Categories: CHUYỆN GIA ĐÌNH

Ngày Tôi Rời Khỏi Nhà Họ Chu, Không Ai Ngờ Ba Tháng Sau Cả Nhà Lại Đứng Trước Cửa Công Ty Xin Tôi Quay Về

Chương 1: Rửa Xong Bát Bước Ra, Tôi Mới Biết Cả Nhà Đã Ăn Hết Phần Cơm Của Tôi

“Tối nay chị cả với em út lại về ăn cơm.”

Lâm Thanh Di vừa buộc tạp dề vừa nghe mẹ chồng nói.

“Nhớ mua thêm cua với tôm.”

“Bọn trẻ nhà chúng nó thích.”

Cô khẽ gật đầu.

“Dạ.”

Tan làm.

Cô không về nhà ngay.

Mà ghé chợ.

Xách hai túi đồ đầy ắp.

Về đến nơi.

Mẹ chồng đang ngồi xem tivi.

Bố chồng pha trà.

Chồng cô.

Chu Minh.

Đang chơi cờ với hai anh rể.

Chị chồng và em chồng vừa cười vừa ăn hoa quả.

Không một ai hỏi cô có mệt không.

Lâm Thanh Di lặng lẽ mang đồ vào bếp.

Rửa rau.

Sơ chế hải sản.

Hầm canh.

Xào rau.

Kho cá.

Nấu cơm.

Một mình xoay như chong chóng suốt gần hai tiếng.

Đến khi món cuối cùng được bưng lên.

Mẹ chồng đã lớn tiếng gọi.

“Ăn cơm thôi.”

Mọi người lập tức ngồi kín bàn.

Không ai đợi cô.

Lâm Thanh Di cười nhạt.

Lại quay vào bếp.

Rửa nốt cái nồi.

Đợi cô lau khô tay.

Bước ra phòng ăn.

Thì cả bàn đã gần như sạch sẽ.

Đĩa tôm.

Trống không.

Đĩa cua.

Chỉ còn vỏ.

Đĩa thịt bò.

Không còn một miếng.

Ngay cả bát canh.

Cũng chỉ còn đáy.

Chỗ ngồi của cô.

Đã bị đứa cháu của chị chồng ngồi mất.

Thằng bé vừa ăn vừa xem điện thoại.

Hoàn toàn không có ý định nhường.

Mẹ chồng nhìn cô.

Chỉ hờ hững nói.

“Con vào bếp xem còn cơm nguội không.”

“Nếu không thì ăn tạm ít rau.”

Lâm Thanh Di nhìn chiếc đĩa.

Chỉ còn vài cọng rau luộc.

Cô quay sang nhìn chồng.

Chu Minh vẫn đang bóc cua cho cháu.

Đầu cũng không ngẩng lên.

“Thanh Di.”

“Em tự lấy gì ăn đi.”

“Đừng đứng đó.”

Lâm Thanh Di bỗng bật cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng cũng rất lạnh.

Năm năm.

Suốt năm năm qua.

Ngày nào chị em chồng cũng lấy lý do về thăm bố mẹ.

Ăn cơm.

Mang đồ.

Lấy mỹ phẩm.

Lấy trái cây.

Lấy quần áo.

Lấy cả những món đồ cô vừa mua.

Mỗi lần cô định lên tiếng.

Chu Minh đều nói.

“Họ là người nhà.”

“Em nhịn một chút.”

Cô đã nhịn.

Từ một tuần một lần.

Đến ba lần.

Rồi năm lần.

Cuối cùng.

Gần như ngày nào cũng có mặt.

Còn cô.

Người nấu cơm.

Lại là người ăn sau cùng.

Lần nào cũng chỉ còn đồ thừa.

Đúng lúc ấy.

Con trai tám tuổi của cô ngẩng đầu.

Giọng đầy khó chịu.

“Mẹ.”

“Tại mẹ làm chậm đấy.”

“Hai cô là khách.”

“Đương nhiên phải ăn trước.”

“Mẹ chỉ ở nhà nấu cơm.”

“Có kiếm được nhiều tiền như hai cô đâu.”

“Sau này.”

“Hai cô còn mua nhà mua xe cho con.”

“Nếu ba mẹ ly hôn.”

“Con cũng không theo mẹ.”

Cả phòng ăn.

Lập tức yên tĩnh.

Lâm Thanh Di nhìn con trai.

Đứa bé cô mang nặng đẻ đau.

Nuôi suốt tám năm.

Giờ lại dùng ánh mắt chán ghét nhìn cô.

Chu Minh khẽ nhíu mày.

“Con còn nhỏ.”

“Em đừng chấp.”

Chị chồng lập tức giả vờ áy náy.

“Thanh Di.”

“Nếu em không thích.”

“Chị với em gái sau này ít về.”

Em chồng cũng đỏ mắt.

“Đúng đó chị dâu.”

“Bọn em chỉ nhớ ba mẹ.”

“Không ngờ lại khiến chị khó chịu.”

Mẹ chồng lập tức đập mạnh đũa xuống bàn.

“Liễu…”

À không.

“Lâm Thanh Di.”

“Đây là nhà tao.”

“Con gái tao muốn về lúc nào thì về.”

“Mày có tư cách gì ý kiến?”

Lâm Thanh Di nhìn từng khuôn mặt trước mắt.

Rồi chậm rãi tháo tạp dề.

Đặt xuống bàn.

Cô nhìn Chu Minh.

Giọng bình tĩnh đến lạ.

“Chu Minh.”

“Chúng ta ly hôn đi.”

Chu Minh ngẩng phắt đầu.

Ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Em điên rồi sao?”

“Chỉ vì không còn thức ăn mà đòi ly hôn?”

Lâm Thanh Di mỉm cười.

Lần đầu tiên.

Cô không giải thích.

Cũng không tranh cãi.

Bởi cô biết.

Điều khiến cô muốn ly hôn…

Chưa bao giờ là vì một bữa cơm.

Mà là…

Suốt năm năm.

Trong ngôi nhà này.

Không một ai.

Xem cô là người một nhà.

Chương 2: Tôi Đồng Ý Ly Hôn, Cả Nhà Lại Nghĩ Tôi Chỉ Đang Dọa Dẫm

Sau câu nói ấy.

Cả bàn ăn im phăng phắc.

Chu Minh nhìn tôi.

Rồi bật cười.

“Thanh Di.”

“Đừng trẻ con nữa.”

“Chỉ vì một bữa cơm.”

“Em định làm loạn đến bao giờ?”

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Anh nghĩ.”

“Tôi đang đùa?”

Chu Minh thở dài.

Đưa tay định nắm lấy vai tôi.

Nhưng tôi lùi lại.

Bàn tay anh khựng giữa không trung.

Mẹ chồng lập tức đứng dậy.

“Mày muốn ly hôn?”

“Được thôi.”

“Ra khỏi cái nhà này.”

“Một xu cũng đừng hòng mang đi.”

Tôi bật cười.

“Căn hộ này.”

“Tôi góp năm mươi phần trăm tiền mua.”

“Khoản vay.”

“Tôi trả hơn một nửa.”

“Tại sao tôi phải đi?”

Sắc mặt mẹ chồng cứng lại.

Chị chồng vội vàng lên tiếng.

“Thanh Di.”

“Chị biết em vất vả.”

“Nhưng cả nhà là người thân.”

“Đừng vì chút chuyện mà làm lớn.”

Tôi nhìn chị ta.

“Một chút chuyện?”

“Năm năm.”

“Ba trăm sáu mươi lăm ngày.”

“Mỗi ngày tôi tan làm.”

“Lại phải đi chợ.”

“Nấu cơm.”

“Rửa bát.”

“Dọn nhà.”

“Còn các người.”

“Ăn xong.”

“Lại xách đồ của tôi về.”

“Đó gọi là chuyện nhỏ?”

Không ai trả lời.

Em chồng khẽ bĩu môi.

“Chị dâu.”

“Đồ đạc có đáng bao nhiêu.”

“Người một nhà.”

“Tính toán thế làm gì.”

Tôi quay đầu nhìn cô ta.

“Chiếc túi hàng hiệu.”

“Ba mươi sáu triệu.”

“Bộ mỹ phẩm.”

“Mười tám triệu.”

“Máy pha cà phê.”

“Mười hai triệu.”

“Chiếc đồng hồ chị đang đeo.”

“Cũng là quà sinh nhật chồng tôi mua cho tôi.”

“Tất cả.”

“Đều đang ở nhà em.”

Em chồng lập tức tái mặt.

Chu Minh cũng sững người.

Anh quay sang nhìn em gái.

“Em…”

“Đúng là em cầm?”

Em chồng lúng túng.

“Là…”

“Mẹ bảo em lấy.”

Mẹ chồng lập tức chen vào.

“Đồ của con dâu.”

“Chẳng phải cũng là của nhà họ Chu sao?”

“Nó dùng hay con gái tao dùng.”

“Có gì khác nhau?”

Nghe đến đây.

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Con trai tôi cũng đứng bật dậy.

“Mẹ.”

“Mẹ đừng làm khó bà nội nữa.”

“Con thấy bà nói đúng.”

“Dù sao sau này.”

“Tài sản cũng là của con.”

“Hai cô dùng trước có sao đâu.”

Nghe chính con trai mình nói ra câu ấy.

Trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.

Tôi lấy điện thoại.

Mở ứng dụng ngân hàng.

Đặt trước mặt Chu Minh.

“Anh nhìn đi.”

“Năm năm qua.”

“Tiền điện.”

“Tiền nước.”

“Tiền học của con.”

“Tiền sinh hoạt.”

“Hơn chín mươi phần trăm.”

“Đều từ tài khoản của tôi.”

“Tôi đi làm.”

“Tôi nuôi gia đình.”

“Tôi còn phải hầu hạ cả nhà anh.”

“Vậy mà.”

“Trong mắt các người.”

“Tôi chỉ là người nấu cơm.”

Chu Minh nhìn màn hình.

Ánh mắt dần thay đổi.

Đây là lần đầu tiên.

Anh biết.

Suốt những năm qua.

Người gánh cả gia đình.

Không phải mình.

Mà là vợ.

Đúng lúc ấy.

Tôi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ.

Đặt lên bàn.

“Là gì vậy?”

Chu Minh hỏi.

“Tài liệu ly hôn.”

“Tôi đã nhờ luật sư chuẩn bị.”

“Cách đây một tháng.”

Nghe vậy.

Chu Minh chết lặng.

“Em…”

“Một tháng trước đã muốn ly hôn?”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

“Không phải hôm nay.”

“Chỉ là…”

“Hôm nay.”

“Là giọt nước cuối cùng.”

Cả căn phòng.

Không còn một tiếng động.

Không ai ngờ.

Người phụ nữ luôn nhẫn nhịn suốt năm năm.

Lại thật sự…

Chuẩn bị rời đi từ rất lâu rồi.

Chương 3: Tôi Rời Đi Tay Trắng, Ba Tháng Sau Cả Nhà Họ Chu Đến Quỳ Trước Cửa Công Ty Tôi

Sau khi đặt tập hồ sơ ly hôn xuống bàn.

Tôi không nói thêm một câu.

Lặng lẽ quay về phòng.

Thu dọn hành lý.

Chu Minh theo sau.

Giọng nói lần đầu tiên có chút hoảng.

“Thanh Di.”

“Anh xin lỗi.”

“Anh sẽ nói mẹ.”

“Sau này chị với em gái sẽ ít về.”

Tôi gấp chiếc áo cuối cùng.

Không quay đầu.

“Không cần.”

“Đã muộn rồi.”

Chu Minh nắm lấy cổ tay tôi.

“Anh sửa.”

“Anh hứa sẽ sửa.”

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.

“Chu Minh.”

“Anh không sai một lần.”

“Anh sai suốt năm năm.”

Hai ngày sau.

Tôi chính thức ly hôn.

Không tranh quyền nuôi con.

Cũng không lấy căn nhà.

Chỉ mang theo những món đồ thuộc về mình.

Lúc ký tên.

Con trai đứng cạnh bà nội.

Không hề nhìn tôi lấy một lần.

Trước khi đi.

Tôi cúi xuống.

Nhìn đứa bé mình từng ôm trong lòng mỗi đêm.

“Mẹ đi đây.”

Nó bĩu môi.

“Đi thì đi.”

“Con có bà nội.”

“Có ba.”

“Còn có hai cô.”

“Con không cần mẹ.”

Tôi gật đầu.

Khẽ mỉm cười.

“Được.”

“Hy vọng sau này.”

“Con đừng hối hận.”

Ba tháng sau.

Tập đoàn Thiên Vũ tổ chức lễ ký kết dự án.

Toàn bộ giới kinh doanh trong thành phố đều có mặt.

Lâm Thanh Di mặc vest trắng.

Bước xuống từ chiếc xe thương vụ.

Khí chất hoàn toàn khác trước.

Ba tháng này.

Cô nhận lời mời quay lại làm Giám đốc vận hành.

Mức lương gấp ba lần trước đây.

Cũng trở thành cổ đông nhỏ của công ty.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Thanh Di!”

Cô quay đầu.

Là Chu Minh.

Phía sau anh.

Còn có mẹ chồng.

Chị chồng.

Em chồng.

Và cả con trai.

Mẹ chồng vừa nhìn thấy cô.

Lập tức đổi sang vẻ mặt hiền từ.

“Thanh Di.”

“Mẹ biết sai rồi.”

“Con về nhà đi.”

“Mẹ không để hai chị em nó về ăn cơm nữa.”

Chị chồng cũng đỏ mắt.

“Chị xin lỗi.”

“Chị trả hết đồ.”

“Chị không lấy nữa.”

Em chồng cúi đầu.

“Chiếc đồng hồ.”

“Chiếc túi.”

“Em đều mang trả.”

Ngay cả Chu Minh.

Cũng bước tới.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Thanh Di.”

“Anh bán căn hộ cũ rồi.”

“Anh mua nhà mới.”

“Chỉ có hai vợ chồng mình.”

“Không ai đến làm phiền nữa.”

“Cho anh một cơ hội.”

“Tụi mình làm lại nhé.”

Lâm Thanh Di nhìn tất cả.

Ánh mắt bình thản.

Đúng lúc ấy.

Một người đàn ông trung niên mặc vest bước tới.

“Cô Lâm.”

“Hội đồng quản trị đang chờ.”

“Đến giờ ký hợp đồng rồi.”

Ông cung kính mở cửa.

Mọi người lúc này mới nhìn rõ.

Đó là Tổng giám đốc tập đoàn.

Người từng xuất hiện trên tạp chí tài chính.

Vậy mà…

Lại đang mở cửa cho Lâm Thanh Di.

Mẹ chồng sững sờ.

“Thanh Di…”

“Con…”

“Công việc của con…”

Lâm Thanh Di mỉm cười.

“À.”

“Quên nói.”

“Tôi đã quay lại làm việc.”

“Lương năm.”

“Hơn ba triệu tệ.”

“Còn có cổ phần.”

Sắc mặt cả nhà họ Chu lập tức trắng bệch.

Bọn họ vẫn luôn nghĩ.

Rời khỏi nhà.

Lâm Thanh Di sẽ không sống nổi.

Không ngờ.

Người không thể sống thiếu…

Lại là bọn họ.

Đúng lúc ấy.

Con trai chạy tới.

Kéo tay áo cô.

“Mẹ.”

“Con muốn về với mẹ.”

Lâm Thanh Di cúi xuống.

Nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ ấy ra.

Giọng nói rất dịu.

“Xin lỗi.”

“Ngày mẹ rời đi.”

“Con đã tự chọn rồi.”

“Cơ hội.”

“Chỉ có một lần.”

Nói xong.

Cô xoay người.

Bước vào tòa nhà.

Không hề quay đầu lại.

Phía sau.

Chu Minh đứng chết lặng.

Nhìn bóng lưng người phụ nữ từng yêu mình nhất.

Lần đầu tiên anh hiểu.

Có những người.

Khi còn ở bên cạnh.

Ta nghĩ họ sẽ không bao giờ rời đi.

Đến khi thật sự mất rồi.

Mới biết…

Cả đời này.

Không bao giờ tìm lại được nữa.

HẾT

admin

Recent Posts

Chồng Bắt Tôi Tặng Chiếc Porsche Cho Tiểu Tam, Hôm Sau Tôi Cách Chức Anh Ngay Tại Công Ty

Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái…

2 tháng ago

Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia Tài Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 1: Mang Thai Tám Tháng, Tôi Phát Hiện Chồng Để Lại Toàn Bộ Gia…

2 tháng ago

Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Căn Biệt Thự 16 Triệu Tệ Của Tôi

Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết…

2 tháng ago

Tôi Mang Giấy Báo Có Thai Đến Tìm Chồng, Lại Bắt Gặp Anh Đang Nằm Trên Giường Với Người Khác

Chương 1: Tôi Bắt Gặp Chồng Ngoại Tình Khi Mang Theo Giấy Báo Có Thai…

2 tháng ago

Ngày Tôi Tát Chồng Trước Mặt Cả Bàn Tiệc, Anh Mới Biết Tập Đoàn Thật Ra Là Của Tôi

Chương 1: Tôi Tát Chồng Ngay Trong Bữa Tiệc, Rồi Bình Tĩnh Đệ Đơn Ly…

2 tháng ago

Đi Công Tác Về, Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay Múc Canh, Tôi Lập Tức Mời Bố Mẹ Vợ Về Quê

Chương 1: Vừa Về Đến Nhà, Tôi Thấy Vợ Một Tay Bế Con Một Tay…

2 tháng ago