
Chương 1: Mang Thai Bảy Tháng, Tôi Bắt Gặp Chồng Và Tiểu Tam Ân Ái Ngay Trong Văn Phòng Của Nhà Tôi
Mang thai được bảy tháng, tôi vốn chỉ định đi khám thai như thường lệ.
Không ngờ trên đường đến bệnh viện, một chiếc mô tô phân khối lớn đột ngột lao ra, chắn ngang đầu chiếc Porsche của tôi. Tiếng phanh gấp chói tai vang lên, bụng tôi vì quán tính mà đau nhói.
Cô gái mặc đồ da bó sát bước xuống xe, tháo mũ bảo hiểm rồi cầm gậy kim loại đập mạnh vào gương chiếu hậu.
“Rầm!”
Chiếc gương vỡ nát.
Cô ta chỉ thẳng vào mặt tôi, cười khinh bỉ.
“Lần sau còn dám ngồi ghế phụ của anh ấy, tôi sẽ đập nát cả xe.”
Tôi còn chưa kịp mở cửa thì Thẩm Tông đã vội vàng lao xuống.
Điều đầu tiên anh làm không phải hỏi tôi có bị thương hay không.
Mà là ôm lấy cô gái kia, nhẹ giọng dỗ dành.
“Được rồi bảo bối, đừng giận nữa.”
“Anh mua cho em chiếc mô tô phiên bản giới hạn mà em thích, được chưa?”
Tôi ôm bụng, vừa định xuống xe thì anh quay người, dùng sức đẩy tôi trở lại ghế.
“Đừng nói chuyện.”
“Dao Dao nóng tính lắm, nếu biết em là vợ anh, lỡ làm em bị thương thì anh biết ăn nói với bố mẹ em thế nào?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Đến lúc này anh vẫn còn lo người tình sẽ làm tổn thương tôi.
Nhưng điều anh quan tâm không phải tôi hay đứa con trong bụng.
Mà là không biết phải giải thích với bố mẹ tôi.
Sở Dao cười đắc ý, vòng hai tay qua cổ Thẩm Tông.
“Cô nghe rõ chưa?”
“Thẩm Tông đau lòng cho tôi hay đau lòng cho cô, trong lòng cô tự biết.”
“Lần sau còn dám ngồi ghế phụ của anh ấy, tôi sẽ đâm nát cả bốn cái lốp.”
Nói xong, cô ta còn cố tình hôn lên má anh.
Ngay giữa đường.
Ngay trước mặt tôi.
Tôi bị khóa trong xe, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người ve vãn nhau như một đôi tình nhân thực sự.
Cuối cùng, Thẩm Tông khóa cửa xe, ném chìa khóa cho bảo vệ bãi đỗ rồi quay sang nói với tôi.
“Em tự bắt taxi về.”
“Dao Dao đang giận, anh phải đưa cô ấy đi trước.”
Nói xong, anh ngồi lên chiếc mô tô của Sở Dao.
Hai người ôm nhau rời đi, để mặc tôi đứng một mình bên vệ đường với cái bụng mang thai nặng nề.
…
Đêm hôm đó, gần mười hai giờ Thẩm Tông mới trở về.
Trên người anh nồng nặc mùi thuốc lá và mùi nước hoa rẻ tiền quen thuộc của Sở Dao.
Tôi vẫn ngồi trên ghế sofa.
Trong tay là tờ báo cáo khám thai.
Anh chỉ liếc tôi một cái rồi định đi thẳng vào phòng tắm.
“Thẩm Tông.”
“Chúng ta nói chuyện.”
Anh dừng bước, khó chịu kéo lỏng cà vạt.
“Có gì để nói?”
“Lại muốn trách anh vì chuyện ban sáng?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Là cô ta chặn xe tôi, đập xe của tôi, còn sỉ nhục tôi giữa đường.”
“Anh không thấy cô ta quá đáng sao?”
Thẩm Tông nhíu mày, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Hứa Phàm, em có thể rộng lượng hơn được không?”
“Dao Dao mới hai mươi tuổi, còn trẻ con, thích gì làm nấy.”
“Em sắp ba mươi rồi, còn muốn tranh giành với một cô gái nhỏ?”
Tôi bật cười.
“Trong bụng tôi là con anh.”
Anh nhìn bụng tôi một cái rồi lạnh nhạt đáp.
“Nếu không vì đứa bé này, em nghĩ anh sẽ cưới em sao?”
Một câu nói khiến trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Bao năm qua, tôi vẫn luôn cho rằng anh chỉ chưa đủ yêu mình.
Đến hôm nay tôi mới biết.
Anh chưa từng yêu.
…
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên.
Là tin nhắn của Sở Dao.
Trong ảnh, Thẩm Tông để trần nửa người nằm trên giường ngủ, trên cổ đầy những dấu hôn đỏ rực.
Ngay sau đó là một đoạn ghi âm.
“Chị Hứa.”
“Anh ấy bảo em không mặc gì còn đẹp hơn chị mặc cả cây Chanel.”
“Ở cạnh chị, anh ấy chỉ thấy ngột ngạt.”
“Ở cạnh em, anh ấy mới là đàn ông.”
Tôi lặng lẽ tắt màn hình.
Thẩm Tông nhìn thấy tin nhắn cũng chẳng buồn giải thích.
Anh chỉ cười nhạt.
“Đã biết rồi thì anh cũng không cần giấu nữa.”
“Dao Dao đơn thuần hơn em rất nhiều.”
“Ở cạnh cô ấy anh mới thấy nhẹ nhõm.”
Tôi bình tĩnh hỏi.
“Vậy anh định thế nào?”
Anh đáp ngay như thể đã chuẩn bị sẵn.
“Chiếc Porsche của em ngày mai sang tên cho Dao Dao.”
“Em đang mang thai, để xe cũng chẳng dùng đến.”
“Cho cô ấy là hợp lý.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Chiếc xe đó là quà sinh nhật bố tôi tặng trước khi kết hôn.
Đứng tên tôi.
Là tài sản trước hôn nhân của tôi.
Vậy mà anh lại nói như thể đó là món đồ anh có quyền quyết định.
…
Sáng hôm sau.
Tôi không mang chìa khóa xe.
Mà đi thẳng đến Tập đoàn Hứa.
Vừa bước vào đại sảnh, cô lễ tân đã lúng túng chạy tới.
“Hứa tổng…”
“Thẩm tổng dặn chị đang dưỡng thai, không cần đến công ty.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ấy.
“Đây là Tập đoàn Hứa.”
“Bao giờ đổi thành Tập đoàn Thẩm thì hãy nghe lời anh ta.”
Nói xong, tôi đi thẳng lên tầng cao nhất.
Khi còn cách văn phòng tổng giám đốc vài bước, bên trong đã vang ra tiếng cười nũng nịu.
“Anh Thẩm, đây là công ty mà…”
“Sợ gì chứ.”
“Anh là tổng giám đốc.”
“Cô ấy đang ở nhà ngoan ngoãn dưỡng thai, làm sao dám tới đây.”
Tôi không gõ cửa.
Mà giơ chân đá mạnh.
“Rầm!”
Cánh cửa bật tung.
Bên trong, Sở Dao đang ngồi trên đùi Thẩm Tông, váy bị kéo lên tận đùi, còn bàn tay anh vẫn đặt trong áo cô ta.
Hai người đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Tôi chỉ mỉm cười, bình tĩnh bước vào.
“Xin lỗi.”
“Tôi vào văn phòng của chính mình…”
“Có cần phải gõ cửa không?”

Chương 2: Tôi Cách Chức Chồng Ngay Trước Mặt Tiểu Tam, Cô Ta Mới Biết Ai Mới Là Chủ Công Ty
Cả văn phòng chìm vào im lặng.
Sở Dao giật mình nhảy khỏi người Thẩm Tông, cuống quýt kéo váy xuống. Thẩm Tông cũng vội vàng chỉnh lại quần áo, nhưng bàn tay vừa rút khỏi eo cô ta vẫn chưa kịp buông ra.
Nhìn cảnh tượng trước mặt, tôi chỉ thấy buồn cười.
Đây là người đàn ông hôm qua còn bắt tôi nhường chiếc Porsche cho nhân tình của anh ta.
Thấy tôi không nói gì, Thẩm Tông lại là người nổi giận trước.
“Hứa Phàm, ai cho em xông vào?”
“Không biết gõ cửa à?”
Tôi bình tĩnh đóng cửa văn phòng, khóa lại rồi mới quay người nhìn anh.
“Tôi cũng đang muốn hỏi anh.”
“Trong giờ làm việc, tổng giám đốc của công ty đang bận chuyện gì?”
Thẩm Tông nhíu mày.
“Dao Dao chỉ đến đưa tài liệu.”
Tôi nhìn chiếc cúc áo sơ mi của anh còn cài lệch, lại nhìn đôi môi đỏ bừng của Sở Dao.
“Đưa tài liệu?”
“Bằng cách ngồi lên đùi anh sao?”
Sở Dao lập tức đỏ hoe mắt.
“Chị Hứa, chị hiểu lầm rồi.”
“Em suýt ngã nên anh Thẩm mới đỡ em.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Được.”
“Nếu chỉ là hiểu lầm…”
“Vậy mở camera lên xem.”
Vừa dứt lời, sắc mặt hai người đồng thời thay đổi.
Thẩm Tông bước lên một bước.
“Hứa Phàm!”
“Em đừng làm quá!”
Tôi không để ý đến anh ta, trực tiếp lấy điện thoại gọi cho trưởng phòng kỹ thuật.
“Mang toàn bộ dữ liệu camera tầng ba mươi sáu đến phòng họp.”
“Năm phút.”
“Không được phép xóa bất cứ đoạn nào.”
Đầu dây bên kia lập tức đáp.
“Vâng, Hứa tổng.”
Tiếng “Hứa tổng” vừa vang lên, Sở Dao ngơ ngác nhìn tôi.
“Chị… chị là Hứa tổng?”
Tôi không trả lời.
Thẩm Tông lại cười lạnh.
“Đừng diễn nữa.”
“Hiện tại anh mới là tổng giám đốc.”
“Không có lệnh của anh, hôm nay không ai dám nghe em.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh quên rồi sao?”
“Người bổ nhiệm anh ngồi vào chiếc ghế này…”
“Cũng chính là người có thể kéo anh xuống.”
Đúng lúc ấy, cửa văn phòng mở ra.
Ba vị cổ đông lâu năm của tập đoàn cùng giám đốc nhân sự đồng loạt bước vào.
Nhìn thấy tôi, tất cả đều khẽ cúi đầu.
“Hứa tổng.”
Thẩm Tông đứng chết lặng.
Sở Dao càng sợ đến mức lùi hẳn về phía sau.
Tôi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa.
Đó vốn là vị trí của tôi.
Chỉ vì mang thai, tôi mới giao công việc tạm thời cho Thẩm Tông xử lý.
Không ngờ anh ta lại tưởng mình thật sự là chủ nhân của cả tập đoàn.
Tôi mở tập hồ sơ trước mặt.
“Hôm nay triệu tập cuộc họp khẩn.”
“Nội dung chỉ có một.”
“Miễn nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của Thẩm Tông.”
Cả phòng họp im phăng phắc.
Thẩm Tông đập mạnh xuống bàn.
“Hứa Phàm!”
“Em dựa vào cái gì?”
Tôi bình thản lấy ra một tập tài liệu khác.
“Dựa vào việc tôi nắm giữ sáu mươi tám phần trăm cổ phần Tập đoàn Hứa.”
“Dựa vào việc bố tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị.”
“Còn anh…”
“Chỉ là người được thuê quản lý.”
Một câu nói khiến gương mặt anh ta lập tức trắng bệch.
Đúng lúc ấy, trưởng phòng kỹ thuật mang ổ cứng camera bước vào.
Đoạn ghi hình nhanh chóng được phát lên màn hình lớn.
Hình ảnh Thẩm Tông ôm Sở Dao, hôn nhau ngay trên ghế tổng giám đốc hiện lên rõ mồn một.
Không một góc chết.
Không một lời nào có thể chối cãi.
Giám đốc nhân sự khẽ ho một tiếng.
“Hành vi quan hệ bất chính trong giờ làm việc, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh tập đoàn.”
“Theo quy định…”
“Buộc thôi việc.”
Sở Dao lập tức hoảng loạn.
“Không…”
“Em không biết đây là công ty của chị…”
Tôi nhìn cô ta.
“Không biết?”
“Hôm qua cô còn bảo gia sản của Thẩm Tông sớm muộn cũng thuộc về cô.”
“Vậy hôm nay tôi sẽ nói cho cô biết.”
“Thứ duy nhất anh ta thật sự sở hữu…”
“Chỉ là cái họ Thẩm.”
“Tất cả những thứ còn lại…”
“Đều là của nhà họ Hứa.”
Sở Dao quay sang nhìn Thẩm Tông.
Ánh mắt tràn đầy hoang mang.
“Anh… chẳng phải anh nói…”
“Cả công ty này đều là của anh sao?”
Thẩm Tông cứng đờ.
Một câu cũng không trả lời nổi.
Đúng lúc ấy, luật sư riêng của tôi đẩy cửa bước vào.
Ông đặt hai tập hồ sơ xuống trước mặt Thẩm Tông.
“Một là quyết định miễn nhiệm.”
“Hai là đơn ly hôn.”
“Còn đây…”
“Là bản thỏa thuận ở rể anh đã ký bảy năm trước.”
“Xin mời anh xem kỹ.”
Lần đầu tiên kể từ khi tôi bước vào văn phòng…
Trong mắt Thẩm Tông hiện lên vẻ hoảng loạn thật sự.
Anh cuối cùng cũng hiểu.
Người mình vừa phản bội…
Không chỉ là người vợ đang mang thai.
Mà còn là người duy nhất có thể cho anh tất cả những gì anh đang có.

Chương 3: Ngày Tôi Thu Hồi Mọi Thứ, Anh Mới Biết Mình Chỉ Là Kẻ Ở Rể Tay Trắng
Tin Thẩm Tông bị cách chức lan khắp tập đoàn chỉ trong một buổi chiều.
Thẻ nhân viên của anh bị khóa.
Quyền truy cập hệ thống bị thu hồi.
Xe công bị phòng hành chính thu lại.
Ngay cả văn phòng tổng giám đốc, anh cũng không còn quyền bước vào.
Đến lúc ấy, Thẩm Tông mới thật sự hoảng.
Buổi tối, anh tìm về nhà.
Không còn dáng vẻ cao ngạo thường ngày.
Vừa nhìn thấy tôi, anh đã bước nhanh tới.
“Phàm Phàm…”
“Cho anh giải thích.”
Tôi vẫn bình tĩnh ngồi trên sofa, trước mặt là một ly sữa nóng và bản thỏa thuận ly hôn đã được luật sư chuẩn bị sẵn.
“Anh còn gì để giải thích?”
Anh siết chặt hai tay.
“Anh chỉ nhất thời hồ đồ.”
“Anh chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em.”
“Dao Dao chỉ là…”
Tôi ngắt lời.
“Chỉ là người anh yêu.”
“Còn tôi là người giúp anh có tiền, có địa vị, có công việc.”
“Đúng không?”
Anh cúi đầu.
Không nói được một câu.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Sở Dao xách túi chạy vào.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta đã thay đổi hoàn toàn vẻ kiêu ngạo trước đây.
“Chị Hứa…”
“Em xin lỗi.”
“Em không biết…”
“Anh Thẩm thật sự chỉ là người làm thuê.”
Tôi bật cười.
“Hôm trước cô chẳng phải còn nói…”
“Chỉ cần cô ngoắc ngón tay.”
“Gia sản của anh ấy đều thuộc về cô sao?”
Sở Dao cắn môi.
Không dám nhìn tôi.
Tôi mở điện thoại.
Bật đoạn ghi âm cô ta từng gửi.
Giọng nói đầy đắc ý của cô ta vang lên khắp phòng khách.
“Đừng lấy đứa con ra để trói buộc Thẩm Tông.”
“Gia sản của anh ấy sớm muộn cũng là của tôi.”
Đoạn ghi âm vừa kết thúc.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Sở Dao xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.
Thẩm Tông quay sang nhìn cô ta.
Ánh mắt đầy oán trách.
“Nếu không phải vì cô…”
“Tôi sẽ không mất tất cả.”
Sở Dao cười lạnh.
“Anh đừng đổ hết lên đầu tôi.”
“Chính anh nói mình ghét vợ.”
“Chính anh chủ động theo đuổi tôi.”
“Chính anh nói sớm muộn cũng lấy được toàn bộ tài sản nhà họ Hứa.”
“Tôi có ép anh phản bội vợ mình sao?”
Từng câu nói như những cái tát giáng thẳng vào mặt Thẩm Tông.
Anh đứng chết lặng.
Không còn gì để phản bác.
Đúng lúc ấy, luật sư của tôi bước vào.
Ông đặt trước mặt Thẩm Tông một tập hồ sơ.
“Theo thỏa thuận ở rể đã ký trước hôn nhân.”
“Khi có hành vi ngoại tình gây tổn hại nghiêm trọng đến hôn nhân.”
“Anh phải lập tức chấm dứt toàn bộ chức vụ tại Tập đoàn Hứa.”
“Đồng thời rời khỏi căn biệt thự hiện tại.”
“Không được mang theo bất kỳ tài sản nào thuộc nhà họ Hứa.”
Thẩm Tông run rẩy mở từng trang.
Đó đều là chữ ký của chính anh.
Năm ấy, để được cưới tôi, anh đã không do dự ký toàn bộ điều khoản.
Anh luôn cho rằng.
Sau khi cưới.
Chỉ cần nắm được công ty.
Bản hợp đồng ấy sẽ chẳng còn ý nghĩa.
Không ngờ.
Người bị trói buộc cuối cùng.
Lại chính là anh.
Anh bỗng quỳ xuống trước mặt tôi.
“Phàm Phàm.”
“Anh sai rồi.”
“Anh không cần công ty.”
“Không cần tiền.”
“Chỉ cần em và con.”
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình.
Đứa bé vừa khẽ đạp một cái.
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình.
Bình thản hỏi.
“Nếu hôm nay.”
“Tôi không phải con gái nhà họ Hứa.”
“Không có công ty.”
“Không có tiền.”
“Anh còn quỳ ở đây sao?”
Thẩm Tông há miệng.
Nhưng không nói nổi một lời.
Bởi chính anh cũng biết.
Đáp án là không.
Tôi đẩy bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt anh.
“Ký đi.”
“Lần này.”
“Đừng để tôi phải nhắc lần thứ hai.”
Anh cầm bút.
Bàn tay run đến mức không viết nổi tên mình.
Cuối cùng vẫn ký.
Ngay khoảnh khắc nét bút cuối cùng hạ xuống.
Cuộc hôn nhân kéo dài bảy năm.
Chính thức kết thúc.
…
Ba tháng sau.
Tôi sinh hạ một bé trai khỏe mạnh.
Đứa bé theo họ Hứa.
Không còn bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Thẩm.
Một năm sau.
Tập đoàn Hứa mở rộng thêm ba chi nhánh.
Tôi xuất hiện trên trang bìa tạp chí tài chính với danh hiệu “Nữ doanh nhân của năm”.
Trong một buổi phỏng vấn, phóng viên hỏi tôi:
“Cô có từng hối hận vì cuộc hôn nhân trước đây không?”
Tôi mỉm cười.
Nhìn cậu con trai đang chơi trong lòng mình.
Rồi nhẹ nhàng đáp:
“Điều duy nhất tôi hối hận…”
“Là đã để một người không xứng đáng.”
“Bước vào cuộc đời mình quá lâu.”
Ở bên kia đường.
Thẩm Tông đứng lặng nhìn hai mẹ con tôi.
Trên người anh chỉ còn bộ vest cũ đã sờn vai.
Sở Dao đã rời bỏ anh từ lâu.
Công ty mới mở cũng phá sản.
Anh cuối cùng cũng hiểu.
Người khiến mình mất tất cả.
Không phải tôi.
Mà là lòng tham.
Sự phản bội.
Và sự tự phụ của chính mình.
Còn tôi.
Chưa từng lấy đi của anh bất cứ thứ gì.
Tôi chỉ thu hồi lại…
Những gì vốn thuộc về mình.
HẾT





