
Chương 1: Tôi Vừa Bỏ Đứa Con Thứ Năm, Chồng Đã Đưa Tôi Đơn Ly Hôn
Khi tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.
Bụng dưới vẫn đau như bị xé toạc.
Chiếc chăn trắng.
Đã thấm một mảng máu nhàn nhạt.
Bác sĩ khẽ nói.
“Ca phẫu thuật thành công.”
“Từ nay.”
“Chị rất khó mang thai lại.”
Tôi nhắm mắt.
Không khóc.
Bởi đây đã là lần thụ tinh trong ống nghiệm thứ năm thất bại.
Bảy năm kết hôn.
Tôi vì muốn có một đứa con.
Tiêm không biết bao nhiêu mũi thuốc.
Uống không biết bao nhiêu viên thuốc.
Mỗi lần thất bại.
Tôi đều tự nhủ.
Lần sau sẽ tốt hơn.
Nhưng lần này.
Không còn lần sau nữa.
…
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng bệnh mở ra.
Thẩm Dịch Thành ôm một bó hoa bước vào.
Anh nhìn gương mặt trắng bệch của tôi.
Ánh mắt thoáng chột dạ.
“Xuân Dư.”
“Anh có chuyện muốn nói.”
Tôi không đáp.
Anh đặt bó hoa xuống.
Rồi lấy trong cặp ra một tập giấy.
“Là đơn ly hôn.”
Tôi nhìn ba chữ ấy.
Bất giác bật cười.
Đứa con vừa mất.
Chồng đã mang đơn ly hôn đến.
Thật đúng lúc.
Thẩm Dịch Thành vội giải thích.
“Chỉ là ly hôn giả.”
“Văn Văn muốn làm blogger tình yêu.”
“Nếu mọi người biết anh đã kết hôn.”
“Sẽ ảnh hưởng đến cô ấy.”
“Em yên tâm.”
“Sau này.”
“Chúng ta sẽ tái hôn.”
“Em vẫn là vợ anh.”
Anh nhìn tôi.
Như đang chờ tôi nổi giận.
Nhưng tôi chỉ cầm bút.
Lặng lẽ ký tên.
Không chút do dự.
Thấy vậy.
Anh thở phào.
“Anh biết.”
“Em luôn hiểu chuyện.”
Tôi khép tập giấy lại.
Đặt lên bàn.
“Được.”
“Tôi ký rồi.”
“Anh còn việc gì nữa không?”
Có lẽ phản ứng của tôi quá bình tĩnh.
Thẩm Dịch Thành bỗng thấy bất an.
Anh lấy từ túi ra một cốc trà sữa.
“Em uống chút đi.”
“Môi em khô quá.”
Tôi nhìn chiếc cốc.
Trên nhãn.
Vẫn còn dòng chữ.
“Gửi Văn Văn yêu nhất.”
Tôi khẽ cười.
“Đưa nhầm rồi.”
Anh vội vàng giải thích.
“Không.”
“Ban đầu định mua cho em.”
“Chỉ là…”
“Cầm nhầm thôi.”
Tôi quay mặt đi.
Không muốn nhìn nữa.
…
Một lúc sau.
Anh lại lên tiếng.
“Xuân Dư.”
“Đừng so đo với Văn Văn.”
“Anh chỉ coi cô ấy như em gái.”
“Lớn lên cùng nhau.”
“Nên thương cô ấy hơn một chút.”
Lại là câu nói ấy.
Suốt bảy năm.
Mỗi lần Phạm Văn Văn chen vào cuộc sống của chúng tôi.
Anh đều nói như vậy.
Sinh nhật.
Đưa cô ta đi trước.
Kỷ niệm ngày cưới.
Để tôi ở nhà một mình.
Ngay cả lần tôi nhập viện dưỡng thai.
Anh cũng bỏ tôi.
Để đưa cô ta đi xem pháo hoa.
Tôi từng nghĩ.
Chỉ cần nhịn.
Đợi cô ta kết hôn.
Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Nhưng cuối cùng.
Điều kết thúc.
Lại là đứa con của tôi.
…
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói ngọt ngào.
“Anh Dịch Thành.”
“Em vào được không?”
Vừa nghe thấy giọng ấy.
Toàn thân tôi cứng lại.
Theo bản năng.
Tôi ôm lấy bụng dưới.
Nơi từng có đứa con của mình.
Thẩm Dịch Thành lập tức đứng dậy.
Khóe môi vô thức nở nụ cười.
“Văn Văn đến rồi.”
Anh quay sang tôi.
“Em đừng nói linh tinh.”
“Cô ấy vốn nhạy cảm.”
“Tâm trạng sẽ không tốt.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bỗng thấy xa lạ vô cùng.
Đứa con của chúng tôi vừa mất.
Điều anh lo nhất.
Lại là…
Tâm trạng của người phụ nữ khác.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi mới hiểu.
Người đáng thương nhất.
Chưa bao giờ là đứa trẻ chưa kịp chào đời.
Mà là chính tôi.
Người đã yêu nhầm một người đàn ông.
Suốt bảy năm.

Chương 2: Người Phụ Nữ Anh Bảo Là Em Gái, Lại Công Khai Gọi Anh Là Chồng
Phạm Văn Văn ôm một hộp bánh bước vào.
Vừa nhìn thấy tôi.
Cô ta lập tức đỏ mắt.
“Chị Xuân Dư.”
“Em nghe nói chị làm phẫu thuật.”
“Nên đến thăm chị.”
Nói xong.
Cô ta đặt hộp bánh xuống.
Rồi rất tự nhiên.
Khoác lấy cánh tay Thẩm Dịch Thành.
Động tác ấy.
Thành thạo đến mức như đã lặp lại hàng nghìn lần.
Tôi lặng lẽ nhìn.
Không nói gì.
Thẩm Dịch Thành khẽ ho một tiếng.
“Văn Văn.”
“Đừng làm chị hiểu lầm.”
Phạm Văn Văn vội buông tay.
Bĩu môi.
“Xin lỗi.”
“Em quen rồi.”
Ba chữ ấy.
Khiến tim tôi nhói lên.
Quen rồi…
Quen dựa vào chồng tôi.
Quen gọi anh bất cứ lúc nào.
Quen chen vào cuộc hôn nhân của chúng tôi.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Phạm Văn Văn sáng lên.
Cô ta cười.
“Anh Dịch Thành.”
“Video hôm qua của tụi mình lên xu hướng rồi.”
“Fan cứ hỏi bao giờ mình kết hôn.”
Thẩm Dịch Thành bất giác mỉm cười.
“Đừng đọc nữa.”
“Để chị em nghe thấy.”
Phạm Văn Văn lè lưỡi.
“Có sao đâu.”
“Dù gì…”
“Anh cũng sắp ly hôn rồi mà.”
Căn phòng.
Lập tức yên tĩnh.
Thẩm Dịch Thành vội nhìn tôi.
“Xuân Dư.”
“Đừng nghĩ nhiều.”
“Chỉ là kịch bản.”
“Tụi anh làm nội dung thôi.”
Tôi bình thản hỏi.
“Vậy giấy ly hôn.”
“Cũng là kịch bản?”
Anh nghẹn lời.
Không đáp được.
…
Phạm Văn Văn bỗng lấy điện thoại.
Mở một đoạn video.
“Anh xem.”
“Đã hơn ba triệu lượt xem rồi.”
Tôi vô tình nhìn thấy màn hình.
Trong video.
Thẩm Dịch Thành cúi người.
Nhẹ nhàng đeo nhẫn lên tay cô ta.
Rồi hôn lên trán cô ta.
Tiêu đề.
“Hôm nay cuối cùng em cũng đồng ý làm vợ anh.”
Bình luận bên dưới.
Đều là.
“Đẹp đôi quá.”
“Bao giờ cưới?”
“Chúc trăm năm hạnh phúc.”
Tôi khẽ cười.
Thì ra.
Người duy nhất không biết mình đã bị thay thế.
Lại là tôi.
…
Đúng lúc ấy.
Mẹ chồng bước vào.
Vừa nhìn thấy Phạm Văn Văn.
Bà lập tức cười tươi.
“Văn Văn.”
“Con đến rồi à.”
“Mẹ vừa hầm canh gà.”
“Toàn món con thích.”
Bà hoàn toàn quên mất.
Người vừa trải qua phẫu thuật.
Là tôi.
Phạm Văn Văn ngoan ngoãn nhận lấy bình giữ nhiệt.
“Cảm ơn bác.”
Mẹ chồng xoa đầu cô ta.
“Con gầy quá.”
“Phải ăn nhiều vào.”
“Mai này còn sinh cháu cho nhà bác.”
Chiếc thìa trong tay tôi.
Rơi xuống nền gạch.
Tiếng động rất nhỏ.
Nhưng cả phòng đều quay lại nhìn tôi.
Tôi nhìn mẹ chồng.
Khẽ hỏi.
“Bác vừa nói…”
“Ai sinh cháu?”
Bà khựng lại.
Biết mình lỡ lời.
Vội cười gượng.
“Ý bác là…”
“Nói đùa thôi.”
Thẩm Dịch Thành cũng lập tức giải thích.
“Mẹ chỉ thuận miệng.”
“Em đừng để bụng.”
Tôi nhìn ba người trước mặt.
Bỗng thấy rất buồn cười.
Một người.
Là chồng tôi.
Một người.
Là mẹ chồng tôi.
Một người.
Là cô gái luôn được gọi là em gái.
Thế nhưng.
Trong căn phòng bệnh này.
Tôi mới là người thừa.
…
Buổi chiều.
Luật sư của bệnh viện mang hồ sơ đến.
“Cô Tống.”
“Đây là giấy xác nhận kết thúc điều trị.”
“Cùng hồ sơ lưu trữ năm lần thụ tinh trong ống nghiệm.”
Tôi nhận lấy.
Đúng lúc ấy.
Một tờ kết quả xét nghiệm rơi xuống đất.
Phạm Văn Văn vô thức nhặt lên.
Chỉ liếc một cái.
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
“Tinh trùng yếu…”
“Người kiểm tra…”
“Là anh Dịch Thành?”
Cả căn phòng.
Bỗng im lặng như chết.
Phạm Văn Văn ngẩng đầu.
Nhìn Thẩm Dịch Thành.
Trong mắt tràn đầy khó tin.
“Anh…”
“Không phải anh luôn nói…”
“Là chị Xuân Dư không thể sinh con sao?”

Chương 3: Tôi Công Khai Sự Thật, Còn Anh Mất Cả Vợ Lẫn “Em Gái”
Căn phòng bệnh.
Im lặng đến nghẹt thở.
Phạm Văn Văn cầm tờ kết quả xét nghiệm.
Hai tay run lên.
“Anh…”
“Không phải anh nói…”
“Là chị Xuân Dư không sinh được con sao?”
Thẩm Dịch Thành tái mặt.
“Văn Văn.”
“Em nghe anh giải thích.”
Cô ta lùi lại một bước.
Giọng bắt đầu run rẩy.
“Anh lừa em?”
“Năm năm nay.”
“Anh luôn nói.”
“Là chị ấy có vấn đề.”
“Nên anh mới chưa thể ly hôn.”
“Anh còn bảo.”
“Sau này em sinh con.”
“Sẽ là đứa con đầu tiên của anh.”
Tôi lặng lẽ nhìn hai người.
Bỗng thấy tất cả thật nực cười.
Bảy năm qua.
Tôi dùng cơ thể mình.
Gánh thay sự tự trọng của một người đàn ông.
Còn anh ta.
Lại dùng lời nói dối ấy.
Đi lừa người phụ nữ khác.
…
Mẹ chồng giật lấy tờ xét nghiệm.
Đọc đi đọc lại.
Sắc mặt trắng bệch.
“Không…”
“Không thể nào.”
“Bệnh viện nhầm rồi.”
Tôi bình tĩnh mở tập hồ sơ.
Đặt năm bản kết quả lên bàn.
“Không phải một bệnh viện.”
“Mà là năm bệnh viện.”
“Mỗi lần thụ tinh.”
“Bác sĩ đều yêu cầu anh ấy kiểm tra lại.”
“Kết quả.”
“Đều giống nhau.”
Thẩm Dịch Thành cúi gằm mặt.
Một câu cũng không nói nổi.
Tôi nhìn anh.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Bảy năm.”
“Tôi thay anh gánh mọi lời mắng.”
“Mẹ anh nói tôi là gà mái không biết đẻ.”
“Họ hàng anh chê tôi vô dụng.”
“Bạn bè anh cười tôi hiếm muộn.”
“Còn anh.”
“Chưa từng giải thích lấy một lần.”
…
Phạm Văn Văn cười.
Tiếng cười ngày càng lớn.
Đến cuối cùng.
Lại bật khóc.
“Thẩm Dịch Thành.”
“Anh đúng là khốn nạn.”
“Anh lừa cả hai người phụ nữ.”
Nói xong.
Cô ta tháo chiếc nhẫn đôi trên tay.
Ném thẳng vào mặt anh.
Chiếc nhẫn lăn trên nền gạch.
Phát ra tiếng vang lạnh lẽo.
“Chúng ta kết thúc.”
“Từ nay.”
“Đừng bao giờ tìm em nữa.”
Cô ta quay người bỏ đi.
Không hề ngoái lại.
…
Thẩm Dịch Thành theo phản xạ định đuổi theo.
Nhưng vừa bước được hai bước.
Anh lại quay đầu nhìn tôi.
Trong mắt lần đầu tiên.
Xuất hiện sự hoảng loạn.
“Xuân Dư.”
“Anh sai rồi.”
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Chúng ta đừng ly hôn.”
“Anh sẽ cắt đứt với Văn Văn.”
“Chúng ta làm lại.”
“Tái hôn cũng được.”
“Hay tiếp tục làm thụ tinh.”
“Anh sẽ ở bên em.”
Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt.
Đã từng.
Tôi yêu anh hơn cả bản thân.
Nhưng hôm nay.
Tình yêu ấy.
Đã chết cùng đứa con thứ năm.
Tôi lấy trong túi ra.
Một tập hồ sơ khác.
Đặt xuống trước mặt anh.
“Lúc anh đưa tôi đơn ly hôn.”
“Tôi đã ký.”
“Nhưng…”
“Không phải ly hôn giả.”
“Mà là đơn ly hôn thật.”
“Tôi đã nhờ luật sư nộp lên tòa.”
“Chiều nay.”
“Đơn đã được tiếp nhận.”
Thẩm Dịch Thành chết lặng.
Hai chân mềm nhũn.
Ngồi phịch xuống ghế.
“Không…”
“Em không thể bỏ anh.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Tôi không bỏ anh.”
“Tôi chỉ…”
“Trả anh về.”
“Cho người mà anh luôn muốn ở bên.”
…
Ba tháng sau.
Tôi mở một phòng thiết kế nội thất nhỏ.
Sống một mình.
Không còn lịch tiêm thuốc.
Không còn bệnh viện.
Không còn những lần chờ đợi trong tuyệt vọng.
Một buổi sáng.
Tôi vô tình nhìn thấy tin tức.
Tài khoản của Phạm Văn Văn bị cư dân mạng phát hiện.
Hóa ra.
Người đàn ông cô ta luôn khoe là độc thân.
Lại là người đã có vợ.
Kênh bị xóa.
Hợp đồng quảng cáo hủy sạch.
Còn Thẩm Dịch Thành.
Ngày nào cũng đứng dưới công ty tôi.
Ôm bó hoa.
Lặng lẽ chờ.
Chỉ tiếc.
Lần này.
Người bị bỏ lại.
Không còn là tôi nữa.
HẾT





