàn bộ thành phố đều đang bàn tán về hôn lễ của nhà họ Thẩm.
Đó là hôn lễ được truyền thông gọi là “đám cưới thế kỷ”.
Ba trăm phóng viên.
Hơn một nghìn khách mời.
Buổi phát sóng trực tiếp trên toàn bộ nền tảng.
Ai cũng tin.
Mười năm yêu nhau.
Cuối cùng Tống Vãn Thanh cũng trở thành bà Thẩm.
Chỉ có chính cô biết.
Đêm qua.
Cuộc hôn nhân ấy đã kết thúc.
…
Bảy giờ ba mươi.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Thẩm Cảnh Xuyên.
“Vợ.”
“Tối qua uống nhiều quá.”
“Giờ vẫn hơi mệt.”
“Anh không qua đón em được.”
“Em ngoan, tự đến nhà thờ nhé.”
Ngay sau đó.
Là một biểu tượng trái tim.
Tống Vãn Thanh nhìn rất lâu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Nếu không tận mắt nhìn thấy.
Có lẽ cô vẫn sẽ cảm động.
Đáng tiếc.
Bây giờ cô chỉ thấy buồn cười.
Đúng lúc ấy.
Một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng trước cửa biệt thự.
Người đàn ông mặc vest đen bước xuống.
Cố Bắc Thần.
Anh mở cửa xe.
Giọng điềm tĩnh.
“Đến giờ rồi.”
Tống Vãn Thanh khẽ gật đầu.
Hôm qua.
Sau cuộc điện thoại ấy.
Hai người chỉ gặp nhau đúng mười lăm phút.
Không hỏi quá khứ.
Không nói điều kiện.
Chỉ cùng đi đến Cục Dân chính.
Ký tên.
Chụp ảnh.
Nhận giấy đăng ký kết hôn.
Toàn bộ quá trình.
Chưa đầy hai mươi phút.
Bây giờ.
Trong túi xách của cô.
Đã có một cuốn sổ đỏ.
Người chồng hợp pháp.
Không còn là Thẩm Cảnh Xuyên.
…
Nhà thờ Thánh Tâm.
Khách khứa đã ngồi kín.
Thẩm Cảnh Xuyên mặc lễ phục trắng.
Đứng trước bục làm lễ.
Khóe môi vẫn mang theo nụ cười đầy tự tin.
Trần Dịch Minh huých vai anh.
“Đêm qua chơi lớn thế.”
“Hôm nay chị dâu vẫn ngoan ngoãn tới.”
“Cảnh Xuyên.”
“Cậu đúng là hiểu phụ nữ.”
Mọi người đều cười.
Thẩm Cảnh Xuyên nhấp một ngụm cà phê.
Giọng rất bình thản.
“Vãn Thanh theo tôi mười năm.”
“Cô ấy sẽ không bỏ đi.”
“Người như cô ấy.”
“Không có tôi.”
“Sẽ chẳng còn gì.”
Đúng lúc ấy.
Tiếng nhạc cưới vang lên.
Cửa lớn của nhà thờ chậm rãi mở ra.
Ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào.
Tống Vãn Thanh xuất hiện.
Chiếc váy cưới trắng tinh khôi.
Khăn voan dài chạm đất.
Đẹp đến mức cả nhà thờ cùng yên lặng.
Thẩm Cảnh Xuyên khẽ cong môi.
Anh biết.
Cuối cùng cô vẫn đến.
Đúng như anh dự đoán.
Anh bước xuống bậc thềm.
Đưa tay về phía cô.
“Vợ.”
“Lại đây.”
Nhưng…
Tống Vãn Thanh không hề nhìn anh.
Cô dừng lại.
Rồi quay người.
Một bàn tay thon dài từ phía sau nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Người đàn ông mặc lễ phục đen bước xuống xe.
Là Cố Bắc Thần.
Người đứng đầu tập đoàn Cố thị.
Cũng là đối thủ lớn nhất của nhà họ Thẩm.
Anh bình tĩnh đứng cạnh Tống Vãn Thanh.
Hai người mười ngón tay đan vào nhau.
Toàn bộ nhà thờ lập tức xôn xao.
“Đó chẳng phải Cố tổng sao?”
“Sao anh ấy lại đi cùng cô dâu?”
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nụ cười trên mặt Thẩm Cảnh Xuyên dần biến mất.
Anh nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau.
Giọng nói lạnh xuống.
“Vãn Thanh.”
“Đừng đùa nữa.”
“Lại đây.”
Tống Vãn Thanh nhìn anh.
Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
“Đùa?”
Cô khẽ cười.
“Thẩm Cảnh Xuyên.”
“Người đùa với hôn nhân…”
“Hình như không phải tôi.”
Sắc mặt anh hơi thay đổi.
“Em còn giận chuyện tối qua?”
“Anh đã nói rồi.”
“Hôn lễ vẫn là của em.”
“Em còn muốn thế nào?”
Tống Vãn Thanh lặng lẽ mở túi xách.
Lấy ra một cuốn sổ đỏ.
Nhẹ nhàng giơ lên trước mặt tất cả mọi người.
“Xin lỗi.”
“Đám cưới này.”
“Anh tự tổ chức một mình đi.”
“Còn giấy đăng ký kết hôn…”
Cô quay đầu nhìn Cố Bắc Thần.
Khóe môi lần đầu tiên nở một nụ cười thật sự.
“Đã có người nhận trước anh rồi.”
Không khí trong nhà thờ chết lặng.
Thẩm Cảnh Xuyên nhìn chằm chằm cuốn sổ đỏ.
Đồng tử co rút dữ dội.
Anh lao tới.
Giật lấy.
Mở ra.
Khi nhìn thấy dòng chữ.
“Chồng: Cố Bắc Thần.”
Hai tay anh bỗng run lên.
Lần đầu tiên.
Người đàn ông luôn cho rằng mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay mình…
Biết thế nào là hoảng sợ.
Chương 3: Người Quỳ Xuống Không Còn Là Tôi
Cả nhà thờ im phăng phắc.
Thẩm Cảnh Xuyên siết chặt cuốn giấy đăng ký kết hôn trong tay.
Đầu ngón tay trắng bệch.
Anh lật đi lật lại mấy lần.
Như không tin những gì mình nhìn thấy.
Tên người chồng.
Quả thật là…
Cố Bắc Thần.
Người đàn ông đứng đối diện anh lúc này.
Đối thủ lớn nhất của tập đoàn Thẩm thị.
“Không thể nào…”
Thẩm Cảnh Xuyên ngẩng đầu.
Giọng nói lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn.
“Vãn Thanh.”
“Em đang trả thù anh đúng không?”
“Cái này là giả.”
“Chắc chắn là giả.”
Tống Vãn Thanh bình tĩnh nhìn anh.
“Anh muốn kiểm tra sao?”
“Ngay bên cạnh nhà thờ.”
“Có Cục Dân chính.”
“Chúng ta có thể đến tra ngay.”
Một câu nói.
Khiến sắc mặt Thẩm Cảnh Xuyên tái nhợt.
Anh biết.
Tống Vãn Thanh sẽ không lấy chuyện này ra đùa.
Trần Dịch Minh đứng bên cạnh cũng luống cuống.
“Anh Thẩm…”
“Bây giờ phải làm sao?”
Phóng viên phía dưới đã bắt đầu chụp liên tục.
Đèn flash chớp sáng không ngừng.
Tiêu đề ngày mai.
Ai cũng có thể đoán được.
“Cô dâu nhà họ Thẩm kết hôn với đối thủ ngay trong ngày cưới.”
Thẩm Cảnh Xuyên đột nhiên bước nhanh tới.
Muốn nắm lấy tay Tống Vãn Thanh.
Nhưng Cố Bắc Thần chỉ khẽ nghiêng người.
Đã chắn cô phía sau.
Ánh mắt anh lạnh lùng.
“Cố phu nhân.”
“Không phải ai cũng có thể chạm vào.”
Ba chữ “Cố phu nhân.”
Giống như một nhát dao.
Đâm thẳng vào tim Thẩm Cảnh Xuyên.
Anh nhìn người phụ nữ mình yêu suốt mười năm.
Lần đầu tiên.
Cô đứng sau lưng một người đàn ông khác.
Lại còn bình yên như vậy.
“Vãn Thanh.”
Anh khàn giọng.
“Anh sai rồi.”
“Được chưa?”
“Anh chỉ…”
“Muốn bù đắp cho cô ấy.”
“Cô ấy bị bệnh.”
“Không còn sống được bao lâu.”
“Anh chỉ muốn cho cô ấy một danh phận.”
“Nhưng người anh yêu…”
“Vẫn luôn là em.”
Tống Vãn Thanh nghe xong.
Chỉ khẽ bật cười.
Nụ cười rất nhẹ.
Cũng rất lạnh.
“Anh yêu tôi?”
“Nếu yêu.”
“Đêm trước hôn lễ.”
“Anh sẽ đưa người khác đến căn phòng từng cầu hôn tôi sao?”
“Nếu yêu.”
“Anh sẽ bảo tôi mặc váy cưới.”
“Còn giấy đăng ký kết hôn thuộc về người khác sao?”
“Nếu yêu.”
“Anh sẽ nói…”
“Ngoài anh.”
“Không ai còn muốn cưới tôi sao?”
Mỗi một câu hỏi.
Đều khiến sắc mặt Thẩm Cảnh Xuyên trắng thêm một phần.
Anh muốn giải thích.
Nhưng lại không tìm được lời nào.
Tống Vãn Thanh nhìn anh.
Giọng nói bình tĩnh.
“Thẩm Cảnh Xuyên.”
“Mười năm.”
“Tôi yêu anh mười năm.”
“Tôi từng nghĩ.”
“Chỉ cần mình đủ bao dung.”
“Đủ nhẫn nhịn.”
“Đủ yêu.”
“Thì cuối cùng…”
“Anh sẽ nhìn thấy tôi.”
“Nhưng hôm qua.”
“Tôi mới hiểu.”
“Trong mắt anh.”
“Tôi chỉ là người…”
“Sẽ không bao giờ rời đi.”
Cô khẽ lắc đầu.
“Đáng tiếc.”
“Lần này.”
“Anh tính sai rồi.”
Nói xong.
Tống Vãn Thanh quay sang nhìn Cố Bắc Thần.
“Chúng ta đi thôi.”
Cố Bắc Thần khẽ gật đầu.
Rất tự nhiên nắm lấy tay cô.
Hai người cùng xoay người.
Bước ra khỏi nhà thờ.
Phía sau.
Thẩm Cảnh Xuyên đột nhiên lao theo.
Anh giữ lấy cánh tay cô.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Vãn Thanh.”
“Đừng đi.”
“Anh hủy hôn.”
“Anh không đăng ký nữa.”
“Anh cưới em.”
“Lần này.”
“Anh chỉ cưới mình em.”
Tống Vãn Thanh chậm rãi gỡ tay anh ra.
Khóe môi cong lên.
“Xin lỗi.”
“Quá muộn rồi.”
“Giấy đăng ký kết hôn.”
“Có thể ký lại.”
“Nhưng lòng người…”
“Thì không.”
Cô bước lên xe.
Chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi rời khỏi nhà thờ.
Để lại phía sau.
Một chú rể vẫn mặc lễ phục trắng.
Đứng giữa hàng trăm ống kính.
Lặng người nhìn chiếc xe đi xa.
Ba tháng sau.
Lễ cưới của Cố Bắc Thần và Tống Vãn Thanh được tổ chức rất kín đáo.
Không truyền thông.
Không phát sóng.
Chỉ có người thân và bạn bè.
Trong lễ đường.
Cố Bắc Thần nhẹ nhàng đeo nhẫn cho cô.
Rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh không hứa.”
“Sẽ yêu em hơn bất kỳ ai.”
“Nhưng anh hứa.”
“Suốt quãng đời còn lại.”
“Anh sẽ không bao giờ…”
“Để em phải nghi ngờ vị trí của mình.”
Tống Vãn Thanh mỉm cười.
Đôi mắt đỏ hoe.
Cô biết.
Tình yêu thật sự.
Không phải là những lời hứa hoa mỹ.
Mà là…
Để người mình yêu.
Không bao giờ phải trở thành sự lựa chọn thứ hai.
HẾT
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…