Khi Chồng Đưa Đơn Ly Hôn, Tôi Mỉm Cười — Vì Tôi Đã Chờ Câu Nói Đó Suốt Sáu Năm

“Tống An, ký đi.”

Tờ giấy được đẩy qua mặt bàn đúng lúc tôi vừa đặt bát cháo xuống.

Hơi nóng vẫn còn bốc lên từ chiếc bát sứ. Mùi bí đỏ và thuốc sát trùng
quẩn trong căn hộ nhỏ, thứ mùi đã theo tôi suốt sáu năm qua.

Tôi nhìn tờ đơn ly hôn.

Không cầm lên.

Cũng không nhìn chồng ngay.

Tay tôi vẫn còn ướt vì vừa rửa chiếc khăn dùng để lau mặt cho mẹ chồng.

“Anh nghĩ kỹ rồi chứ?”

Trần Húc ngồi đối diện, hai khuỷu tay chống lên đầu gối.

“Ừ.”

Chỉ một chữ.

Ngắn gọn như thể chúng tôi đang bàn chuyện đổi chiếc tivi cũ.

Tiếng bánh xe lăn khẽ vang lên.

Mẹ chồng nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên.

“Đáng lẽ phải ly hôn từ lâu rồi. Nhà này nuôi cô đủ sáu năm là quá lắm
rồi.”

Em chồng đứng dựa cửa.

“Chị dâu, ký đi. Mọi người đỡ mất thời gian.”

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn từng người một.

Sáu năm trước, chính những con người này từng nắm tay tôi khóc, cầu xin
tôi nghỉ việc để ở nhà chăm sóc mẹ.

Họ nói chỉ vài tháng.

Rồi bà sẽ khỏe.

Vài tháng biến thành vài năm.

Tôi thôi việc.

Bỏ cơ hội thăng chức.

Bỏ những chuyến công tác.

Bỏ cả những kế hoạch từng vẽ ra cho cuộc đời mình.

Ngày nào cũng giống ngày nào.

Năm giờ sáng thức dậy.

Đỡ mẹ chồng ngồi dậy.

Đo huyết áp.

Nấu cháo.

Cho uống thuốc.

Lau người.

Thay ga giường.

Đưa đi phục hồi chức năng.

Đến tối lại xoa bóp chân tay cho bà trước khi ngủ.

Sáu năm.

Không một ngày nghỉ.

Không một lời cảm ơn.

Tôi cúi xuống nhìn đôi tay mình.

Da khô ráp.

Đầu ngón tay nứt nẻ.

Móng tay chưa bao giờ sơn vì lúc nào cũng phải tiếp xúc với nước và
thuốc.

“Em không định nói gì sao?”

Giọng Trần Húc kéo tôi trở lại.

Tôi mỉm cười.

“Có.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Cuối cùng cũng đến ngày này.”

Không khí trong phòng chợt đông cứng.

Em dâu đang cầm cốc nước cũng khựng lại.

“Chị cười cái gì?”

“Tôi vui.”

“Tôi đã chờ câu nói này rất lâu.”

Trần Húc cau mày.

“Ý em là gì?”

“Không có gì.”

“Tôi chỉ nghĩ… nếu anh đã quyết định rồi thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”

Tôi cầm tờ đơn.

Lật từng trang.

Những điều khoản được in rất chỉnh tề.

Rõ ràng anh đã chuẩn bị từ lâu.

Tôi đặt tờ giấy xuống.

“Cho tôi ba ngày.”

“Ba ngày để làm gì?”

“Thu dọn vài thứ.”

Mẹ chồng cười khẩy.

“Đừng có mơ chia tài sản.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Con chưa nói đến tiền.”

“Con chỉ muốn mọi thứ rõ ràng.”

Bà quay mặt đi.

“Đồ ăn bám thì có gì để rõ ràng.”

Tôi không đáp.

Bởi tôi biết, có những câu trả lời không cần nói ngay.

Chiều hôm đó, tôi rời khỏi căn nhà với một chiếc vali nhỏ.

Không ai tiễn.

Không ai giữ.

Bước xuống cầu thang, tôi hít một hơi thật sâu.

Đã rất lâu rồi tôi mới cảm thấy không khí ngoài trời dễ chịu đến vậy.

Tôi thuê một căn phòng nhỏ gần công viên.

Đặt chiếc vali xuống.

Việc đầu tiên tôi làm không phải khóc.

Tôi mở ngăn kéo.

Một chiếc hộp tài liệu màu xám nằm gọn bên trong.

Tôi mở nắp.

Từng tập hồ sơ được phân loại ngay ngắn.

Hóa đơn.

Chi phí thuốc men.

Lịch điều trị.

Sổ ghi chép.

Biên lai.

Ảnh.

Và một chiếc USB màu đen.

Tôi cắm USB vào máy tính.

Màn hình hiện lên một thư mục duy nhất.

Tên thư mục là:

“Sự thật.”

Tôi nhìn màn hình thật lâu.

Rồi khẽ nói một mình:

“Bây giờ mới chỉ bắt đầu.”

Tối đầu tiên trong căn phòng thuê, tôi không bật tivi.

Không mở nhạc.

Chỉ ngồi trước chiếc bàn gỗ cũ kỹ, lật từng tập hồ sơ.

Từng tờ hóa đơn đều có ngày tháng.

Từng khoản chuyển khoản đều được đánh dấu.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng đến chúng.

Cho đến ba tháng trước.

Đó là ngày Tiểu Bảo sốt gần bốn mươi độ.

Tôi gọi cho Trần Húc.

“Anh tan làm nhớ mua thuốc hạ sốt.”

Anh đáp rất nhanh.

“Ừ.”

Chín giờ tối anh mới về.

Hai tay trống không.

“Anh quên.”

Chỉ hai chữ.

Tôi ôm con chạy sang phòng khám gần nhà trong cơn mưa.

Lúc trở về, điện thoại anh sáng màn hình.

Một tin nhắn hiện lên.

“Cảm ơn anh vì ly trà sữa hôm nay.”

Tôi không định xem.

Nhưng ngón tay dừng lại.

Cuộc trò chuyện kéo dài hàng tháng.

Có những lời quan tâm tôi chưa từng được nghe.

Có những buổi hẹn mà anh nói đang tăng ca.

Tối đó tôi không đánh thức anh.

Tôi cũng không khóc.

Sáng hôm sau, tôi xin bản sao toàn bộ hóa đơn khám bệnh của con.

Đó là tờ giấy đầu tiên trong chiếc hộp màu xám.

Sau đó là hóa đơn tã, thuốc, thực phẩm dinh dưỡng của mẹ chồng.

Mỗi lần mua xong, tôi đều cất lại.

Từng chút một.

Tôi mở cuốn sổ nhỏ.

Trang đầu tiên ghi:

“Những gì mình đã bỏ ra.”

Trang cuối cùng ghi:

“Đừng quên lý do phải mạnh mẽ.”

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi về thực tại.

Là mẹ.

“Con ổn chứ?”

“Con ổn.”

“Mẹ nghe người ta nói hai đứa ly hôn.”

Tôi im lặng.

Đầu dây bên kia cũng lặng đi.

“Mẹ không hỏi đúng sai.”

“Mẹ chỉ muốn biết con có chỗ ở chưa.”

“Rồi ạ.”

“Nếu mệt thì về nhà.”

Một câu nói đơn giản khiến mắt tôi cay xè.

Sau khi cúp máy, tôi khóa lại chiếc hộp hồ sơ.

Sáng hôm sau tôi đến gặp luật sư.

Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi xem từng tài liệu rất chậm.

Đến tập hồ sơ cuối cùng, anh đặt kính xuống.

“Chị chuẩn bị bao lâu rồi?”

“Một năm.”

“Chồng chị biết không?”

“Không.”

Anh gật đầu.

“Đừng bổ sung thêm gì nữa.”

“Những gì chị có đủ để bảo vệ quyền lợi của mình.”

Tôi đứng dậy.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy mình không còn đơn độc.

Rời văn phòng luật sư, tôi nhận được tin nhắn từ Trần Húc.

“Ba ngày hết rồi.”

“Chiều nay về nhà nói chuyện.”

Tôi nhìn màn hình vài giây.

Rồi trả lời đúng ba chữ.

“Được. Tôi về.”

Chiều hôm đó, tôi quay lại căn nhà đã sống suốt sáu năm.

Cánh cửa vẫn mở.

Không ai chào.

Không ai hỏi tôi đã ăn gì.

Trần Húc ngồi ở phòng khách.

Bên cạnh anh là mẹ chồng, em chồng và em dâu.

Giống như một cuộc họp gia đình đã chuẩn bị sẵn.

“Tới rồi à.”

Anh chỉ vào ghế đối diện.

“Ngồi đi.”

Tôi kéo ghế.

Không vội.

Không chậm.

Mẹ chồng là người lên tiếng đầu tiên.

“Cô nghĩ ba ngày là có thể thay đổi được gì?”

Tôi mỉm cười.

“Không thay đổi gì cả.”

“Tôi chỉ cần đủ thời gian để sắp xếp.”

“Sắp xếp cái gì?”

“Tương lai của tôi.”

Em chồng bật cười.

“Chị còn tương lai gì nữa? Sáu năm không đi làm, ra ngoài ai nhận?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Sáu năm trước, chính cậu quỳ trước mặt tôi.”

Nụ cười trên mặt cậu ta biến mất.

“Tôi…”

“Cậu nói thuê hộ lý quá đắt. Cậu nói chỉ vài tháng. Cậu hứa khi mẹ khỏe
sẽ để tôi quay lại công việc.”

Căn phòng im lặng.

“Tôi có ghi lại ngày hôm đó.”

Tôi lấy điện thoại đặt lên bàn.

Không mở.

Chỉ đặt xuống.

Trần Húc nhìn chiếc điện thoại.

Ánh mắt thoáng dao động.

“Tống An, đừng làm quá mọi chuyện.”

“Tôi có làm gì đâu.”

“Tôi chỉ nhắc lại chuyện cũ.”

Em dâu khoanh tay.

“Dù sao chị cũng ở nhà, chăm mẹ là việc nên làm.”

“Việc nên làm?”

Tôi hỏi lại.

“Vậy sáu năm qua, em tới chăm mẹ được bao nhiêu lần?”

Cô ta không trả lời.

Tôi tiếp tục.

“Lần nhiều nhất là ba mươi phút.”

“Lần ít nhất là bảy phút.”

“Cả bảy phút đó cũng chỉ để quay video đăng mạng.”

Không ai nói gì.

Tôi mở chiếc túi mang theo.

Một tập hóa đơn được đặt lên bàn.

“Hóa đơn thuốc.”

“Hóa đơn bỉm.”

“Hóa đơn thực phẩm.”

“Hóa đơn phục hồi chức năng.”

“Mỗi khoản đều có ngày tháng.”

Trần Húc lật vài tờ.

Sắc mặt anh dần thay đổi.

“Em giữ hết sao?”

“Tất nhiên.”

“Tôi giữ vì sợ một ngày nào đó chính mình cũng quên đã sống như thế
nào.”

Mẹ chồng gằn giọng.

“Cô định lấy mấy tờ giấy đó dọa ai?”

Tôi bình tĩnh.

“Không.”

“Tôi chỉ muốn mọi người nhớ.”

“Nhớ rằng sáu năm qua tôi không hề ngồi không.”

Đúng lúc ấy, điện thoại của Trần Húc rung lên.

Màn hình sáng.

Anh vội úp xuống.

Nhưng đã quá muộn.

Tôi nhìn thấy cái tên quen thuộc.

Lâm Tuyết.

Tôi không nói.

Chỉ mỉm cười.

Trần Húc ngẩng lên.

Ánh mắt anh thoáng hoảng.

“Em…”

“Tôi không quan tâm.”

“Từ bây giờ, chuyện riêng của anh không còn liên quan đến tôi nữa.”

Tôi đứng dậy.

“Ba ngày qua tôi đã nghĩ rất kỹ.”

“Cuộc hôn nhân này kết thúc cũng tốt.”

“Tuy nhiên…”

Tôi đặt một phong bì màu vàng lên bàn.

“Bên trong là danh sách những tài liệu tôi đang giữ.”

“Mọi người nên đọc.”

Không chờ ai phản ứng, tôi quay người bước ra cửa.

Sau lưng, tiếng mẹ chồng gọi với theo.

“Tống An!”

Tôi không quay đầu.

Bước xuống từng bậc cầu thang, tôi biết bánh xe của sự thật đã bắt đầu
lăn.

Lần này, sẽ không ai có thể dừng lại được nữa.

Tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà thì điện thoại rung liên tục.

Hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.

Tin nhắn của Trần Húc chỉ có một dòng:

“Trong phong bì đó rốt cuộc là gì?”

Tôi không trả lời.

Thực ra bên trong chỉ là một danh sách.

Không có bản gốc.

Không có ghi âm.

Không có ảnh chụp.

Chỉ là tên của những thứ tôi đang nắm giữ.

Nhưng như vậy đã đủ khiến cả nhà họ mất bình tĩnh.

Bởi người sợ nhất không phải người có tội.

Mà là người không biết đối phương còn giữ bao nhiêu bí mật.

Tôi khóa màn hình điện thoại.

Mỉm cười.

Lần đầu tiên sau sáu năm, tôi cảm thấy mình không còn bị dồn vào góc
tường nữa.

Tôi là người quyết định khi nào sự thật được đưa ra ánh sáng.

Còn họ…

Chỉ có thể chờ.

Nhưng điều mà Trần Húc không biết là…

Trong số những tài liệu tôi giữ, có một thứ không hề được ghi trong danh
sách.

Chính thứ đó mới đủ sức thay đổi toàn bộ cuộc ly hôn này.

Tôi mở chiếc USB màu đen.

Con trỏ chuột dừng lại trên một thư mục chưa từng được mở trước mặt bất
kỳ ai.

Tên thư mục chỉ có ba chữ.

“Đừng Hối Hận.”

Tôi nhấp đúp vào thư mục.

Bên trong chỉ có bốn tệp.

Mỗi tệp đều được đặt theo ngày tháng.

Không có tên người.

Không có ghi chú.

Nếu người ngoài nhìn vào, họ sẽ nghĩ đó chỉ là vài bản sao lưu vô nghĩa.

Nhưng tôi biết chính xác từng tệp chứa điều gì.

Ba tháng trước, sau khi phát hiện những tin nhắn trong điện thoại của
Trần Húc, tôi không hề làm ầm lên.

Tôi bắt đầu quan sát.

Anh ta đổi mật khẩu điện thoại.

Tôi không hỏi.

Anh ta thường xuyên nói phải tăng ca.

Tôi cũng không hỏi.

Mỗi lần về nhà, anh đều tắm ngay rồi mới bế con.

Trước đây anh chưa từng như vậy.

Có lần chiếc áo sơ mi của anh có mùi nước hoa rất lạ.

Không phải mùi tôi dùng.

Tôi chỉ giặt sạch rồi cất đi.

Tôi không cần cãi nhau.

Tôi cần sự thật.

Một tuần sau, tôi mua một chiếc ổ cứng nhỏ và bắt đầu sao lưu mọi thứ
mình có thể lưu hợp pháp: hóa đơn, lịch sử chuyển khoản, ảnh chụp màn
hình các cuộc trò chuyện mà tôi vô tình nhìn thấy khi điện thoại anh để
mở, lịch khám bệnh của mẹ chồng, hồ sơ điều trị của con.

Mỗi tài liệu đều có ngày tháng.

Mỗi thư mục đều có ghi chú.

Tôi không biết sẽ dùng đến chúng vào lúc nào.

Nhưng tôi biết, nếu một ngày phải bảo vệ bản thân, trí nhớ sẽ không đáng
tin bằng giấy tờ.

Điện thoại lại rung.

Lần này là số lạ.

“Tống An phải không?”

“Đúng.”

“Tôi là trợ lý của luật sư Vương. Sáng mai chị có thể đến sớm hơn không?
Có vài giấy tờ cần bổ sung.”

“Tôi đến được.”

“Tốt. Luật sư nói vụ việc của chị có vài điểm mới.”

Tôi khựng lại.

“Điểm mới?”

“Đến văn phòng rồi chúng ta trao đổi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa đã bắt đầu rơi.

Con đường dưới khu trọ gần như vắng người.

Tôi pha một cốc mì, ăn được vài miếng rồi bỏ dở.

Đêm đó tôi ngủ rất ít.

Sáng hôm sau, luật sư Vương đã chờ sẵn.

Anh đặt trước mặt tôi một xấp tài liệu khác.

“Có người vừa cung cấp thêm thông tin.”

“Tôi không quen người này.”

“Tôi cũng không.”

“Tài liệu được gửi ẩn danh.”

Tôi mở phong bì.

Bên trong là vài bản in sao kê ngân hàng.

Tên chủ tài khoản là Trần Húc.

Có nhiều khoản chuyển tiền định kỳ đến cùng một người.

Tôi ngẩng lên.

“Những giấy này ở đâu ra?”

Luật sư lắc đầu.

“Chưa xác minh được nguồn.”

“Hiện giờ chưa thể dùng làm chứng cứ.”

“Nhưng nó cho chúng ta một hướng điều tra.”

Tôi gấp phong bì lại.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

Có lẽ không chỉ mình tôi biết bí mật của Trần Húc.

Có người khác cũng đang theo dõi anh ấy.

Và người đó…

Đã chủ động tìm đến tôi.

Luật sư Vương không vội nói thêm.

Anh lấy bút khoanh tròn ba giao dịch trên bản sao kê.

“Điểm đáng chú ý không phải số tiền.”

“Mà là chu kỳ.”

Tôi nhìn kỹ.

Mỗi tháng, đúng ngày mười lăm, Trần Húc đều chuyển cùng một khoản tiền
đến cùng một tài khoản.

Không thiếu một tháng nào.

Liên tục gần hai năm.

“Nếu đây không phải chi phí sinh hoạt thì là gì?”

Luật sư khẽ gõ lên mặt bàn.

“Chúng ta chưa kết luận.”

“Nhưng chị có biết người nhận không?”

Tôi lắc đầu.

Tên tài khoản chỉ ghi một chữ cái viết tắt.

Không đủ để xác định danh tính.

“Tôi sẽ đề nghị tòa hỗ trợ thu thập thêm nếu vụ án được thụ lý.”

Tôi gật đầu.

“Còn quyền nuôi con?”

“Hiện tại chị có lợi thế.”

“Suốt nhiều năm chị là người trực tiếp chăm sóc bé.”

“Điều quan trọng là giữ bình tĩnh.”

Rời văn phòng luật sư, tôi ghé trường đón Tiểu Bảo.

Thằng bé chạy đến ôm chặt lấy tôi.

“Mẹ ơi, hôm nay bố không đến hả?”

Tôi xoa đầu con.

“Hôm nay mẹ đón.”

“Con thích mẹ đón hơn.”

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng khiến tôi nghẹn lại.

Tối hôm đó, Trần Húc gọi.

“Tống An, em đang điều tra anh sao?”

“Tôi chỉ đang chuẩn bị cho cuộc ly hôn.”

“Có người nói nhìn thấy em gặp luật sư.”

“Tôi gặp luật sư thì có gì sai?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Chúng ta có thể nói chuyện bình thường không?”

“Từ sáu năm trước anh đã không còn muốn nói chuyện bình thường với tôi
nữa.”

“Tống An…”

“Tôi bận.”

Tôi cúp máy.

Lần đầu tiên, người chủ động kết thúc cuộc nói chuyện không còn là anh.

Đêm xuống.

Tôi mở lại chiếc USB.

Ngoài bốn thư mục cũ còn có một thư mục được mã hóa.

Mật khẩu là ngày sinh của Tiểu Bảo.

Tôi nhập.

Một đoạn ghi âm hiện ra.

Tôi chưa từng nghe nó.

Ngón tay dừng trên nút phát.

Bản năng mách bảo rằng sau khi bấm, rất nhiều thứ sẽ không thể quay lại
như trước nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi nhấn phát.

Tiếng rè rè vang lên vài giây trước khi giọng nói xuất hiện.

“Lần này anh chắc chứ?”

Đó là giọng phụ nữ.

Tôi chưa từng nghe trực tiếp, nhưng đủ để nhận ra sự dịu dàng mà Trần
Húc chưa bao giờ dành cho tôi.

Giọng anh đáp lại rất nhỏ.

“Yên tâm. Cô ấy sẽ ký.”

“Tài sản thì sao?”

“Cô ấy không biết gì đâu.”

Đoạn ghi âm chỉ kéo dài hơn ba phút.

Nhưng từng câu từng chữ đều khiến căn phòng như lạnh đi.

Tôi tua lại lần thứ hai.

Lần này tôi chú ý đến âm thanh phía sau.

Có tiếng ly tách va vào nhau.

Tiếng nhạc rất nhỏ.

Và một nhân viên phục vụ gọi tên quán.

Tôi ghi lại cái tên ấy vào sổ.

Sáng hôm sau, tôi đến đúng quán cà phê trong đoạn ghi âm.

Quản lý xác nhận nơi này có camera lưu trữ trong ba mươi ngày.

Đoạn ghi âm đã quá cũ.

Camera không còn.

Nhưng tôi không thất vọng.

Ít nhất tôi đã xác định được địa điểm.

Trên đường về, luật sư Vương gọi.

“Chiều nay tòa đã chốt lịch hòa giải.”

“Khi nào?”

“Thứ Hai tuần tới.”

“Tôi biết rồi.”

“Tống An.”

“Dạ.”

“Đừng mang cảm xúc đến đó.”

“Hãy mang chứng cứ.”

Tôi cười.

“Đó cũng là điều tôi đang nghĩ.”

Cuối tuần, Trần Húc bất ngờ đến khu trọ.

Anh đứng dưới tầng gần một giờ.

Khi tôi bước xuống, anh chỉ nói:

“Em gầy đi.”

“Tôi ổn.”

“Hay mình đừng ly hôn nữa.”

Tôi nhìn anh.

Đây là lần đầu tiên anh nói câu đó.

Nhưng quá muộn.

“Tại sao?”

“Tôi nghĩ lại rồi.”

“Hay là vì anh biết tôi đã gặp luật sư?”

Anh im lặng.

Tôi tiếp tục.

“Hay vì anh biết tôi có nhiều thứ hơn anh tưởng?”

Ánh mắt anh thay đổi.

“Tống An… em đang nghi ngờ anh điều gì?”

“Tôi không cần nghi ngờ.”

“Tôi chỉ cần sự thật.”

Tôi quay người bước vào tòa nhà.

Phía sau, Trần Húc không đuổi theo.

Tôi biết anh bắt đầu sợ.

Và đó mới chỉ là khởi đầu.

Thứ Hai.

Phòng hòa giải nằm ở tầng ba của tòa án.

Khi tôi bước vào, cả gia đình Trần Húc đã có mặt.

Mẹ chồng ngồi trên xe lăn.

Em chồng khoanh tay.

Em dâu liên tục liếc nhìn tôi.

Chỉ có bố chồng lặng lẽ cúi đầu.

Luật sư Vương kéo ghế cho tôi.

“Bình tĩnh.”

Tôi gật đầu.

Hòa giải viên mở lời.

“Hai bên vẫn còn mong muốn hàn gắn không?”

Trần Húc nhìn tôi.

“Tôi muốn.”

Tôi trả lời ngay.

“Không.”

Cả căn phòng im lặng.

Luật sư Vương đặt một tập tài liệu lên bàn.

“Đây là chứng cứ về việc thân chủ của tôi là người trực tiếp chăm sóc mẹ
chồng và con nhỏ trong nhiều năm.”

Từng hóa đơn.

Từng lịch khám.

Từng ảnh chụp.

Được đánh số rõ ràng.

Hòa giải viên xem rất lâu.

Ông ngẩng lên.

“Anh Trần, anh có ý kiến gì?”

Trần Húc siết chặt hai tay.

“Tôi… không phủ nhận.”

“Nhưng đó là trách nhiệm của vợ.”

Luật sư Vương bình tĩnh đáp.

“Trách nhiệm không đồng nghĩa với việc mọi đóng góp đều bị xem như không
tồn tại.”

Không ai lên tiếng.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng đập mạnh tay vịn xe lăn.

“Nó chỉ biết ở nhà ăn bám!”

Căn phòng yên lặng.

Luật sư Vương nhìn tôi.

Tôi hiểu ý.

Tôi lấy điện thoại.

Nhấn phát.

Giọng của mẹ chồng vang lên rất rõ.

“Con chó này chỉ đáng hầu hạ tao.”

Đoạn thứ hai.

“Mày cút khỏi nhà tao đi.”

Đoạn thứ ba.

“Không có nhà họ Trần thì mày chết đói.”

Hòa giải viên đặt bút xuống.

Ông nhìn sang mẹ chồng.

Bà tái mặt.

Trần Húc cũng không ngờ tôi lưu lại từng đoạn ghi âm.

Nhưng tôi vẫn chưa lấy ra thứ quan trọng nhất.

Chiếc USB màu đen vẫn nằm yên trong túi.

Tôi biết.

Nếu mở nó hôm nay.

Cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc ngay lập tức.

Nhưng tôi muốn cho Trần Húc thêm một cơ hội.

“Tôi hỏi anh một lần cuối.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh có điều gì muốn tự nói với tôi không?”

Anh im lặng.

Rồi chậm rãi lắc đầu.

“Tôi không có gì phải giấu.”

Tôi khẽ nhắm mắt.

Đến lúc rồi.

Tôi đặt chiếc USB lên mặt bàn.

Tôi đặt chiếc USB xuống bàn.

Cả căn phòng đều nhìn theo động tác ấy.

Luật sư Vương không nói gì. Anh chỉ khẽ gật đầu.

Tôi cắm USB vào chiếc máy tính xách tay mang theo.

Một đoạn ghi âm hiện lên.

“Tôi sẽ để cô ấy ký. Sau đó căn nhà sẽ sang tên.”

Đó là giọng của Trần Húc.

Một giọng nói mà tôi đã nghe suốt nhiều năm.

Tiếp theo là giọng người phụ nữ kia.

“Nếu cô ấy phát hiện thì sao?”

“Không đâu. Cô ấy tin tôi.”

Căn phòng im phăng phắc.

Trần Húc tái mặt.

“Đoạn ghi âm này là giả!”

Anh gần như bật dậy.

Luật sư Vương bình tĩnh đáp:

“Chúng tôi đã yêu cầu giám định dữ liệu. Nếu cần, tòa sẽ trưng cầu đơn
vị chuyên môn.”

Không ai nói thêm được lời nào.

Mẹ chồng cúi đầu.

Em chồng nhìn sang anh trai.

Ngay cả bố chồng cũng thở dài.

Hòa giải viên khép tập hồ sơ lại.

“Tôi nghĩ hôm nay không còn khả năng hòa giải.”

Ông nhìn sang tôi.

“Chị vẫn giữ nguyên yêu cầu ly hôn?”

“Vâng.”

“Và quyền nuôi con?”

“Vâng.”

Trần Húc ngồi lặng rất lâu.

Cuối cùng anh nói nhỏ:

“Anh đồng ý.”

Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm anh nhìn thẳng vào mắt tôi.

Không còn sự khó chịu.

Không còn sự áp đặt.

Chỉ còn vẻ mệt mỏi.

Vài tuần sau, bản án có hiệu lực.

Tôi được quyền trực tiếp nuôi Tiểu Bảo.

Những quyền lợi hợp pháp của tôi được giải quyết theo phán quyết của
tòa.

Tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn.

Buổi sáng tự đưa con đến trường.

Buổi chiều bắt đầu công việc mới tại một công ty nơi từng đồng nghiệp cũ
giới thiệu.

Ngày đầu tiên nhận lương, tôi mua cho mình một bó hoa nhỏ.

Không phải để kỷ niệm chiến thắng.

Mà để kỷ niệm việc mình đã dám bước tiếp.

Một chiều cuối thu, Tiểu Bảo chạy từ trường ra, nắm lấy tay tôi.

“Mẹ ơi, hôm nay mình ăn gì?”

Tôi mỉm cười.

“Con muốn ăn gì?”

“Bánh bao.”

“Được.”

Hai mẹ con nắm tay nhau đi về phía quán nhỏ đầu phố.

Phía sau lưng, những chuyện cũ dần lùi lại.

Có những vết thương sẽ còn mất nhiều thời gian để lành.

Nhưng từ hôm đó, tôi không còn sống để chờ người khác công nhận giá trị
của mình nữa.

Tôi tự xây cuộc sống mới bằng chính đôi tay từng chăm sóc cả một gia
đình.

Và lần này…

Tôi sống cho bản thân và cho con.

THE END