
Chương 1: Mẹ Chồng Dẫn Người Đến Định Bán Biệt Thự Của Tôi, Không Biết Camera Đã Ghi Lại Tất Cả
Tôi đang ngồi.
Trong phòng chờ sân bay.
Thì điện thoại.
Đột nhiên rung lên.
“Cửa phụ.”
“Biệt thự số 18.”
“Đã được mở.”
Tôi khựng lại.
Biệt thự đó.
Là tài sản bố mẹ để lại.
Trên sổ đỏ.
Chỉ có duy nhất tên tôi.
Ngoài tôi.
Không ai có quyền bước vào.
…
Tôi lập tức.
Mở camera giám sát.
Hình ảnh vừa hiện lên.
Khóe môi tôi.
Lạnh lẽo cong lên.
Người đầu tiên bước vào.
Là mẹ chồng tôi.
Khâu Mỹ Lan.
Theo sau bà ta.
Là bốn người đàn ông xa lạ.
Một người cầm thước laser.
Một người ôm tập hồ sơ.
Hai người khác.
Mang theo máy đo đạc.
Khâu Mỹ Lan cười rất tươi.
“Mau lên.”
“Con dâu tôi đi công tác.”
“Hôm nay.”
“Xem cho xong.”
…
Người đàn ông cầm hồ sơ hỏi.
“Dì chắc.”
“Có quyền bán căn này chứ?”
Khâu Mỹ Lan cười khẩy.
“Nó là con dâu tôi.”
“Sớm muộn.”
“Nhà cũng là của con trai tôi.”
“Các anh.”
“Cứ định giá.”
“Tôi lo được.”
Nghe đến đó.
Tôi bật cười.
Ba năm.
Bà ta cuối cùng.
Cũng không nhịn nổi nữa.
…
Khâu Mỹ Lan.
Đi thẳng vào phòng khách.
Giẫm nguyên đôi giày bẩn.
Lên tấm thảm màu kem.
Đó là món quà cuối cùng.
Mẹ tôi mua.
Trước khi mất.
Bà ta còn đá nhẹ.
Mấy cái.
“Cái này.”
“Vứt đi.”
“Thay cái mới.”
Tôi lặng lẽ.
Bấm nút ghi màn hình.
…
Đi ngang qua.
Bức ảnh cưới.
Của bố mẹ tôi.
Khâu Mỹ Lan nhíu mày.
“Tháo xuống.”
“Người mua.”
“Nhìn thấy.”
“Xui.”
Một người đàn ông.
Lập tức gật đầu.
“Ghi chú.”
“Bỏ toàn bộ.”
“Đồ cũ.”
…
Bà ta dẫn cả nhóm.
Lên tầng hai.
Mở từng căn phòng.
Phòng ngủ.
Phòng thay đồ.
Phòng sách.
Ngay cả.
Hầm rượu dưới tầng hầm.
Cũng không bỏ sót.
“Túi xách.”
“Đồng hồ.”
“Trang sức.”
“Đều tính tiền.”
“Một món.”
“Cũng không được bỏ.”
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của bà ta reo lên.
Là em chồng tôi.
Tống Nhã Kỳ.
“Mẹ.”
“Thế nào rồi?”
Khâu Mỹ Lan cười lớn.
“Yên tâm.”
“Ít nhất.”
“Mười sáu triệu.”
“Đủ mua nhà.”
“Mua xe.”
“Làm đám cưới.”
“Cho con.”
Tôi nhìn màn hình.
Ánh mắt.
Lạnh đến cực điểm.
Hóa ra.
Biệt thự của tôi.
Đã sớm bị họ.
Chia hết.
Trong đầu.
…
Tôi lập tức.
Gọi cho chồng.
Tống Thừa Trạch.
Cuộc đầu.
Không nghe.
Cuộc thứ hai.
Không nghe.
Đến cuộc thứ ba.
Anh ta trực tiếp cúp máy.
Một tin nhắn.
Hiện lên.
“Anh đang họp.”
“Có gì.”
“Tối nói.”
Tôi cười.
Thật trùng hợp.
Mẹ anh.
Đang bán nhà của tôi.
Còn anh.
Lại bận họp.
…
Tôi chuyển sang.
Một số điện thoại khác.
“A lô.”
“Đội trưởng Mã.”
Đầu dây bên kia.
Lập tức đáp.
“Cô Đường.”
“Có chuyện gì?”
Tôi bình tĩnh nói.
“Biệt thự của tôi.”
“Có năm người.”
“Xâm nhập trái phép.”
“Có dấu hiệu.”
“Tẩu tán tài sản.”
“Tôi yêu cầu.”
“Phong tỏa.”
“Toàn bộ khu vực.”
Đội trưởng Mã hỏi ngay.
“Đối phương.”
“Có vũ khí không?”
“Tạm thời.”
“Chưa.”
“Nhưng.”
“Tuyệt đối.”
“Không để.”
“Một người nào.”
“Rời khỏi.”
…
Cúp máy.
Tôi gọi tiếp.
Cho tổ trưởng đội bảo vệ.
“Điều.”
“Mười tám người.”
“Khóa.”
“Cửa chính.”
“Cửa phụ.”
“Cửa gara.”
“Một người.”
“Cũng không được.”
“Thả.”
Đầu dây bên kia.
Chỉ đáp.
“Rõ.”
…
Mười phút sau.
Camera giám sát.
Ghi lại cảnh tượng.
Mẹ chồng tôi.
Vẫn đang cười nói.
Không hề biết.
Ngoài cổng biệt thự.
Mười tám bảo vệ.
Đã đồng loạt xuống xe.
Phía sau họ.
Một chiếc xe cảnh sát.
Cũng vừa bật đèn.
Tiến thẳng vào sân.
Tôi nhìn màn hình.
Khẽ mỉm cười.
“Mẹ à.”
“Đừng vội.”
“Vở kịch.”
“Mới chỉ bắt đầu.”

Chương 2: Mẹ Chồng Vẫn Tưởng Sắp Bán Được Nhà, Không Biết Cả Biệt Thự Đã Bị Phong Tỏa
Biệt thự.
Vẫn rất yên tĩnh.
Khâu Mỹ Lan.
Hoàn toàn không biết.
Bên ngoài.
Đã có mười tám bảo vệ.
Đứng kín mọi lối ra.
…
Bà ta cầm bản định giá.
Cười đến không khép miệng.
“Mười sáu triệu.”
“Đúng như tôi đoán.”
“Chỉ cần bán.”
“Con gái tôi.”
“Sẽ nở mày nở mặt.”
Một người đàn ông hỏi.
“Dì.”
“Chủ nhà.”
“Có ký hợp đồng không?”
Khâu Mỹ Lan khịt mũi.
“Nó là con dâu.”
“Chồng ký.”
“Là đủ.”
…
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Keng…
Keng…
Khâu Mỹ Lan nhíu mày.
“Ai vậy?”
Bà ta bước ra.
Vừa mở cửa.
Đã chết lặng.
Ngoài cổng.
Mười tám bảo vệ.
Đồng loạt đứng thành hai hàng.
Phía sau.
Là ba chiếc xe cảnh sát.
Đèn tín hiệu.
Liên tục chớp sáng.
…
Đội trưởng Mã.
Bước xuống xe.
Giơ thẻ ngành.
“Xin hỏi.”
“Ai là Khâu Mỹ Lan?”
Bà ta giật mình.
“Là…”
“Là tôi.”
“Có chuyện gì?”
Đội trưởng Mã bình tĩnh nói.
“Chúng tôi nhận được tin báo.”
“Có người.”
“Xâm nhập trái phép.”
“Và có dấu hiệu.”
“Tẩu tán tài sản.”
“Mời bà.”
“Hợp tác điều tra.”
Khâu Mỹ Lan tái mặt.
“Ai báo?”
“Nhà này.”
“Là của con trai tôi.”
Đội trưởng Mã lắc đầu.
“Không.”
“Theo hồ sơ.”
“Chủ sở hữu.”
“Là cô Đường Vy.”
“Bà.”
“Không có bất kỳ quyền nào.”
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của bà ta.
Đổ chuông.
Là tôi.
Bà ta vừa bắt máy.
Đã gào lên.
“Đường Vy.”
“Cô báo cảnh sát?”
Tôi khẽ cười.
“Mẹ.”
“Con còn gọi.”
“Cả bảo vệ.”
“Lẫn luật sư.”
“Nếu mẹ thích.”
“Chúng ta.”
“Nói chuyện.”
“Ở đồn.”
…
Khâu Mỹ Lan tức đến run người.
“Cô dám?”
“Tôi là mẹ chồng cô.”
Tôi bình thản đáp.
“Mẹ chồng.”
“Không có quyền.”
“Bán tài sản.”
“Của con dâu.”
“Càng không có quyền.”
“Mở khóa.”
“Biệt thự.”
“Khi chưa được phép.”
…
Đội trưởng Mã nhìn bà.
“Bà giải thích đi.”
“Chìa khóa.”
“Lấy ở đâu?”
Khâu Mỹ Lan.
Ánh mắt chớp liên tục.
“Tôi…”
“Con trai tôi đưa.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại bà.
Lại reo.
Là Tống Thừa Trạch.
Bà ta vội vàng.
Mở loa ngoài.
“Con trai.”
“Mau nói.”
“Đây là nhà con.”
“Con bảo mẹ vào.”
Đầu dây bên kia.
Vừa cất tiếng.
“Mẹ.”
“Mẹ đang làm gì vậy?”
Khâu Mỹ Lan sửng sốt.
“Con…”
“Không phải.”
“Con đưa chìa khóa.”
“Sao?”
Tống Thừa Trạch im lặng vài giây.
Rồi nói.
“Con chưa từng.”
“Đưa chìa khóa.”
Cả sân biệt thự.
Lập tức yên tĩnh.
…
Đội trưởng Mã nhìn thẳng bà.
“Vậy.”
“Chìa khóa.”
“Từ đâu ra?”
Khâu Mỹ Lan.
Mồ hôi chảy ròng.
Cuối cùng.
Lắp bắp.
“Tôi…”
“Tôi…”
“Đánh…”
“Chìa…”
“Khóa.”
Một câu nói.
Khiến tất cả.
Đều sững sờ.
Đội trưởng Mã lập tức.
Ra hiệu.
“Lập biên bản.”
“Nghi ngờ.”
“Làm giả chìa khóa.”
“Xâm nhập.”
“Chỗ ở.”
“Có dấu hiệu.”
“Chiếm đoạt tài sản.”
…
Khâu Mỹ Lan.
Hoàn toàn hoảng loạn.
Quay sang.
Nhìn bốn người kia.
“Các anh.”
“Nói đi.”
“Tôi đâu biết.”
“Là phạm pháp.”
Nhưng bốn người.
Đồng loạt lùi lại.
Một người vội nói.
“Chúng tôi.”
“Chỉ nhận.”
“Định giá.”
“Bà nói.”
“Đã được chủ nhà.”
“Ủy quyền.”
Nghe vậy.
Đội trưởng Mã.
Quay đầu nhìn bà.
“Ủy quyền.”
“Đâu?”
Khâu Mỹ Lan.
Không nói được.
Một chữ.
…
Đúng lúc ấy.
Tôi gửi đến.
Một đoạn video.
Là toàn bộ hình ảnh.
Camera giám sát.
Ghi lại từ đầu.
Từ lúc bà mở cửa.
Cho đến khi.
Tuyên bố.
“Bán biệt thự.”
“Làm của hồi môn.”
Cho con gái.
Đội trưởng Mã xem xong.
Khép điện thoại.
Giọng lạnh hẳn.
“Khâu Mỹ Lan.”
“Mời bà.”
“Về đồn.”
“Hợp tác điều tra.”
Lúc ấy.
Bà ta mới thật sự hiểu.
Hôm nay.
Không phải đến bán nhà.
Mà là…
Tự mình.
Bước vào chiếc bẫy.
Do chính mình đào.

Chương 3: Ngày Mẹ Chồng Bị Khởi Tố, Chồng Tôi Mới Biết Người Anh Mất Không Phải Là Căn Biệt Thự
Ba ngày sau.
Tôi trở về.
Biệt thự.
Cánh cổng vừa mở.
Đội trưởng Mã đã đứng chờ.
“Cô Đường.”
“Toàn bộ chứng cứ.”
“Đã hoàn tất.”
Tôi gật đầu.
“Bên phía họ.”
“Thế nào rồi?”
Anh đáp.
“Khâu Mỹ Lan.”
“Đã bị tạm giữ.”
“Bốn người đi cùng.”
“Đều khai.”
“Họ được thuê.”
“Đến định giá.”
“Chuẩn bị bán nhà.”
…
Đúng lúc ấy.
Một chiếc xe.
Phanh gấp trước cổng.
Là Tống Thừa Trạch.
Anh lao xuống xe.
Sắc mặt trắng bệch.
“Vy Vy.”
“Em nghe anh giải thích.”
Tôi nhìn anh.
Không nói gì.
…
Anh bước tới.
Muốn nắm tay tôi.
Tôi lùi lại.
“Đừng chạm vào.”
Anh khựng người.
“Anh thật sự.”
“Không biết.”
“Mẹ sẽ làm thế.”
“Anh chỉ…”
“Đưa ảnh chìa khóa.”
“Để mẹ.”
“Gọi thợ.”
“Sao thêm.”
“Nếu sau này.”
“Qua dọn dẹp.”
Tôi bật cười.
“Anh biết.”
“Mẹ anh.”
“Muốn căn nhà này.”
“Suốt ba năm.”
“Vậy mà.”
“Anh vẫn.”
“Đưa ảnh chìa khóa.”
“Có khác gì.”
“Tự mở cửa.”
Cho bà ấy?”
Anh cứng họng.
…
Đúng lúc ấy.
Luật sư của tôi.
Bước tới.
Đưa một tập hồ sơ.
“Đường tiểu thư.”
“Đơn khởi kiện.”
“Đã nộp.”
“Bao gồm.”
“Xâm nhập trái phép.”
“Làm giả chìa khóa.”
“Âm mưu chiếm đoạt tài sản.”
“Cùng.”
“Yêu cầu bồi thường.”
“Tổn thất.”
Do phá hoại hiện trường.
Tống Thừa Trạch.
Mặt cắt không còn giọt máu.
“Khởi kiện?”
“Em kiện mẹ anh?”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Không.”
“Tôi kiện.”
“Người.”
“Xâm phạm tài sản.”
“Của tôi.”
…
Anh đỏ mắt.
“Đó là mẹ anh.”
“Em không thể.”
“Nhân nhượng.”
“Một lần sao?”
Tôi nhìn thẳng anh.
“Ba năm.”
“Tôi đã.”
“Nhân nhượng.”
“Quá đủ.”
“Bà ấy.”
“Muốn tiền.”
“Tôi cho.”
“Muốn quà.”
“Tôi mua.”
“Muốn ở biệt thự.”
“Tôi từ chối.”
“Đổi lại.”
“Là bà ấy.”
“Làm chìa khóa giả.”
“Định bán luôn.”
“Căn nhà.”
“Của tôi.”
“Tống Thừa Trạch.”
“Anh nói xem.”
“Tôi còn phải.”
“Nhường.”
“Đến mức nào?”
Anh cúi đầu.
Không trả lời được.
…
Một tuần sau.
Tòa án.
Chính thức thụ lý.
Toàn bộ video.
Camera giám sát.
Được công bố.
Trong đoạn ghi hình.
Khâu Mỹ Lan.
Rõ ràng nói.
“Biệt thự này.”
“Sớm muộn.”
“Cũng là.”
“Nhà họ Tống.”
“Bán đi.”
“Làm của hồi môn.”
“Cho con gái.”
Từng câu.
Đều trở thành.
Chứng cứ.
Không thể chối cãi.
…
Một tháng sau.
Bản án được tuyên.
Khâu Mỹ Lan.
Phải chịu trách nhiệm.
Về hành vi.
Xâm nhập trái phép.
Làm giả chìa khóa.
Và bồi thường.
Toàn bộ thiệt hại.
Tống Nhã Kỳ.
Đám cưới bị hủy.
Nhà trai.
Biết chuyện.
Lập tức rút hôn.
Của hồi môn.
Cũng tan thành mây khói.
…
Cùng ngày.
Tống Thừa Trạch.
Đến gặp tôi.
Trên tay.
Là đơn ly hôn.
Anh cười rất gượng.
“Anh ký rồi.”
“Chỉ mong.”
“Em tha thứ.”
“Cho mẹ anh.”
Tôi nhận lấy.
Ký tên.
Rồi khép hồ sơ.
“Từ đầu đến cuối.”
“Điều tôi muốn.”
“Không phải.”
“Lời xin lỗi.”
“Mà là.”
“Sự trả giá.”
…
Vài tháng sau.
Tôi bán công ty cũ.
Chuyển đến thành phố khác.
Tiếp quản tập đoàn.
Do bố mẹ để lại.
Ngày khánh thành.
Một phóng viên hỏi.
“Cô có hối hận.”
“Vì đã ly hôn.”
“Tống tiên sinh không?”
Tôi mỉm cười.
Nhìn căn biệt thự.
Được ánh nắng phủ kín.
Rồi nhẹ nhàng đáp.
“Không.”
“Tôi chỉ hối hận.”
“Đã để.”
“Một số người.”
“Bước vào nhà mình.”
“Quá lâu.”
Ở phía bên kia con đường.
Tống Thừa Trạch.
Lặng lẽ đứng nhìn.
Rất lâu.
Cho đến khi.
Chiếc xe của tôi.
Biến mất.
Anh mới hiểu.
Người anh mất.
Không chỉ là.
Căn biệt thự trị giá mười sáu triệu.
Mà là…
Người phụ nữ.
Đã từng coi anh.
Là gia đình.
HẾT





