Chương 1: Chồng Say Rượu Nói Nếu Không Có Con Gái, Anh Thậm Chí Còn Không Nhớ Tôi Họ Gì
Kết hôn năm thứ bảy.
Lục Cảnh Thâm lại uống say.
Nửa đêm.
Anh được trợ lý đưa về.
Cà vạt xộc xệch.
Áo sơ mi mở hai cúc.
Mùi rượu nồng đến mức lấp kín cả phòng khách.
Tôi đỡ anh ngồi xuống sofa.
Pha một cốc nước mật ong.
Rồi ngồi đối diện.
Nhìn người đàn ông mình từng yêu hơn cả mạng sống.
Đột nhiên.
Tôi muốn hỏi một câu.
“Cảnh Thâm.”
“Nếu có kiếp sau.”
“Anh còn cưới em không?”
Anh nhắm mắt.
Khóe môi khẽ cong.
“Không.”
Chỉ một chữ.
Khiến đầu ngón tay tôi lạnh buốt.
Tôi vẫn cười.
Giọng rất nhẹ.
“Vậy…”
“Anh sẽ cưới ai?”
Anh lắc đầu.
“Không cưới.”
“Một mình cũng rất tốt.”
“Biết tự nấu cơm.”
“Biết giặt quần áo.”
“Không cần ai.”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi lại hỏi.
“Thế còn An An?”
“Anh vẫn sẽ đón con tan học chứ?”
Lục Cảnh Thâm mở mắt.
Ánh mắt mơ màng.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Sau đó bật cười.
“Có chứ.”
“Con bé…”
“Là điều duy nhất em để lại cho anh.”
“Nếu không có An An.”
“Anh nghĩ…”
“Chắc anh cũng chẳng nhớ nổi.”
“Em tên gì.”
Không khí.
Đột nhiên yên tĩnh.
Chiếc đồng hồ treo tường.
Vẫn đều đặn tích tắc.
Đĩa dâu tây tôi vừa cắt.
Đã bắt đầu chuyển màu.
Tôi nhìn rất lâu.
Rồi lặng lẽ đứng dậy.
Mang đĩa dâu vào bếp.
Đổ tất cả vào thùng rác.
…
Sáng hôm sau.
Lục Cảnh Thâm xoa trán bước xuống.
“Tối qua.”
“Anh có nói linh tinh không?”
Tôi đang buộc tóc cho con gái.
Bình tĩnh đáp.
“Không.”
Anh khẽ thở phào.
“Vậy thì tốt.”
Nói xong.
Anh cầm chìa khóa xe.
Đi làm.
Cửa vừa đóng.
Chiếc dây buộc tóc trên tay tôi.
Đột nhiên đứt làm đôi.
Con gái ngẩng đầu.
“Mẹ.”
“Sao mẹ khóc?”
Tôi đưa tay chạm lên mặt.
Mới biết.
Không biết từ lúc nào.
Nước mắt đã rơi.
…
Từ hôm đó.
Tôi không còn hỏi anh mấy giờ về.
Không còn gọi điện nhắc anh ăn cơm.
Cũng không còn thức đến khuya chờ cửa.
Đồ anh thay ra.
Tôi chỉ bỏ vào máy giặt.
Không còn gấp lại cẩn thận.
Cà vạt rơi dưới sàn.
Tôi cũng mặc kệ.
Lục Cảnh Thâm dường như nhận ra.
Lại cũng như không.
Một tuần sau.
Tôi mở lại chiếc máy tính đã phủ bụi suốt bảy năm.
Đăng nhập tài khoản thiết kế cũ.
Nhận đơn hàng đầu tiên.
Ba ngày sau.
Khách chuyển khoản.
Ba nghìn tám trăm tệ.
Đúng lúc ấy.
Lục Cảnh Thâm tan làm về.
Anh vô tình nhìn thấy tin nhắn chuyển tiền.
“Em nhận việc?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Anh hơi nhíu mày.
“Nhà mình thiếu tiền sao?”
Tôi nhìn màn hình.
Khóe môi khẽ cong.
“Không thiếu.”
“Chỉ là…”
“Em không muốn.”
“Sau này.”
“Rời khỏi ai đó.”
“Lại không biết mình còn có thể làm gì.”
Lục Cảnh Thâm khựng lại.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng anh.
Bỗng xuất hiện một cảm giác bất an rất lạ.
Nhưng anh vẫn nghĩ.
Tôi chỉ đang nổi hứng.
Giống như rất nhiều lần trước.
Rồi sẽ nhanh chóng quay về cuộc sống chỉ xoay quanh chồng và con.
Anh hoàn toàn không biết.
Lần này.
Tôi không còn định quay lại nữa.
Chương 2: Đơn Thiết Kế Đầu Tiên Giúp Tôi Kiếm Được Một Tháng Lương Của Chồng
Một tháng sau.
Chiếc bàn làm việc trong phòng sách.
Đã chất đầy bản vẽ.
Ban ngày.
Tôi đưa An An đi học.
Buổi tối.
Tôi thức đến hai ba giờ sáng.
Vẽ từng phương án.
Sửa từng chi tiết.
Lục Cảnh Thâm vẫn đi sớm về khuya.
Chúng tôi ở cùng một nhà.
Nhưng nói chuyện ngày càng ít.
…
Đầu tháng.
Điện thoại tôi liên tục rung lên.
“Ting.”
“Ting.”
“Ting.”
Ba khoản chuyển tiền.
Lần lượt hiện ra.
Mười hai nghìn.
Mười tám nghìn.
Hai mươi sáu nghìn tệ.
Tổng cộng.
Năm mươi sáu nghìn.
Đúng lúc ấy.
Lục Cảnh Thâm từ phòng ngủ bước ra.
Anh vô tình nhìn thấy màn hình.
Động tác lau tóc khựng lại.
“Nhiều thế?”
Tôi gật đầu.
“Khách vừa thanh toán.”
Anh hơi bất ngờ.
“Đều là tiền thiết kế?”
“Ừ.”
Anh kéo ghế ngồi xuống.
Lần đầu tiên cầm bản vẽ của tôi lên xem.
“Em…”
“Vẫn giỏi như trước.”
Tôi khẽ cười.
“Bảy năm rồi.”
“Tay nghề cũng không tệ đi.”
Lục Cảnh Thâm im lặng.
Bảy năm trước.
Tôi từng là nhà thiết kế trẻ nổi tiếng nhất công ty.
Sau khi kết hôn.
Vì một câu nói của anh.
“Anh nuôi em.”
Tôi từ bỏ sự nghiệp.
Ở nhà làm vợ.
Làm mẹ.
Suốt bảy năm.
…
Hai tuần sau.
Một tập đoàn khách sạn nổi tiếng chủ động liên hệ.
Muốn mời tôi phụ trách toàn bộ thiết kế chuỗi resort mới.
Tiền đặt cọc.
Một trăm nghìn tệ.
Nhìn con số trên hợp đồng.
Ngay cả tôi cũng ngẩn người.
Lục Cảnh Thâm vừa về nhà.
Thấy tôi đang ký tên.
Anh cầm hợp đồng lên.
Đồng tử hơi co lại.
“Một trăm nghìn?”
“Chỉ là tiền đặt cọc?”
“Tổng giá trị.”
“Hơn tám trăm nghìn.”
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Giống như lần đầu tiên quen biết người phụ nữ trước mặt.
“Tại sao…”
“Trước đây em chưa từng nói.”
“Em giỏi như vậy?”
Tôi bình thản gấp hợp đồng lại.
“Em từng nói.”
“Chỉ là…”
“Anh chưa từng để ý.”
Lục Cảnh Thâm sững người.
Anh nhớ ra.
Năm đầu kết hôn.
Tôi từng rất hào hứng đưa cho anh xem bản thiết kế đoạt giải quốc tế.
Anh chỉ liếc một cái.
Rồi tiếp tục xem điện thoại.
“Đẹp.”
“Để sau rồi nói.”
Sau đó…
Không còn sau đó nữa.
Tất cả những bản vẽ của tôi.
Đều bị cất vào ngăn kéo.
Cho đến hôm nay.
…
Buổi tối.
Lục Cảnh Thâm hiếm hoi tan làm sớm.
Anh chủ động nấu một bàn thức ăn.
Đợi tôi về.
“Mệt không?”
Anh hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Cũng được.”
Anh gắp cho tôi một miếng cá.
“Đừng làm nhiều quá.”
“Tiền…”
“Anh vẫn kiếm được.”
Tôi đặt đũa xuống.
Nhìn anh.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Em làm việc.”
“Không phải vì tiền.”
Anh khựng lại.
“Vậy vì cái gì?”
Tôi mỉm cười.
“Bởi vì em muốn biết.”
“Nếu một ngày.”
“Không còn là vợ của anh.”
“Em vẫn có thể sống rất tốt.”
Chiếc đũa trên tay Lục Cảnh Thâm rơi xuống bàn.
Lần đầu tiên.
Anh nghe thấy hai chữ…
“Không còn.”
Được nói ra bình tĩnh như vậy.
Cũng là lần đầu tiên.
Anh bắt đầu sợ.
Người phụ nữ luôn đứng phía sau mình suốt bảy năm.
Có lẽ…
Đã thật sự chuẩn bị rời đi.
Chương 3: Sau Khi Ly Hôn, Nhìn Thấy Tôi Lên Bìa Tạp Chí, Chồng Cũ Lần Đầu Tiên Khóc
Ba tháng sau.
Tôi chủ động đưa đơn ly hôn.
Lục Cảnh Thâm nhìn tờ giấy.
Rất lâu không nhận.
“Em chắc chứ?”
Tôi gật đầu.
“Rất chắc.”
Anh cười khẽ.
“Chỉ vì câu nói hôm đó?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Là vì…”
“Em cuối cùng cũng hiểu.”
“Một người không còn yêu mình.”
“Có cố gắng thế nào.”
“Cũng vô ích.”
Lục Cảnh Thâm im lặng.
Rất lâu sau.
Anh cầm bút.
Ký tên.
…
Sau ly hôn.
An An sống cùng tôi.
Lục Cảnh Thâm vẫn chu cấp đầy đủ.
Mỗi cuối tuần.
Anh đều đến đón con.
Chúng tôi gặp nhau.
Chỉ nói về con gái.
Ngoài ra.
Không còn gì nữa.
…
Một năm sau.
Tạp chí thiết kế nổi tiếng nhất châu Á phát hành số mới.
Trang bìa.
Là tôi.
“Hạ Vãn.”
“Nhà thiết kế không gian của năm.”
Bên dưới.
Là tác phẩm resort vừa giành giải thưởng quốc tế.
Ngày hôm ấy.
Lục Cảnh Thâm đang họp.
Trợ lý đặt quyển tạp chí trước mặt anh.
“Lục tổng.”
“Dự án hợp tác lần này.”
“Muốn mời nhà thiết kế Hạ.”
Anh thuận tay cầm lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy bìa tạp chí.
Động tác lập tức khựng lại.
Người phụ nữ trong ảnh.
Mặc vest trắng.
Mái tóc buộc gọn.
Ánh mắt tự tin.
Rực rỡ đến mức.
Anh suýt không nhận ra.
Đó là người vợ từng mỗi ngày đứng trong bếp đợi anh về ăn cơm.
Anh lật từng trang.
Trong bài phỏng vấn.
Có một câu hỏi.
“Điều gì khiến cô quay trở lại với nghề?”
Tôi trả lời rất ngắn.
“Bởi vì có người từng nói.”
“Nếu không có con gái.”
“Anh ấy thậm chí còn không nhớ tôi họ gì.”
Phía dưới.
Tôi còn mỉm cười.
“Tôi không trách.”
“Tôi chỉ muốn…”
“Tự mình nhớ lấy tên của chính mình.”
Lục Cảnh Thâm nhìn chằm chằm câu trả lời ấy.
Hai tay run lên rất nhẹ.
Lần đầu tiên.
Anh nhớ lại.
Đêm hôm đó.
Mình đã say.
Đã nói những lời ấy.
Anh tưởng…
Tôi không nghe thấy.
Hóa ra.
Từng chữ.
Đều trở thành con dao.
Cắt đứt cuộc hôn nhân của chúng tôi.
…
Chiều hôm ấy.
Anh đến trường đón An An.
Con bé ôm chiếc cặp nhỏ.
Vui vẻ chạy tới.
“Ba.”
“Mẹ lên tạp chí rồi.”
“Cô giáo còn bảo mẹ rất giỏi.”
Lục Cảnh Thâm mỉm cười.
“Ừ.”
“Ba biết.”
An An ngẩng đầu.
“Bà ngoại nói.”
“Hồi trẻ mẹ còn giỏi hơn bây giờ.”
“Chỉ là vì ba.”
“Nên mẹ nghỉ việc.”
“Bây giờ mẹ mới lấy lại được giấc mơ.”
Lục Cảnh Thâm đứng lặng.
Cổ họng nghẹn lại.
Đêm đó.
Anh ngồi một mình trong căn nhà cũ.
Trong bếp.
Vẫn là chiếc tạp dề cô từng dùng.
Trong phòng khách.
Vẫn còn chiếc ghế cô thường ngồi vẽ.
Mọi thứ vẫn nguyên.
Chỉ có người.
Không còn nữa.
Anh mở điện thoại.
Rất lâu.
Mới gửi đi một tin nhắn.
“Vãn Vãn.”
“Xin lỗi.”
Tin nhắn hiển thị.
Đã gửi thành công.
Nhưng phía sau.
Là một dấu chấm than màu đỏ.
Anh sững người.
Mở danh bạ.
Mới phát hiện.
Không biết từ khi nào.
Tôi đã xóa anh khỏi toàn bộ liên lạc.
Lục Cảnh Thâm ngồi rất lâu.
Đôi mắt đỏ hoe.
Cuối cùng.
Anh ôm chặt cuốn tạp chí có gương mặt tôi trên bìa.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Người đàn ông luôn lạnh lùng ấy.
Lặng lẽ khóc trong căn nhà trống.
Anh rốt cuộc cũng hiểu.
Người từng luôn đứng chờ mình quay về.
Sẽ không bao giờ quay lại nữa.
HẾT
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…
Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…
Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…
Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…
Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…