Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Vợ Bạn Thân Thường Xuyên Sang Nhà Tôi Ăn Cơm, Cho Đến Ngày Tôi Nhìn Thấy Hình Nền Điện Thoại Của Cô Ấy

Chương 1: Vợ Bạn Thân Liên Tục Đến Nhà Tôi Ăn Cơm, Cho Đến Khi Tôi Nhìn Thấy Hình Nền Điện Thoại Của Cô Ấy

“Tối nay chị Tô lại sang ăn cơm.”

Lâm Nhược Khê vừa rửa rau vừa quay đầu cười với chồng.

“Em đồng ý rồi.”

Cố Thành đang thay giày.

Động tác khựng lại một chút.

“Tháng này…”

“Đây là lần thứ mấy?”

Nhược Khê nghiêng đầu suy nghĩ.

“Chắc…”

“Lần thứ sáu.”

“Nếu tính cả tháng trước thì hơn mười lần rồi.”

Cố Thành không nói gì.

Chỉ lặng lẽ cất đôi giày vào tủ.

Tô Uyển.

Vợ của bạn thân anh.

Cũng là người phụ nữ xuất hiện trong nhà anh nhiều hơn cả Hàn Dịch – chồng cô ấy.

Điều kỳ lạ là.

Mỗi lần cô đến.

Hàn Dịch đều bận.

Lúc thì tiếp khách.

Lúc thì đi công tác.

Lúc thì họp đến khuya.

Suốt hơn nửa năm.

Hai người chưa từng cùng nhau bước vào nhà anh lấy một lần.

Chuông cửa vang lên.

Đúng sáu giờ ba mươi.

Nhược Khê chạy ra mở cửa.

“Tô Uyển.”

“Cậu lại mua đồ nữa.”

Tô Uyển mỉm cười.

Trên tay cầm một hộp bánh rất đẹp.

“Mình đi ngang qua.”

“Thấy loại bánh cậu thích.”

“Nên mua.”

Cô thay đôi dép màu hồng vẫn để sẵn trong tủ giày.

Động tác tự nhiên đến mức.

Giống như đây mới là nhà mình.

“Tối nay anh Hàn không đến sao?”

Cố Thành thuận miệng hỏi.

Tô Uyển khẽ lắc đầu.

“Anh ấy bận.”

“Lại có xã giao.”

Câu trả lời.

Vẫn giống hệt mọi lần.

Bữa cơm rất vui.

Tô Uyển mang theo một chai rượu vang.

Không ngừng khuyên Nhược Khê uống.

“Chỉ thêm nửa ly.”

“Không sao đâu.”

“Rượu này giúp ngủ ngon.”

Nhược Khê tửu lượng rất kém.

Nhưng trước sự nhiệt tình của bạn thân.

Cuối cùng vẫn uống gần hết nửa chai.

Mười giờ tối.

Nhược Khê đã ngủ trên ghế sofa.

Tô Uyển chủ động đứng dậy.

“Cậu đưa vợ vào phòng đi.”

“Mình rửa bát.”

Cố Thành muốn từ chối.

Nhưng cô đã cầm lấy chồng bát.

Đi thẳng vào bếp.

Tiếng nước chảy.

Tiếng bát đĩa va vào nhau.

Vang lên rất đều.

Khoảng hai mươi phút sau.

Cố Thành quay ra.

Trong bếp đã sạch bóng.

Nhưng…

Tô Uyển không còn ở đó.

Anh bước ra phòng khách.

Nhìn thấy cô đang đứng trước giá sách.

Ánh mắt dừng lại trên ảnh cưới của anh và Nhược Khê.

“Có chuyện gì sao?”

Cố Thành lên tiếng.

Tô Uyển giật mình quay lại.

Rồi cười rất tự nhiên.

“Không.”

“Chỉ thấy hai người…”

“Thật hạnh phúc.”

Cô cúi xuống cầm túi xách.

Chuẩn bị ra về.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại cô sáng lên.

Có lẽ vừa nhận được tin nhắn.

Màn hình khóa cũng đồng thời hiện lên.

Cố Thành vô tình nhìn lướt qua.

Chỉ một giây.

Đồng tử anh lập tức co lại.

Đó không phải ảnh của Hàn Dịch.

Cũng không phải ảnh gia đình.

Mà là…

Một tấm ảnh chụp từ phía sau.

Người đàn ông trong ảnh đang đứng trên ban công.

Mặc áo sơ mi màu xám.

Tay cầm cốc cà phê.

Khung cảnh phía sau.

Là ban công nhà anh.

Mà người đàn ông ấy…

Chính là Cố Thành.

Bức ảnh được chụp rất xa.

Rõ ràng người trong ảnh hoàn toàn không hề biết.

Tim Cố Thành đập mạnh.

Anh nhớ rất rõ.

Chiếc áo đó.

Chính là buổi sáng thứ bảy tuần trước.

Lúc Nhược Khê còn đang ngủ.

Anh một mình ra ban công uống cà phê.

Ngày hôm ấy.

Tô Uyển cũng từng đến nhà.

Nói là mang cháo cho Nhược Khê vì cô bị cảm.

Vậy…

Ai đã chụp bức ảnh này?

Tại sao…

Nó lại trở thành hình nền điện thoại của cô ấy?

Tô Uyển dường như cũng nhận ra.

Cô vội vàng khóa màn hình.

Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng.

“Anh Cố.”

“Em về trước nhé.”

Nói xong.

Cô quay người rời đi.

Cánh cửa chậm rãi khép lại.

Cố Thành đứng im giữa phòng khách.

Ánh mắt vẫn nhìn về phía cửa.

Một cơn lạnh.

Chậm rãi chạy dọc sống lưng.

Lần đầu tiên.

Anh cảm thấy…

Người phụ nữ luôn cười dịu dàng ấy.

Có lẽ chưa bao giờ đến nhà anh…

Chỉ để ăn một bữa cơm.

Chương 2: Tôi Lắp Camera Trong Phòng Làm Việc, Người Xuất Hiện Lúc Nửa Đêm Lại Là Cô Ấy

Sau khi Tô Uyển rời đi.

Cố Thành đứng rất lâu trước cửa.

Trong đầu anh.

Chỉ có duy nhất một hình ảnh.

Là bức ảnh trên màn hình khóa điện thoại của cô.

Đó là anh.

Được chụp lén.

Ở chính ban công nhà mình.

Sáng hôm sau.

Anh không nói gì với Nhược Khê.

Chỉ lặng lẽ xin nghỉ nửa ngày.

Đến cửa hàng thiết bị an ninh.

Mua hai chiếc camera mini.

Một chiếc đặt trong phòng làm việc.

Một chiếc đặt ở phòng khách.

Không phải vì anh nghi ngờ vợ.

Mà là…

Anh muốn biết.

Rốt cuộc Tô Uyển đang tìm cái gì.

Ba ngày sau.

Tô Uyển lại nhắn tin.

“Tĩnh Tĩnh.”

“Hôm nay mình qua ăn cơm nhé.”

Nhược Khê vui vẻ đồng ý.

Buổi tối.

Mọi chuyện vẫn diễn ra như cũ.

Mang bánh.

Mang rượu.

Chuốc Nhược Khê uống.

Đến hơn chín giờ.

Nhược Khê đã ngủ say.

Tô Uyển chủ động đứng lên.

“Để mình dọn.”

Cố Thành cố ý gật đầu.

“Vậy làm phiền cô.”

Nói xong.

Anh cũng giả vờ đi vào phòng ngủ.

Mười phút sau.

Anh mở điện thoại.

Hình ảnh từ camera hiện lên.

Phòng khách.

Tô Uyển đang rửa bát.

Không có gì bất thường.

Năm phút sau.

Cô lau khô tay.

Nhìn quanh một lượt.

Rồi…

Đi thẳng về phía phòng làm việc.

Khóe mắt Cố Thành lạnh xuống.

Quả nhiên.

Cô không phải vào nhầm.

Mà rất quen đường.

Camera ghi lại rất rõ.

Tô Uyển nhẹ nhàng đóng cửa.

Từ trong túi xách.

Lấy ra một chiếc USB màu bạc.

Sau đó.

Cắm vào máy tính của anh.

Nhưng điều khiến Cố Thành ngạc nhiên hơn.

Là cô không hề mở tài liệu.

Mà chỉ cắm USB khoảng ba mươi giây.

Rồi rút ra.

Giống như…

Đang sao chép thứ gì đó.

Xong xuôi.

Cô cẩn thận lau sạch dấu vân tay trên bàn.

Đặt mọi thứ về đúng vị trí.

Ngay cả góc chiếc bút.

Cũng chỉnh giống hệt ban đầu.

Nếu không có camera.

Sẽ không một ai phát hiện.

Cố Thành siết chặt điện thoại.

Ánh mắt càng lúc càng lạnh.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của Tô Uyển sáng lên.

Cô cúi đầu xem tin nhắn.

Camera quay rất rõ.

Người gửi lưu tên là…

“H.”

Nội dung chỉ có một câu.

“Lấy được chưa?”

Tô Uyển nhanh chóng trả lời.

“Sắp rồi.”

“Cho em thêm chút thời gian.”

Nhìn thấy dòng tin nhắn ấy.

Tim Cố Thành bỗng chùng xuống.

“H.”

Là Hàn Dịch?

Hay…

Một người khác?

Mười phút sau.

Tô Uyển rời khỏi phòng làm việc.

Lại trở về bếp.

Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khi ra về.

Cô vẫn cười rất dịu dàng.

“Anh Cố.”

“Em về nhé.”

“Mai em lại qua chơi với Tĩnh Tĩnh.”

Cố Thành cũng cười.

“Được.”

“Đi đường cẩn thận.”

Đợi tiếng thang máy biến mất.

Anh lập tức mở cửa phòng làm việc.

Mọi thứ.

Quả nhiên vẫn nguyên vẹn.

Nếu không có camera.

Chính anh cũng sẽ nghĩ.

Là mình đa nghi.

Anh mở máy tính.

Kiểm tra nhật ký hệ thống.

Ba mươi giây trước.

Có một thiết bị USB lạ từng được kết nối.

Ngay sau đó.

Một thư mục tuyệt mật của công ty.

Đã bị truy cập.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại anh rung lên.

Là tin nhắn của Hàn Dịch.

“Anh em.”

“Dự án khu Nam thành phố của cậu chuẩn bị ký rồi nhỉ?”

“Có gì tối mai uống vài ly.”

Cố Thành nhìn chằm chằm màn hình.

Khóe môi chậm rãi nhếch lên.

Một nụ cười lạnh.

Thì ra…

Người muốn lấy cắp bí mật của anh.

Có lẽ chưa chắc là Tô Uyển.

Mà là…

Người bạn thân đã gọi anh là anh em hơn hai mươi năm.

Chương 3: Tôi Cố Ý Để Lộ Bản Hợp Đồng Giả, Người Bạn Thân Hai Mươi Năm Cuối Cùng Cũng Lộ Mặt

Đêm hôm đó.

Cố Thành không ngủ.

Anh ngồi trong phòng làm việc đến gần sáng.

Xem đi xem lại đoạn camera hơn mười lần.

Cuối cùng.

Anh gọi điện cho tổng giám đốc.

“Cho tôi ba ngày.”

“Tôi muốn câu một con cá lớn.”

Sáng hôm sau.

Cố Thành cố ý in một bản hợp đồng.

Bên trên ghi rõ.

“Dự án khu Nam thành phố.”

“Giá trúng thầu: 8,6 tỷ.”

Nhưng thực tế.

Đó chỉ là tài liệu giả.

Ngay cả con dấu.

Cũng là bản mô phỏng.

Anh cố ý đặt tập hồ sơ ngay trên bàn làm việc.

Sau đó.

Đúng như thường lệ.

Tối hôm ấy.

Tô Uyển lại đến.

Vẫn là bánh ngọt.

Vẫn là rượu vang.

Vẫn chuốc Nhược Khê say.

Vẫn chủ động nhận rửa bát.

Cố Thành cũng diễn như không biết gì.

Anh đưa Nhược Khê vào phòng.

Rồi lặng lẽ mở camera.

Mười phút sau.

Tô Uyển bước vào phòng làm việc.

Cô nhìn thấy tập hồ sơ.

Ánh mắt sáng lên.

Lập tức lấy điện thoại chụp từng trang.

Sau đó.

Lại cắm chiếc USB quen thuộc.

Khoảng một phút sau.

Cô nhanh chóng rời đi.

Sáng hôm sau.

Cố Thành vừa đến công ty.

Tổng giám đốc đã gọi anh vào phòng.

“Cậu đoán đúng.”

“Đối thủ vừa nộp hồ sơ đấu thầu.”

“Giá…”

“Chỉ thấp hơn bản hợp đồng giả của cậu đúng năm triệu.”

Cố Thành cười.

Con cá.

Đã cắn câu.

Ba tiếng sau.

Cảnh sát kinh tế cùng phòng pháp chế xuất hiện.

Thẳng tiến đến công ty đối thủ.

Thu giữ toàn bộ hồ sơ.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại Cố Thành reo lên.

Là Hàn Dịch.

Giọng hắn đầy tức giận.

“Cố Thành!”

“Cậu gài bẫy tôi?”

Cố Thành bình tĩnh đáp.

“Tôi đâu có ép cậu.”

“Là cậu tự lấy.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Vài giây sau.

Hàn Dịch bật cười.

Tiếng cười rất lạnh.

“Được.”

“Đã vậy.”

“Tôi cũng không cần giấu nữa.”

“Tô Uyển.”

“Là người của tôi.”

“Hơn một năm nay.”

“Cô ấy qua nhà cậu.”

“Chỉ để lấy tài liệu.”

“Mỗi lần chuốc say Nhược Khê.”

“Là để cậu mất cảnh giác.”

“Còn bức ảnh trên điện thoại…”

“Là cô ấy tự chụp.”

“Cô ấy nói.”

“Chỉ cần nhìn cậu.”

“Là sẽ khiến Nhược Khê càng tin tưởng cô ấy hơn.”

Cố Thành siết chặt điện thoại.

“Vậy.”

“Cậu có từng coi tôi là bạn?”

Hàn Dịch cười lớn.

“Bạn?”

“Cố Thành.”

“Thương trường làm gì có bạn bè.”

“Nếu không phải cậu.”

“Dự án đó đã là của tôi.”

Điện thoại cúp.

Buổi chiều.

Cảnh sát tìm đến nhà Hàn Dịch.

Tô Uyển cũng bị mời đi điều tra.

Lúc bị đưa lên xe.

Cô nhìn thấy Cố Thành đứng ở đối diện.

Lần đầu tiên.

Người phụ nữ luôn dịu dàng ấy.

Không còn cười nữa.

“Cố Thành.”

“Có một chuyện…”

“Anh hiểu lầm rồi.”

Cố Thành bình tĩnh nhìn cô.

“Hiểu lầm gì?”

Đôi mắt Tô Uyển đỏ lên.

“Hình nền điện thoại…”

“Không phải vì em thích anh.”

“Mà vì…”

“Đó là yêu cầu của Hàn Dịch.”

“Hắn nói.”

“Muốn em giả vờ có tình cảm với anh.”

“Như vậy.”

“Anh mới không nghi ngờ.”

“Nếu em không làm.”

“Hắn sẽ đưa em trai em vào tù.”

Nói xong.

Cô bật khóc.

“Suốt ba năm…”

“Em chưa từng muốn hại Nhược Khê.”

“Nhưng em…”

“Không còn cách nào khác.”

Cảnh sát đưa cô lên xe.

Chiếc xe chậm rãi rời đi.

Một tuần sau.

Hàn Dịch bị khởi tố vì tội đánh cắp bí mật kinh doanh.

Tô Uyển vì chủ động hợp tác điều tra.

Được xem xét giảm nhẹ trách nhiệm.

Buổi tối.

Nhược Khê ôm lấy Cố Thành.

Nhỏ giọng hỏi.

“Anh.”

“Nếu hôm đó anh không nhìn thấy hình nền điện thoại.”

“Có phải…”

“Chúng ta sẽ mãi không biết sự thật?”

Cố Thành khẽ gật đầu.

Rồi ôm chặt lấy vợ.

“Đúng.”

“Cũng may…”

“Anh đã nhìn thấy.”

“Bằng không.”

“Thứ bị lấy đi…”

“Không chỉ là dự án.”

“Mà còn là cả cuộc sống bình yên của chúng ta.”

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago