Chương 1: Chồng Dẫn Một Nam Sinh Về Nhà Cho Tôi, Lần Này Tôi Mỉm Cười Đồng Ý
Kết hôn năm thứ tư.
Mỗi lần Thẩm Dịch Hàn đưa tình nhân về biệt thự.
Anh cũng sẽ tiện tay dẫn về cho tôi một chàng trai trẻ.
Lần thì sinh viên mỹ thuật.
Lần thì vận động viên.
Lần thì người mẫu mới vào nghề.
Anh luôn cười rất dịu dàng.
“Anh cần chút cảm giác mới mẻ.”
“Em cũng nên có người bầu bạn.”
“Mỗi người lấy thứ mình cần.”
“Rất công bằng.”
Lần đầu tiên.
Tôi hất thẳng tấm séc vào mặt cậu sinh viên.
“Ra ngoài.”
Lần thứ hai.
Tôi gọi bảo vệ đuổi người.
Lần thứ ba.
Tôi còn tự tay khóa cổng.
Không cho cậu trai kia bước vào biệt thự.
Tất cả mọi người đều biết.
Tôi có bệnh sạch sẽ trong tình cảm.
Cho dù Thẩm Dịch Hàn có thay bao nhiêu người phụ nữ.
Tôi cũng sẽ không để bất kỳ người đàn ông nào đến gần mình.
Bọn họ cười sau lưng tôi.
Nói tôi ngu.
Nói tôi giả thanh cao.
Còn Thẩm Dịch Hàn.
Vẫn luôn rất tự tin.
Anh biết.
Cuối cùng tôi vẫn sẽ tha thứ.
…
Hôm nay.
Anh trở về rất sớm.
Phía sau.
Lại là một cô gái trẻ.
Khoảng hai mươi hai tuổi.
Mái tóc dài.
Gương mặt rất xinh đẹp.
Điều khác biệt duy nhất.
Là bụng cô ấy đã hơi nhô lên.
Thẩm Dịch Hàn cởi áo khoác.
Đưa cho quản gia.
Giọng bình tĩnh như đang bàn chuyện thời tiết.
“Uyển Uyển mang thai rồi.”
“Cô ấy muốn một danh phận.”
“Chúng ta ly hôn trước.”
“Đợi đứa bé sinh xong.”
“Nếu em muốn.”
“Chúng ta có thể tái hôn.”
Cả phòng khách lập tức yên tĩnh.
Đám bạn của anh nhìn nhau.
Rồi đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Ai cũng chờ.
Chờ tôi nổi giận.
Hoặc khóc.
Đúng lúc ấy.
Một chàng trai cao ráo bước vào.
Khoảng hai mươi mốt tuổi.
Áo sơ mi trắng.
Gương mặt sạch sẽ.
Đôi mắt trong veo.
Thẩm Dịch Hàn nhìn cậu.
Rồi quay sang tôi.
“Lần này.”
“Anh chọn giúp em.”
“Cậu ấy học năm tư đại học.”
“Gia cảnh khó khăn.”
“Rất ngoan.”
“Nếu thấy hợp.”
“Cứ giữ lại.”
Một người bạn cười lớn.
“Anh Hàn.”
“Lần này anh chơi lớn thật.”
“Không sợ chị dâu đổi ý à?”
Người khác cũng hùa theo.
“Đúng đó.”
“Nhỡ chị ấy thật sự thích thì sao?”
Thẩm Dịch Hàn châm thuốc.
Khóe môi cong lên.
“Không đâu.”
“Tôi hiểu cô ấy.”
“Cô ấy còn sạch sẽ hơn cả bác sĩ.”
“Đừng nói ngủ.”
“Chỉ cần người khác chạm vào.”
“Cô ấy cũng thấy ghê.”
Tiếng cười lập tức vang lên.
Mọi người đều cho rằng.
Lần này cũng giống những lần trước.
Tôi sẽ ném cho cậu trai kia một khoản tiền.
Rồi bảo cậu rời khỏi đây.
Thế nhưng.
Tôi lại ngẩng đầu.
Mỉm cười.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Cả phòng khách lập tức im bặt.
Điếu thuốc trên tay Thẩm Dịch Hàn khựng giữa không trung.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự ngạc nhiên.
“Em…”
“Vừa nói gì?”
Tôi nhìn sang chàng trai trẻ.
Mỉm cười dịu dàng.
“Cậu tên gì?”
Cậu đỏ bừng mặt.
“Em…”
“Em tên Hứa Tinh Dã.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Từ hôm nay.”
“Cậu ở lại.”
Một người bạn đứng bật dậy.
“Chị dâu đồng ý thật?”
“Không phải đang diễn đấy chứ?”
Ngay cả cô gái mang thai đứng cạnh Thẩm Dịch Hàn cũng bắt đầu căng thẳng.
Cô ta ôm chặt cánh tay anh.
“Anh Hàn…”
“Hay là…”
Thẩm Dịch Hàn khẽ siết tay cô ta.
Giọng vẫn rất bình tĩnh.
“Cứ theo ý cô ấy.”
Anh bước đến trước mặt Hứa Tinh Dã.
Vỗ nhẹ lên vai cậu.
“Chăm sóc chị ấy.”
Nói xong.
Anh ôm người phụ nữ mang thai.
Đi thẳng lên tầng.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh.
Khóe môi khẽ cong lên.
Ba năm qua.
Tôi luôn nghĩ.
Chỉ cần mình đủ nhẫn nhịn.
Đủ bao dung.
Anh sẽ quay đầu.
Cho đến hôm nay.
Khi anh chủ động đưa đơn ly hôn.
Tôi mới hiểu.
Người nên quay đầu…
Là chính tôi.
Tôi xoay người.
Nhìn Hứa Tinh Dã vẫn còn đứng ngây ra giữa phòng khách.
“Cậu ở ký túc xá.”
“Hay chuyển đến đây?”
Cậu lắp bắp.
“Đều…”
“Đều được.”
Tôi gật đầu.
“Vậy ở lại.”
Nói xong.
Tôi lấy từ trong ngăn kéo một tập tài liệu.
Lặng lẽ ký tên mình.
Đó là…
Đơn ly hôn.
Lần này.
Người chủ động buông tay.
Không còn là Thẩm Dịch Hàn nữa.
Chương 2: Người Chồng Muốn Ly Hôn Bỗng Không Chịu Ký Khi Thấy Tôi Thật Sự Buông Tay
Tối hôm đó.
Biệt thự yên tĩnh lạ thường.
Tôi ký xong đơn ly hôn.
Đặt ngay ngắn lên bàn trà.
Rồi quay người nhìn Hứa Tinh Dã.
“Cậu đói không?”
Cậu khựng lại.
Hình như không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.
Một lúc sau mới gật đầu.
“Có… một chút.”
Tôi bảo dì giúp việc nấu hai bát mì.
Suốt bữa ăn.
Cậu luôn cúi đầu.
Không dám nhìn tôi.
Đến khi ăn xong.
Cậu mới lấy hết can đảm mở miệng.
“Chị.”
“Em chỉ nhận tiền diễn một tuần.”
“Nếu chị không thích.”
“Ngày mai em sẽ đi.”
Tôi nhìn cậu.
“Bọn họ trả cậu bao nhiêu?”
“Năm mươi nghìn tệ.”
“Tốt.”
Tôi mở điện thoại.
Chuyển khoản gấp đôi.
“Cầm lấy.”
“Tiền này.”
“Không phải để cậu ở lại.”
“Mà để cậu quay về trường.”
“Hoàn thành việc học.”
Hứa Tinh Dã nhìn con số trên màn hình.
Đôi mắt đỏ lên.
“Chị…”
“Em không thể nhận.”
Tôi khẽ cười.
“Đây là tiền công.”
“Cậu không nợ tôi.”
Cậu siết chặt điện thoại.
Rất lâu sau.
Mới cúi đầu nói nhỏ.
“Cảm ơn chị.”
…
Mười một giờ đêm.
Thẩm Dịch Hàn trở về.
Người phụ nữ mang thai đã được anh sắp xếp sang căn biệt thự bên cạnh.
Anh bước vào phòng khách.
Ánh mắt đầu tiên.
Là nhìn về phía cầu thang.
“Thằng nhóc kia đâu?”
“Tầng hai.”
Tôi bình thản đáp.
“Đang ngủ.”
Thẩm Dịch Hàn khựng lại.
“Ngủ?”
“Ở đâu?”
“Phòng khách.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh nghĩ ở đâu?”
Anh không trả lời.
Chỉ lặng lẽ đi lên tầng.
Một lát sau.
Anh bước xuống.
Sắc mặt dịu đi rất nhiều.
Khóe môi còn thoáng hiện ý cười.
Anh ngồi xuống sofa.
Thuận tay cầm bản thỏa thuận ly hôn.
“Em ký rồi?”
“Từ chiều.”
Anh lật đến trang cuối.
Quả nhiên.
Tên tôi đã ký từ trước.
Thẩm Dịch Hàn cười nhạt.
“Hiếm thấy.”
“Lần này.”
“Em ngoan hơn anh tưởng.”
Tôi không nói gì.
Chỉ yên lặng uống trà.
Anh lấy bút.
Định ký.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi rung lên.
Là Hứa Tinh Dã.
“Chị.”
“Em xin lỗi.”
“Em làm vỡ cái cốc.”
Tôi đứng dậy.
“Không sao.”
“Để chị lên xem.”
Nói xong.
Tôi đi thẳng lên tầng.
Hoàn toàn không nhìn Thẩm Dịch Hàn thêm lần nào.
Anh cầm bút.
Đầu bút đã chạm xuống giấy.
Nhưng…
Lại chậm chạp không ký nổi.
Không hiểu vì sao.
Anh bỗng thấy rất khó chịu.
Trước đây.
Mỗi lần nhắc đến ly hôn.
Đường Uyển đều sẽ đỏ mắt.
Sẽ giữ lấy tay anh.
Sẽ hỏi.
“Anh thật sự không cần em nữa sao?”
Nhưng hôm nay.
Cô quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức…
Như thể người muốn ly hôn từ đầu.
Chính là cô.
Đúng lúc ấy.
Bà Lâm bước vào.
“Anh Hàn.”
“Sao còn chưa ký?”
Thẩm Dịch Hàn đặt bút xuống.
“Không vội.”
Bà Lâm cười.
“Anh không phải sợ chị dâu đổi ý chứ?”
Anh khẽ cười lạnh.
“Cô ấy?”
“Cô ấy yêu tôi hơn mạng sống.”
“Dù ly hôn.”
“Cũng sẽ quay về.”
Ngoài miệng nói như vậy.
Nhưng ánh mắt anh.
Lại vô thức nhìn lên tầng hai.
Đúng lúc ấy.
Một tiếng cười rất khẽ vang xuống từ hành lang.
Là Đường Uyển.
Cô đang đứng trước cửa phòng.
Nhẹ nhàng đưa cho Hứa Tinh Dã một hộp thuốc.
“Cẩn thận.”
“Tay bị thương.”
“Đừng để nhiễm trùng.”
Hứa Tinh Dã đỏ mặt.
“Em…”
“Em cảm ơn chị.”
Hai người chỉ đứng cách nhau nửa mét.
Không hề có hành động thân mật.
Thế nhưng.
Bàn tay đang cầm bút của Thẩm Dịch Hàn.
Lại vô thức siết chặt.
Lần đầu tiên.
Trong lòng anh xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Giống như…
Có thứ vốn luôn thuộc về mình.
Đang từng chút một…
Rời khỏi tầm tay.
Chương 3: Sau Khi Ly Hôn, Người Không Chịu Buông Tay Lại Là Anh
Sáng hôm sau.
Thẩm Dịch Hàn xuống lầu rất sớm.
Theo thói quen.
Anh ngồi vào bàn ăn.
Chờ bữa sáng.
Nhưng hôm nay.
Bàn ăn trống trơn.
Không có cháo.
Không có cà phê.
Cũng không có chiếc áo sơ mi đã được là phẳng như mọi ngày.
Dì giúp việc bước tới.
“Thẩm tổng.”
“Phu nhân bảo từ hôm nay.”
“Những việc của ngài.”
“Xin tự giải quyết.”
Thẩm Dịch Hàn khẽ nhíu mày.
“Đường Uyển đâu?”
“Phu nhân đưa cậu Hứa ra ngoài ăn sáng rồi.”
Động tác cầm cốc của anh khựng lại.
“Ra ngoài?”
“Vâng.”
“Cậu Hứa nói chưa từng ăn bánh bao ở phố cổ.”
“Phu nhân đưa cậu ấy đi.”
Trong lòng Thẩm Dịch Hàn bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu.
Ba năm nay.
Đường Uyển luôn dậy trước anh.
Chỉ để chuẩn bị bữa sáng.
Dù anh có về nhà hay không.
Thói quen ấy chưa từng thay đổi.
Hôm nay…
Cô lại đưa một người đàn ông khác đi ăn sáng.
…
Mười giờ.
Đường Uyển trở về.
Trên tay còn cầm thêm vài túi sách.
Hứa Tinh Dã xách giúp cô.
Hai người vừa đi vừa cười.
Không khí rất nhẹ nhàng.
Thẩm Dịch Hàn đứng ở phòng khách.
Ánh mắt dừng trên nụ cười của cô.
Đã rất lâu rồi.
Anh không còn thấy cô cười như vậy.
“Đi đâu?”
Anh hỏi.
Đường Uyển bình thản đáp.
“Mua ít quần áo.”
“Hứa Tinh Dã chỉ mang theo một vali.”
“Tôi mua thêm cho cậu ấy vài bộ.”
Thẩm Dịch Hàn nhìn đống túi hàng hiệu.
Sắc mặt lạnh xuống.
“Em tiêu tiền của anh.”
“Để mua đồ cho đàn ông khác?”
Đường Uyển bật cười.
“Thẩm Dịch Hàn.”
“Chúng ta còn chưa ly hôn.”
“Tài sản chung.”
“Tôi có quyền sử dụng.”
Một câu nói.
Làm anh nghẹn lại.
Đúng lúc ấy.
Hứa Tinh Dã bước tới.
Cúi đầu rất lễ phép.
“Anh Thẩm.”
“Tiền chị ấy dùng.”
“Em sẽ kiếm trả.”
Thẩm Dịch Hàn nhìn cậu.
Khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.
“Cậu lấy gì trả?”
“Cậu chỉ là sinh viên.”
Hứa Tinh Dã im lặng.
Đường Uyển lại bước lên trước.
Đứng chắn trước mặt cậu.
“Không cần.”
“Tôi thích.”
“Anh có ý kiến?”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không khí trong phòng lập tức căng cứng.
Đây là lần đầu tiên.
Đường Uyển đứng ra bảo vệ một người đàn ông khác trước mặt anh.
Thẩm Dịch Hàn siết chặt nắm tay.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại anh reo lên.
Là Hứa Chân Chân.
“Anh Thẩm.”
“Em đau bụng.”
“Anh qua với em được không?”
Anh theo bản năng cầm chìa khóa xe.
Nhưng vừa đi được hai bước.
Lại quay đầu nhìn Đường Uyển.
Cô đang cười nói với Hứa Tinh Dã.
Hoàn toàn không hề nhìn anh.
Giống như…
Việc anh đi đâu.
Ở với ai.
Đã không còn liên quan đến cô nữa.
Trong lòng anh bỗng trống rỗng.
Anh chợt nhớ.
Ba năm trước.
Chỉ cần anh ho một tiếng.
Đường Uyển sẽ lập tức chạy tới.
Chỉ cần anh thức khuya.
Cô sẽ nấu canh.
Chỉ cần anh nhíu mày.
Cô sẽ lo lắng cả đêm.
Nhưng bây giờ…
Ánh mắt cô.
Đã không còn dành cho anh nữa.
Lần đầu tiên.
Thẩm Dịch Hàn không đi gặp Hứa Chân Chân.
Mà lặng lẽ quay lại phòng khách.
Cầm cây bút lên.
Muốn ký vào đơn ly hôn.
Thế nhưng.
Đầu bút dừng rất lâu.
Vẫn không thể viết nổi tên mình.
Anh bỗng phát hiện.
Người không muốn ly hôn…
Hình như từ đầu đến cuối.
Không phải Đường Uyển.
Mà là chính anh.
HẾT
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…